|

Nhân đọc một
bài phóng sự
Từ Kỳ đà Kỳ
cục sang Kỳ khôi tới Kỳ… nhông!
Lê Tấn Lộc
|
Lời toà soạn:
Nếu cựu Phó Tổng Thống Nguyễn Cao Kỳ luôn là đề
tài làm hao tốn của cộng đồng nhiều giấy mực th́
nay lại đến phiên bà cựu Phó Tổng Thống tiếp tục
gây những “headline”.
Mặc dầu bà Mai Tuyết Mai (cựu phu nhân của ông
Nguyễn Cao Kỳ) sắp bước sang tuổi “thất thập cổ
lai hi” nhưng bà vẫn c̣n mang tham vọng trở
thành MC và ca sĩ. Trong vài năm gần đây bà đi
tŕnh diễn nhiều nơi tại Hoa Kỳ. Nếu chỉ có vậy
th́ không có ǵ đáng nói, tại xứ sở tự do mọi
người đều có quyền chọn lựa sống của ḿnh, tuy
nhiên trong tháng 7 vừa qua bà Mai về Việt Nam
tŕnh diễn và trong cuộc phỏng vấn dành cho một
kư giả trong nước (quư vị có thể đọc phỏng vấn
này trong web: http://nguoivienxu.vietnamnet.vn/doisongnvx/2008/07/794459/),
bà nói rằng:
"Tôi về Việt Nam để biết rằng
ḿnh có một quê hương…"
. Câu nói này của bà đă phơi dậy vết thương của
người Việt tị nạn cộng sản. Nếu nói là “về để
biết ḿnh có một quê hương”, vậy th́ ai là người
đă làm mất quê hương?
Chúng tôi nhận được một số
bài viết liên quan đến đề tài nóng bỏng này, tuy
nhiên v́ trang báo có hạn cho nên chúng tôi đăng
bài của một cộng tác viên Việt Luận tại Canada
trước và nếu có thể sẽ tiếp tục đăng những bài
khác. |

Mọi việc khởi từ một buổi
sáng mát trời, có chút nắng le lói:
Một điện thư bất chợt đáp
xuống mail-box của tôi với cái tít gồ ghề “Tôi về Việt Nam
để biết rằng ḿnh có một quê hương”! Tưởng đâu bảng
tuyên ngôn “kiếu nước” của đám chí (sỉ) đỏ -chớ có nói lái- đao
to búa nhớn hô hào về Việt Nam hùn hạp kiếm ăn, dưới chiêu bài
dỏm “hoà hạp hoà rải rân tộc” đang ngo ngoe dựng cờ khởi nghĩa
như “thành fần thứ ba tái bản”, dưới trướng của
Ô-Trọc-Sư VÔ HẠNH hoàn tục, một Lỗ Trí Thâm tái sinh
và c̣m-pa-nhi! Ngờ đâu lại là chuyện “pi-lót-thót” (pillow talk)
-th́ thầm bên gối chiếc- của chị đờn bà số 2 cũ, người vợ
thứ 2 cũ của ông tướng cũng số 2 cũ của VNCH trước
đây, ông tướng “Thích-Mắm-Tôm-tử-thủ-bố-láo”, tiên
chạy làng, hậu quay về qú mọp Bắc Bộ Phủ xin tạ tội… đă bỏ lại
hũ mắm tôm chưa kịp xơi, trong lúc vội vă bỏ chạy sau khi hô hào
đồng bào “bám trụ” quê hương đến hơi thở cuối cùng! Xem ra
bà phó-tồng-ngồng cũng ghiền mùi mắm tôm dữ đa! Chả
nhẽ pḥng trà Văn(g) Nghệ (14 Lam Sơn, Phú Nhuận) dưới chế độ
XHCN được xông hương… mắm tôm ư?
