Lạc
bút ngày xanh:
Tôi
chiêm bao rất nhẹ nhàng...
Lê Tấn Lộc
Đă thấy xuân về
với gió đông,Với
trên mầu má gái chưa chồng. Bên hiên hàng xóm, cô hàng xóm Ngước mắt
nh́n trời đôi mắt trong…
Thuở ấy…
Juliette Hoa tuổi chưa đến độ trăng tṛn, Roméo Linh
vừa chập chững bước ra khỏi lứa tuổi bẻ gẫy sừng trâu. Qua khung cửa sổ đặc
biệt h́nh “mắt ḅ”(oeil de boeuf), Juliette đang “ngước mắt nh́n trời”, thầm
đếm nầy trăng, nầy sao…Cùng lúc, bên dưới lầu vọng nguyệt Roméo cũng đang ẩn
ḿnh sau giàn dạ lư hương, ngây người ngắm nh́n “đôi mắt trong” của thiếu nữ
trông trăng!
Coi nhau như
“hàng xóm” cũng được: Hai trẻ cùng học trường Nguyễn Đ́nh Chiểu Mỹtho, cùng
“ở trọ, ăn cơm tháng” tại biệt thự số 8 đường Hùng Vương, con đường lúc bấy
giờ chạy ngang cổng sau trường chúng đang theo học. Tuy chung trọ, chỉ cách
nhau một trần nhà, nàng tầng lầu, chàng tầng trệt, nhưng gia chủ là một ông
thầy quá nghiêm khắc, “nam nữ thọ thọ bất thân” nên Juliette đương nhiên bị
liệt vào hàng công nương “kín cổng cao tường”, được canh giữ cẩn mật. Roméo
mặc nhiên bị g̣ bó, canh chừng như một “chủng sinh” (séminariste).Và pension
nuôi-học-tṛ nầy sinh hoạt như một “tiểu chủng viện”, cửa đóng then gài!
Nhưng rồi giậu thấp rào thưa, làm sao ngăn được gíó đưa hương t́nh, nhứt là
những lúc gió mùa xuân tới? ”Balcon” hàng xóm, cô hàng xóm…
Mùa xuân
năm ấy…,tôi bàng hoàng chạnh nhớ đă năm mươi hai năm qua! Mùa xuân năm ấy,
sau hai lần học sinh băi khóa, để tránh xáo trộn và tránh mọi mưu toan xách
động chính trị khó lường, trường NĐC quyết định đóng cửa cho đến khi có lịnh
mới. Roméo và Juliette bỗng nhiên, nhờ thời cuộc, được tháo cũi sổ lồng! Nỗi
thương, niềm nhớ ấp ủ bấy lâu được dịp cùng nhau bày tỏ trong gió xuân về
trên xứ sở của ruộng muối, của biển nhăn, của đồng lúa c̣ bay thẳng cánh
BạcLiêu, quê cha đất tổ của đôi thanh thiếu niên đang bỡ ngỡ trước ngưởng
cửa t́nh yêu thơ mộng, kỳ diệu. Nhưng hỡi ơi…Cuộc t́nh vừa chớm nở đă bị vợ
chồng gia chủ ngôi biệt-thự-nuôi-học-tṛ lạm dụng uy thế làm thầy, làm cô
chen vào bức tử, phân cách, chia xa đôi trẻ trong trắng yêu nhau. Bao nhiêu
nước mắt, bao nhiêu khổ nhục, đọa đày!...
Không rơ Roméo
và Juliette có cùng “d́u nhau sang bên kia thế giới” chăng, nhưng họ tuyệt
tích giang hồ từ đó.
Cho đến…

Lê Tấn Lộc trên sông Seine Paris 1960
Bốn mươi
năm sau, nhân dịp “t́m dấu” Nguyệt Yến, một cố-nhân-văn-nghệ
thời Collège de Vĩnh Long (tiền thân trường Tống Phước Hiệp), với sự trợ
giúp của Kiệt -em tôi, cũng là một cựu C.V.L và cựu NĐC- bất
ngờ, hết sức bất ngờ Roméo ngỡ ngàng trực diện với Juliette tại một quán cơm
đường Monge dành cho sinh viên Việt Nam du học, từ giữa thập niên 50, một
quán ăn mà có thời hai anh em Linh thường lui tới! Dưới đây là trích đoạn
nhật kư, ngày 13 tháng 5 năm 1993 của Roméo Linh tại Bagnolet, vùng ven đô
Paris :
«…
Tôi bước
vào quán ăn, nh́n dáo dác. Thực khách phần lớn là kiều bào VN, làm sao nhận
ra cố nhân. Nàng chắc ǵ nhận ra tôi? Một thiếu phụ từ cuối quán bước
tới, mỉm cười dang tay ôm tôi, rồi ôm Phước, người bạn đồng
hành suốt đời của tôi :
-Tôi chưa nhận
ra anh, thiếu phụ nói, nhưng nh́n ra chị Phước liền, dẫu tôi chỉ gặp chị một
lần duy nhứt, hôm đám cưới anh chị… ba mươi mấy năm về trước!