Thiên hạ đồn rằng -nhưng
cũng có “cơ sở” lắm- bà “đệ nhị” mắc “chứng động cởn” (nymphomanie),
ưa thích “quăng bắt” t́nh nhân thuở c̣n xuân sắc. Tới lứa tuổi
trổ đồi mồi vẫn c̣n ham săn mồi, nên nàng mang hổn danh
“phó ṭng-Tống” -Ó đen Ó đỏ Ó biển ǵ đó- săn
luôn cả Ó Phi-líp-pin, Ó đơ-dèm-cùi-bắp-giao-chỉ-bay-đêm!
Thiên hạ cũng đồn rằng -cũng
có cơ sở đấy- bà chẳng có tú tài tú tiết tây ta chi cả, đỏ đen
hà rầm, quyên tiền mần việc thiện bị thiên hạ lánh mặt từ chối,
sợ bị quyên luôn thứ khác, vân vân và v.v… Nhưng đây là chuyện
riêng -chuyện bí mật pḥng the- của bà phó-phô-trương,
đờn ông như tôi không tiện chỏ mũi vào, tránh rủi ro mùi mắm tôm
bám vào quần áo, ngất ngật khẩy đờn lạc điệu, thân bại danh liệt!
Vả lại đờn ông con trai hành sử như thế chẳng hào hiệp chút nào.
Dù rằng vụ thiên hạ đồn rằng nầy, tôi có tài liệu mang chữ kư
của một số người cầm bút có tên tuổi, do các thân hữu chuyển cho
tôi…
Xin cho tôi miễn đi sâu
vào “chuyện dài nhân dân tự vệ” nầy, để chỉ tập trung vào ghi
lại các góp ư của văn, thân hữu về chuyện nữ (la) sĩ về chiều
Đặng Tuyết Mai đang chực chờ le lói…

Sau khi đọc bài viết vừa
bản tin, vừa phóng sự, vừa phỏng vấn, tôi chuyển cho một số thân
hữu và cho toà soạn các báo tôi đang cộng tác. Không phải đợi
lâu, cả một trận mưa mail tràn ngập PC tôi. Ư kiến phản ứng mănh
liệt dồn dập. Một vài mail chỉ dẫn tôi vào một số website tham
khảo nhiều tiết lộ rất ly kỳ về “đấng” ca sĩ cận kề “thất thập
cổ lai hi”… Chắc chắn bài viết nầy của tôi sẽ sanh sau đẻ muộn:
có lẽ vô số bài viết đă lên mặt báo hoặc được tung lên Net khi
ng̣i bút tôi chạy tới đây. Nhưng tôi không c̣n sự chọn lựa nào
khác ngoài việc tiếp tục viết. Bởi lẽ tôi cảm thấy có nhu cầu
chia sẻ niềm uất nghẹn của một số anh em chiến hữu năm xưa và
bây giờ.
Lẽ ra tôi không nên “đụng”
tới một người dẫu sao cũng đă có thời cùng chiến tuyến với ḿnh,
lại là người nữ phái nữa. Nhưng sức chịu đựng của con người trần
tục không thể không có giới hạn. Tuy nhiên, tôi sẽ không đi sâu
vào t́nh tiết bài viết của Quỳnh Lệ. Các phát biểu hổ lốn của bà
Phó Kỳ sẽ được nhiều cây viết khác có tầm cỡ hơn tôi mổ xẻ, như
Đào Nương, Nguyễn Đạt Thịnh, Văn Quang v.v… Trừ trường hợp không
thể tránh tôi mới “chạm” tới vài việc quá lố của mỹ nhơn thôi.
Kỳ dư, tôi muốn nhân cơ hội nầy tổng hợp vài trao đổi quan điểm
giữa những anh em đă hết sức phẫn nộ trước những biểu lộ bất
xứng của bà cựu Phó…
Trước đây, tôi có viết
một bài mà không báo nào dám đăng v́ sợ “bể nồi cơm”. Bài viết
tựa đề Hát hỏng hụt hơi hỗn hễn ḥ hét, có đoạn tôi viết:
“ Anh thử nghĩ, nếu ở Việt
Nam, cách đây 40 năm, lúc anh và tôi trên dưới 20 tuổi, chúng ta
thấy ông bà nội, ông bà ngoại ḿnh nhai trầu bơm bẽm, thượng
đài ca múa th́ anh và tôi có muốn độn thổ chăng?...
H́nh Bà Kỳ.
Bây giờ cũng vậy thôi, con
cháu anh và tôi thấy chúng ta leo lên sân khấu trổ tài ca hát,
liệu chúng có tránh khỏi bị lợm giọng, nổi da gà chăng?
Nói chi tới chúng chứng kiến ông bà cố, ông bà sơ chúng bon chen
nhảy lên sân khấu, lấn lướt, xô đẩy, giành giựt nhau cái
microphone quái ác để hát ḥ cho bằng được, giễu dở cho bằng
được! Có bao giờ anh nghĩ chúng có thể tự hỏi ông bà, cha
mẹ ta đă bị con ǵ cắn chăng?”
Không ngờ hôm nay có người
một thời là mệnh phụ phu nhân “nhung gấm lụa là”, nay đă “tan
tác như hoa giữa đường” nhưng vẫn c̣n được chút vinh hạnh làm bà
nội bà ngoại, lại cả gan lôi cái thân xác mang nhiều dấu vết tàn
phá của thời gian không thể nào chối căi được nữa -dù vẫn thường
xuyên tu sửa nơi các thẩm mỹ viện- lên bục tŕnh diễn múa may
quay cuồng, lả lơi buông lời ca t́nh tứ kích xúc trẻ con và bô
lăo tận quê nhà!
Người đầu tiên phản ứng
mạnh là một chiến hữu trẻ tuổi đang chăm sóc một tờ báo và một
trang Web cho Cộng Đồng Người Việt Tị Nạn Cộng Sản tại
Hamburg. Anh viết:
Thân gửi anh Lộc,
Kính gửi quư anh chị trong e.mail được anh Lộc gửi kèm theo mail
nầy,
Như tôi đă có lần "tâm sự" cùng anh Lộc, tôi là một hậu bối,
sanh sau đẻ muộn.
Thật ra, tôi không có mối thù riêng với CSVN. Nhưng vẫn có mối
thù chung như tất cả quư vị. Cũng như bà Đặng Tuyết Mai.
Ngày tôi vượt biên (một ḿnh), tôi c̣n "bé tí", chưa biết thù
hận, mặc dù tôi cảm nhận được h́nh ảnh 30.04.7 .
Khi được định cư tại đệ tam quốc gia và tới khi "trí thông minh"
phát triển, đồng thời tham gia các công việc xă hội của các Hội
đoàn địa phương tôi mới thực sự t́m thấy "mối thù không đội
chung trời" với CSVN trong tôi. Và 28 năm nay tôi chưa về Việt
Nam 1 lần. Tại sao?
Những Ông Bà tai to mặt bự khi xưa, nay lại đùng đùng đổ nhau về
Việt Nam. Lắm người chỉ muốn về thăm nhà. Về Việt Nam 4 tuần,
thăm nhà được 2 hay 3 ngày? Tôi không hiểu nổi, những thành phần
được gọi là Trí Thức trước 75 đă bỏ quên Lương Tâm của họ đâu
rồi?
Tôi -một hậu sanh tiểu bối- tôi hiểu được, khi tôi trốn khỏi
Việt Nam là: TÔI KHÔNG CHẤP NHẬN CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI ĐẢNG TRỊ CỘNG
SẢN VIỆT NAM. Và khi nào cái đảng nầy c̣n cầm quyền tại Việt
Nam, tôi nhất định không trở về Việt Nam. Không thể hy sinh một
chút xíu về ḿnh (về VN chơi), th́ làm sao có thể hy sinh cho
Chính Nghĩa và Đại Cuộc???
Bà ĐTM nói: "Tôi về
Việt Nam để biết rằng ḿnh có một quê hương…"
Tôi không về và c̣n hàng triệu
người không về.... những người nầy không biết ḿnh đang có một
quê hương hay sao?
Tôi cảm thấy xấu hổ với Cha Ông ,
với Tiền Nhân đă dày công dựng nước và giữ nước... các chiến sĩ
Việt Nam Cộng Ḥa đă trả nợ non sông bằng tính mạng và ngay cả
gia đ́nh của ḿnh....