Cố-nhân-văn-nghệ
Nguyệt Yến dẫn chúng tôi đến bàn đặt trước giới thiệu với chồng ḿnh, anh
Trương. Tôi và Trương là bạn học cùng trường ở
Mỹtho, năm 1952. Sau đó, anh đi Pháp. Lúc qua Paris du học, tôi không có dịp
gặp anh. Bốn mươi mốt năm bặt tin nhau.
Nhà hàng đăi
chúng tôi một chầu Porto mừng anh em tái ngộ. Nghe đâu ông quản lư cũng là
bạn chí thân với chồng Yến. Trương gọi thức ăn kèm một chai Bordeaux. Phước
đạp chân tôi ngầm cản ngăn. Yến nói Phước cứ để tôi uống thoải mái v́ hôm
nay là ngày chót của tôi ở Paris. Yến đă cắt đi một phần ba bao tử mà Yến
vẫn uống rượu như thường. Trương xác nhận ở nhà Yến thường uống rượu giải
sầu. Trương không thường uống, chỉ uống khi thích uống hoặc khi có bạn bè.
Yến nói chỉ nhận
ra tôi khi tôi cười. Tôi cũng nhận ra Yến khi nàng cười. Chưa nghe ai nói
chỉ nhận ra nhau qua cái khóc! Trương cười nhắc chuyện vui lúc c̣n học ở
Mỹtho. Yến cho biết lúc tôi gọi điện thoại mà không gặp là đang lúc Yến bị
sưng phổi, phải nằm bịnh viện. Tưởng đă vĩnh viễn ra đi nhưng số phần chưa
tới. Ta nợ nần ǵ nhau…chăng?
-Cái choàng ôm
khi năy là cái ôm đầu tiên giữaYến và tôi. Tôi nói với Trương và Phước.
Yến xác nhận từ
lúc mới quen cho tới khi kẻ lấy vợ, người lấy chồng, tôi chỉ có viết thư chớ
chưa hề nắm tay Yến, dù Yến và tôi đă nhiều lần đóng tuồng chung trên sân
khấu học tṛ. Mà đó cũng chẳng phải là những t́nh thư. Cho tới bây giờ chắc
Yến cũng chẳng rơ tôi muốn nói ǵ qua những lá thư đó: Chuyện trăng sao, mưa
nắng, trích dẫn thi ca, lời hát hàm ư gợi nhớ kỷ niệm tŕnh diễn trên sân
khấu Collège de Vĩnh Long…Chẳng thấy ḍng nào tỏ t́nh. Đời tôi là cả một
bài thơ, Cả một bài thơ rũ bụi mờ, Cả một bài thơ không đầy ư, Là đời nghệ
sĩ sống v́ mơ…Tỏ t́nh kiểu nầy th́ Yến đành chịu thua.Và tác giả thơ
thẩn nầy cũng từ chết tới bị thương luôn!
Lúc nghe kể có
lần quá tuyệt vọng v́ mối t́nh câm, muốn t́nh nguyện đi lính, tôi đến giă từ
Yến với cái đầu húi gần nhẵn thín,Yến cảm động cúi mặt :
-Tới giờ Yến mới
nhớ lại và cố gắng t́m hiểu t́nh cảm của Yến đối với anh lúc đó …
Yến gợi lại
nhiều kỷ niệm văn-nghệ-phát-thưởng-học-đường, đặc biệt nhắc nhớ lần nàng thủ
vai Liễu Nhi, tôi, Ngô Quyền trong một đoạn kịch dă sử tŕnh diễn trên sân
khấu Miễu Quốc Công Vĩnh Long. Lúc nhận được bản thảo Gối rơm của
tôi, liên tiếp mấy tháng nàng đă sống lại quăng đời chỉ có thơ, nhạc trọn
chiếm tâm hồn nàng.
-Hôm nay gặp lại
anh, Yến đột nhiên vỗ đầu ḿnh nói, có một chuyện rất quan trọng muốn thông
báo mà tự năy giờ xúc động quá Yến quên tuốt. Anh đi theo Yến!
Nàng dẫn tôi đến
gặp cô thâu ngân, hỏi tôi có nhớ cô đây là ai chăng. Thấy cô quen quen tôi
đoán chừng có thể cô là một trong những mầm non văn nghệ năm xưa ở
Vĩnh Long, có thời ngưỡng mộ ḿnh, nên hỏi chận đầu cô có nhớ Nguyễn Trăi,
vai tôi thường đóng lúc c̣n học Collège de Vĩnh Long chăng. Cô chỉ mỉm cười,
lắc đầu. Yến quay sang cô thu ngân hỏi cô có nhớ anh chàng đang đối diện với
cô là ai chăng. Cô tiếp tục mỉm cười, lắc đầu. Yến chỉ tôi,nói với cô:
-Là anh
Linh đó!