Kính
Le Ngoc Tung
Hamburg, Germany
Vừa xúc động, vừa “xấu
hổ” trước nghĩa khí của người trẻ tuổi đầy nhiệt huyết, tôi vội
vă trả lời:
Anh Ngọc Tùng thân mến,
Nếu anh theo dơi lộ
tŕnh các thân hữu chuyển bài viết kiểu ngồi lê đôi mách, nhằm
mục đích thỏa măn nhu cầu sô-ốp 100% của một giai nhân ở
buổi hoàng hôn của cuộc đời, đă có thời trao duyên nhằm
tướng cướp hạng cá kèo, xuất thân đứng bến xe hơi, nhờ thời cuộc
và vận may có dịp bay bổng trên mây xanh với bộ đồ bay nặng mùi
cải lương "Đàn chim sắt" của ông Bảy Cao, chủ gánh hát Hoa Sen
năm nào... để rồi sẵn trớn "trai vô lại, gái lẵng lơ" choàng vai
nhau vất vưởng nhào lên ngôi nhân vật số 2 của VNCH th́... chắc
anh phải rơ những thân hữu chuyển cho chúng ta bài viết "thiếu
trưởng thành trí tuệ, thiếu chính chắn lương tri" (vừa có tính
cách "đánh bóng" vừa tạo cơ hội cho "đệ nhị phu nhân đă quá
date" bộc lộ những "khắng khít" nặng phần tŕnh diễn với "một
quê hương")
đă phải từng phen
lợm giọng thế nào!
Và tôi nghĩ rằng tôi đă
đạt mục tiêu gây phẫn nộ nơi anh, một sự phẫn nộ phải có đối với
người liêm sĩ, biết tự trọng -một sự phẫn nộ mà tôi
không ngần ngại cho là "thánh thiện"(une sainte colère)!
Tôi cũng chắc chắn là
những thân hữu có tên trong điện thư tôi chuyển cùng lúc với anh
sẽ phản ứng.
Có lẽ anh cũng rơ là
những người nầy thuộc giới truyền thông (Việt Luận-Úc, SàiG̣n
Nhỏ-Hoa Kỳ, Blog LTL-KT) và họ là những người chẳng thể
nào ngửi được chế độ Bắc Bộ Phủ Việt-Hoa nói riêng và mọi chế độ
CS trên thế giới nói chung.
Nồi nào úp vung
ấy, ngưu t́m ngưu mă t́m mă, chàng vô loại -"Kỳ...nhông" th́
nàng không thể nào không đổi màu da xoành xoạch được, phải
không?
Nếu anh đọc lại lần
nữa các bài phù phiếm luận 1,2,3 th́ anh rơ lập trường không bao
giờ thỏa hiệp với CS của tôi. Và đó cũng là lập trường chung của
nhóm thân hữu chúng tôi, trong đó có anh, Lê Ngọc Tùng
V́ anh cho biết lúc xảy
ra đại họa 30.4.75 anh c̣n bé tí, tôi xin cho anh rơ điều nầy
-mà tôi nghĩ có thể anh cũng dư biết- sau 75, những tai
to mặt bự, những tên hưởng nhiều đặc ân, đặc quyền, đặc lợi nhất
của VNCH là những tên nham nhở hâm hở trở cờ nhanh nhất. Và cũng
là những tên làm ăng-ten đắc lực nhất cho bọn cai tù VC trong
các trại "cải tạo" cũng như ở phường khóm. Đáng kể hơn hết là
những tên trí thức khoa bảng "đặc-công-nằm-vùng-điềm-chỉ-viên",
điển h́nh là nhóm 3X (Xạo-Xảo-Xỏ Lá) Hoàng Phủ Ngọc Tường, Lữ
Phương, Lư Chánh Trung, Nguyễn Trọng Văn, ế-xết-tê-ra... c̣n
nhiều nữa không kề hết ra... Nổi bật nhất hiện nay là "đôi trái
tai gai sắc" Mai-Kỳ-Nhông... Mốt-Kỳ-Đà!
Lần nầy th́ dứt khoát
tôi phổ biến rộng răi toàn bộ điện thư nầy cho các thân hữu của
chúng ta. Tôi sẽ đề nghị Việt Luận đưa nội vụ lên trang báo. Tôi
tin chắc Đào Nương sẽ lên tiếng trên SàiG̣n Nhỏ. Và tôi sẽ tung
lên blog LTL cho đám cựu môn sinh của tôi tại quê nhà có thể
xem.
Tôi cũng lấy làm tiếc
bài "Một sỉ nhục cho ai?", "Vô t́nh sai sót hay cố ư bóp méo?",
"Nghĩ mệt nghỉ trong mùa hè" chưa được xuất hiện trên trang Web
của Dân Việt để đồng bào bên Đức
có dịp nhận diện một số
khuôn mặt "trí-thức-mộng-du-theo-voi ăn bă-mía".
Nói như nhà văn Nguyễn
Mộng Giác, Mai-Kỳ-Nhông, chẳng qua thuộc loại "động đậy
cho người ta khỏi quên thế thôi"!
Thân ái chào chiến hữu
trẻ tuổi nhưng cương nghị,
-LTL-
Người chiến hữu trẻ cũng
nhanh chóng trả lời:
Thân gửi anh Lộc,
Rất cám ơn anh đă bỏ thời gian viết lời tâm t́nh. Nếu anh có
thời gian (hay các quư vị trong Mail được kèm theo đây) viết một
bài "đục" Bà ĐTM th́ hay quá.
Quan điểm của tôi là lấy T́nh Thương làm căn bản để mở rối các
vấn đề, nhưng nó vẫn có giới hạn. Đối với những "loại" không
thành thật như Bà ĐTM (cũng như Việt gian NCK v.v...) chúng ta
không thể dùng t́nh thương mà đối xử. "Đục được cứ đục. Đục cho
đến khi nào không ngẩng mặt lên được... vẫn đục tiếp.
Trong tất cả các tội lỗi, có tội đáng được và có tội không đáng
được tha. Tội bán đứng anh em ḿnh và tội quên ḿnh là con dân
VNCH là những tội không đáng được tha thứ.
Cuộc chiến nào cũng có sự hy sinh. Nếu cần -nói nghe rất vô nhân
đạo và tàn nhẫn- (theo ư riêng của tôi) chúng ta phải cắn răng
mà hy sinh 1 hay 2 thế hệ (tại VN) để rút ngắn con đường tiêu
diệt Giặc Cộng.
Sự cắn răng hy sinh mà tôi muốn nói là: KHÔNG GỬI TIỀN VỀ
VIỆT NAM VÀ KHÔNG GIÚP ĐỠ MỘT ĐỒNG MỘT CẮC NÀO CẢ VÀ KHÔNG DU
LỊCH VỀ VIỆT NAM... Tiếc rằng đây chỉ là điều không tưởng
!!!(?).
Thân kính
Le Ngoc Tung
Rất
“ấm ḷng chiến sĩ”, tôi viết ngay cho người bạn trẻ chưa một lần
giáp mặt:
Anh Ngọc Tùng thân,
Rất cảm động trước
những lời khí khái của anh. Đáng làm gương cho một số đông các
niên trưởng hiện nay đang chao đảo, mất hết hào khí của bậc nam
nhi chi chí.
Những người nghĩ như
chúng ta càng lúc càng ít. Nhưng vẫn c̣n đấy anh. Và những chiến
hữu nầy của chúng ta chắc chắn khi đọc những gịng chữ nầy của
anh cũng thấy ấm ḷng chiến sĩ đôi chút...
Đồng ư với anh về
khoản ĐỤC đối với đám người không thể dùng t́nh thương mà đối
xử, nhất là cái đám luôn chực chờ xin làm con nuôi của Bắc Bộ
Phủ Việt-Hoa ĐỎ...
Cũng tán đồng với anh
về mục BA KHÔNG.
Anh yên chí, trong
nhóm chúng ta sẽ có người viết về quái nữ ĐTM...
Xin ghi lại đề nghị
của một văn hữu gửi cho tôi:
‘Tôi nghĩ anh nên viết
một bài về mụ ĐTM nầy. Nhất là câu nói “Tôi về VN để biết ḿnh
có một quê hương”! Vậy th́ ai đă làm chúng ta mất quê hương?
Cả hai vợ chồng “hết ư kiến” Mai-Kỳ-Nhông nầy, ngày nào c̣n lănh
đạo và làm mất nước -không biết nhục- bây giờ sang đây chỉ v́
một chút bă danh lợi đă làm mất hết danh dự của người lính’
-A.D.-
Và việc trao đổi
quan điểm tiếp tiếp tục:
- Cám
ơn anh Lộc đă quá coi trọng em. Em nghĩ rằng sự suy nghĩ
của em và việc làm hiện tại, sự dấn thân phục vụ Cộng Đồng là
một sự hết sức b́nh thường cho một con người Lưu Vong.
Khi nghĩ đến những
chiến sĩ đă hy sinh, những Thương Phế Binh giờ đây c̣n không
bằng phó thường dân tại quê nhà. Chúng ta, những người may mắn
c̣n sống và c̣n được vô cùng sung sướng bên gia đ́nh, hạnh phúc,
b́nh an và nhất là cái hạnh phúc được hít thở không khí thật sự
tự do, dân chủ trong khi hơn 80 triệu người dân đang lầm than
(dĩ nhiên không nói đến những thành phần con ông cháu cha và
những người nhờ trời đổi gió giờ có chút may mắn v.v..) …sáng
cháo…chiều
chưa biết lấy ǵ để no bụng và sống trong sự tối tăm không hy
vọng.
-
Càng lúc tôi càng thấy gần người
bạn vong niên Tùng, dù chúng ta người bên nầy Đại Tây Dương,
người bên kia... Ngày xưa, Rodrigue, một nhân vật trong bi kịch
Le Cid của Corneille đă trả lời thái độ khinh khỉnh, kẻ cả của
đại lăo công thần Le Comte, đối thủ của Don Diègue, cha
ḿnh bằng câu nói để đời: "Je suis jeune, il est vrai... Mais
la valeur n'attend point le nombre des années!" (Tạm phỏng
dịch: Tôi c̣n trẻ, đúng vậy... Nhưng giá trị chẳng hề chờ số
tuổi chất chồng cao!"... Và tôi thành thật nghĩ rằng câu
xác quyết nầy ứng dụng hoàn toàn với Ngọc Tùng.
Tôi kể chuyện thật 100%
sau đây cho Ngọc Tùng suy gẫm: Sau khi bài viết QHRB của tôi lên
mặt báo, một cựu nữ sinh trường trung học Trịnh Hoài Đức (B́nh
Dương) nhờ toà soạn tờ SàiG̣n Nhỏ giúp liên lạc với tôi để xin
tôi nghĩ cách đem thanh gươm của cố SVSQ/VBQG từ VN sang Hoa Kỳ,
để Hội AH/VBQG/ĐL (Đa Hiệu) vinh danh người quá cố. Công việc
đang được kín đáo xúc tiến. Trong câu chuyện trao đổi, người cựu
nữ sinh, vợ một cựu VBQG, tiết lộ đă phản ứng mănh liệt trước
thái độ của một số cựu VBQG "xuống cấp, ăn chơi phè phỡn", nếu
không nghi ngờ th́ cũng thờ ơ châm biếm về câu chuyện tôi kể
trong QHRB liên quan tới thanh gươm nầy. Cô nói:
"Tôi thực sự muốn
nôn mửa trước thái độ thiếu nghiêm túc của các anh, những người
chọn binh nghiệp làm lư tưởng sống. Liên tiếp nhiều lần, các
anh đang tâm vác cái thân xác tật nguyền, què quặt, đầy thương
tích lănh nhận từ những chiến công hiển hách chống Việt Cộng về
quê nhà ăn chơi, du hí từ Nam chí Bắc... Rồi về lại nơi định cư
tung những h́nh ảnh ăn chơi trụy lạc tục tiểu lên internet phô
trương thành tích chơi bời của ḿnh... Bây giờ, tôi đang cùng
một số người có tâm huyết lo việc đem một di tích đề cao truyền
thống con nhà vơ th́ các anh, các cựu sĩ quan hiện dịch QLVNCH
kiêu hùng, các anh lại.. .xấc láo dè biễu! Khó tin nhưng có
thật!!!"
Anh Ngọc Tùng thấy
chưa. Tôi chỉ là một cựu sĩ quan trừ bị...
Rồi người bạn vong niên Lê
Ngọc Tùng chuyển cho tôi những nhận định sau đây:
Nghĩ tới
câu nói của bà Đặng Tuyết Mai:
"Tôi về Việt Nam để biết rằng ḿnh có một quê hương…" là
thấy
người
nóng lên.
Anh Lộc
cùng các anh chị thân mến,
Có phải bản ngă
người
Việt
Nam chúng ta là:
1. Dễ thờ ơ lại
hay im lặng
Có những chuyện nghe
(xảy ra) động trời; ấy vậy mà chỉ một vài người lên tiếng… rồi
hôm sau cũng là chuyện đă qua.
Ai cũng thấy, ai cũng
biết những điều sai trái trong gia đ́nh, trong xă hội, trong đời
sống -nói riêng- và trong bối cảnh lịch sử của chúng ta hiện tại
-nói chung.
Thấy mà không dám lên
tiếng v́ sợ mang họa vào thân. Cho em xin 2 chữ b́nh an… Im lặng
là vàng…
2. Dễ tha thứ
Chuyện động trời như
chuyện bán đứng anh em ḿnh đă một thời cùng sát cánh chiến đấu
bên nhau. Nặng tội hơn nữa là bán đứng QLVNCH. Ví dụ Nguyễn Cao
Kỳ.
Tại sao mấy chú, mấy
anh cựu quân nhân bên Mỹ không trùm mền đập cho cha nội này què
cả 2 gị (đừng đập chết) để không c̣n tự do đi đứng nữa. Đập què
gị xong, cắt luôn cái lưỡi để không c̣n “sủa” bậy.
… Thôi, làm ác th́ sẽ
gặp ác báo… chúng ta, ai cũng nghĩ vậy. Cứ kệ đi. Thế nào trời
cũng phạt.
Chúng ta nhẹ dạ, dễ
trốn trách nhiệm và hay sợ luỵ vào thân… mọi chuyện cứ giao cho
ông trời… để được yên thân.
3. Dễ quên
Hầu như phần đông đă
quên ḿnh là người Tỵ Nạn. Và vẫn luôn là người Tỵ Nạn…dù cho
ḿnh đă có thẻ xanh, thẻ vàng, thẻ đỏ hay thẻ đen v.v… Tất cả
đều nhanh chóng chấp nhận quê hương thứ 2 thành “Đất nước” của
ḿnh khi chăn êm nệm ấm, nhà cao, cửa rộng…Và như vậy, họ đă
chấp nhận bỏ rơi 80 triệu dân VN bên kia Thái B́nh Dương để sống
cuộc đời ích kỷ cho riêng ḿnh.
Các thành phần trí thức
cùng các cựu Quân nhân! Một số đă “t́nh nguyện” về thăm quê
hương. Quên đi ḿnh đă là ai. Quên đi những ngày tháng bị giặc
cộng dày ṿ, hành hạ, mắng nặng, sỉ nhục trong trại tù cải tạo.
Và họ đă quên họ là CHIẾN SĨ của QUÂN LỰC VIỆT NAM CỘNG H̉A!!!
Quê hương đang chờ họ.
Nếu những thành phần trí thức, những Sĩ Quan và Chiến Sĩ của
QLVNCH không là những thành phần nồng cốt để dạy dỗ, huấn luyện,
nung nấu tinh thần, làm gương cho thế sau -thế hệ thứ 2 và thứ
3- th́ c̣n ai sẽ lănh trách nhiệm này đây? Họ quá mau quên, họ
đă một thời hưởng ân, ăn cơm của Việt Nam Cộng Ḥa…
Để vấn đề được giải
quyết nhanh chóng, để rút ngắn thời gian đấu tranh tiêu diệt
Giặc Cộng, để ngày chúng ta cùng kéo nhau trở về xây dựng một VN
Đệ Tam Cộng Ḥa, chúng ta cần siết chặt hàng ngũ, đoàn kết, can
đảm hơn nhiều nữa. Và nhất là đừng quá mau quên, dễ quên mối thù
mất nước.
Đấu tranh rơ ràng
(nếu cần thiết cũng được phép xử dụng biện pháp mạnh) th́ bọn
Việt Gian, Việt Cộng nằm vùng và những kẻ đang có ư gian manh
trong đầu mới “Tè” chúng ta.
Nếu chúng ta, những
Người Việt Quốc Gia, không tự giúp và tự giải quyết chuyện của
ḿnh được th́ sẽ không ai giúp ḿnh. Và cũng đừng mong chờ ai
giúp ḿnh.
Sau những
trao đổi, góp ư trên đây, chúng tôi nhận thấy quả thực câu
chuyện phản lăo hoàn đồng ỏng ẹo nhạt phèo giúp vui của bà cựu
Phó Tổng Thống VNCH đă vượt quá khung cảnh tranh luận “văn nghệ”
thông thường. Nó chỉ là chất xúc tác cho mọi uất ức, bất măn
bùng nổ dữ dội hơn trước hiện tượng “xuống cấp” thê thảm
của một số quan chức VNCH cũ đă nhục nhă quỳ lụy CSVN để “kiếm
chút cháo” hoặc để được thoải mái du hí du thực vô tội vạ trên
một đất nước mà biết bao sinh linh của chiến hữu và đồng bào của
họ đă hy sinh xương máu của ḿnh để bảo vệ nó suốt mấy mươi năm
chinh chiến ác liệt. Nước mất nhà tan trong tay ai giờ đây, hỡi
ông tướng xuội râu Nguyễn Cao Kỳ-Nhông đang liếm tay
lũ cộng phỉ, bà xồn xồn Đặng Tuyết Mai-Săn-Mồi ôm mộng ca kỷ
“phục vụ” triều đ́nh Mă Tấu Bắc Phương Hoa-Việt?
Xưa kia ông tướng đích
thân lái máy bay hô hào “Bắc phạt”. Phải chăng theo luật ơn đền
oán trả, ngày nay ông cúi đầu cho Bắc nó phạt ông?
Bà tướng cũng không kém “khí thế” trong bộ đồ bay, suưt chút đă
leo lên chiến đấu cơ cùng ông tướng tàu bay “Bắc phạt” luôn đấy.
Giờ đây bà tướng trút bỏ xiêm y kiêu hùng ngày
xưa, mưu toan vừa ca vừa vũ… “xách-xi” cho nó thêm phần “khí thế”
hơn xưa trước lũ người suưt bị bà “Bắc phạt” hụt ngày trước.
Phải chăng, cũng theo luật oán trả ơn đền như đức lang quân của
bà, bây giờ Bắc nó phạt bà làm tṛ “xách-xi-sô” cho chúng nó rửa
mắt?
Ông “Kỳ-Nhông”
và bà “Săn-Mồi” có ư thức ḿnh đă đi từ Kỳ đà
hơi Kỳ cục, qua Kỳ khôi tới Kỳ…nhông chăng?
Để tạm kết thúc, xin
chuyển một nhận định duy nhất của tôi liên quan tới “văn nghệ”
trong bài viết nầy, làm quà tặng mỹ-nhơn-xế-chiều đang tập
tành làm ca-vũ-sĩ: ‘L’on est né artiste.
Rarement et péniblement, on le
devient. Mais l’on ne s’improvise artiste que ridiculement’.
(Xin phỏng dịch: Ta vốn sinh ra là nghệ sĩ. Rất hiếm hoi và khó
khăn lắm, ta mới trở thành nghệ sĩ. Nhưng muốn tùy hứng
(cương đại) làm nghệ sĩ, ta chỉ tổ khiến ḿnh lố bịch).
Thôn trang
Rêu-Phông, mùa hè 2008
-Lê Tấn Lộc-
Home
|