Tôi thấy cô sững
sờ giây phút. Yến chỉ cô, nói với tôi:
-Là chị
Hoa đó!
Tôi ngữa cổ lên
trời, vỗ trán, lắp bắp :
-Trời hỡi! Rồi
gục mặt xuống quầy thâu ngân, ôm đầu thinh lặng thật lâu…
Khi tôi ngẩng
mặt lên, miệng cười của Người Hoa không c̣n rộng mở nữa. Yến đă lặng
lẽ rút lui cho Lan và Điệp lệ sầu tuôn mấy lượt! Tôi hỏi lại nàng:
-Là Hoa, là
Juliette Hoa đây sao?
Nàng hỏi lại
tôi:
-Là Linh, là
Roméo Linh đây sao?
Cả hai chúng tôi
đều không c̣n nhận ra nhau được nữa sau bốn mươi năm bị cưỡng bách bức rời!
Trước đây, Kiệt
cho tôi biết h́nh như Hoa đang ở Paris. Hôm nay hẹn với Yến, ngoài mọi dự
tính, t́nh cờ Hoa và tôi lại…trùng phùng! Sao tôi cứ bị rơi vào t́nh thế khó
xử thế nầy măi? Nơi bàn ăn một cố nhân đang đợi. Sau quầy hàng một cố nhân
khác đang chờ...Chưa kể “cố nhân” Phước hiện diện rơ nét dưới dáng dấp
nha-sĩ-chuyên-cà-răng-ông-chồng hư đốn! Chẳng c̣n biết đường nào mà lần!
Hoa-cố-nhân
ngày xưa cùng học trường NĐC và cùng trọ với tôi tại pension thầy Kí
. Thuở ấy nàng mới mười bốn, tôi vừa mười tám, chỉ biết hồi hộp len lén
nh́n nhau. Cũng có thư qua thư lại, nhưng có tỏ t́nh hẵn ḥi nhưng chưa hề
nắm tay nhau. Rồi thầy Kí bắt được thư trao đổi. Ông áp lực Ban Giám đốc
buộc tôi phải chuyển sang trường Phan Thanh Giản (CầnThơ);và thúc ép gia
đ́nh Hoa đem nàng về BạcLiêu, tiếng là để đày đọa!
Hoa t́nh vừa hé
nụ đă bị bàn tay xương xẩu của gia chủ pension đoạn đành chém đứt
phăng, cho giẫy chết tức tưởi dưới móng vuốt bén nhọn của
giai-nhân-mắt-ươn-ướt, phu nhân của ông thầy “kính yêu”, vốn được tôn
sùng như rất ư là đạo đức kách mệnh! (quả thật, sau Tết Mậu Thân, ông
theo VC, giữ chức Tổng trưởng Giáo dục cho MTGPMN. Ai ai cũng bất ngờ; tôi
th́ không).
Rời Hoa, tôi đến
với Yến. Rời Yến, tôi trở lại với Hoa. Phước dơi mắt theo tôi như theo một
quả banh tennis bay qua lượn lại trên lưới chắn sân quấn vợt. Dám trặt cổ
lắm!
Cuối cùng Hoa
đến ngồi với chúng tôi khi hết giờ giữ két. Tôi đỡ mỏi chân, Phước đỡ nhức
mắt. Nhưng bây giờ tôi phải đối đầu với tam nương! Trương rất tâm lư : khi
tôi nói chuyện với Yến, Trương gợi chuyện với Phước và Hoa; lúc tôi bắt
chuyện với Hoa, Trương t́m cách thu hút sự chú ư của Yến và Phước về ḿnh.
Với Yến tôi có nhiều hồi ức văn nghệ nhẹ nhàng nhưng sâu đậm. Với Hoa tôi
tích tụ vô số hoài niệm thương động về mối t́nh thơ mộng đột ngột
chấm dứt trong xót xa dai dẳng: Một trong những cuộc t́nh không tới
đă lưu lại vài nếp nhăn li ti như vết chân chim trong tiềm thức thương đau
luôn đánh động tâm can tôi mỗi lần gợi nhớ; những chuyện t́nh học tṛ
hồn nhiên lăng mạn, thanh trong thơ ngây, chưa đủ lớn để biết khôn vặt hầu…toan
tính chuyện lọc lừa !
Tôi nhắc lại
những lần Hoa và tôi, mỗi đứa đạp xe đi một hướng để đánh lạc hướng sự theo
dơi của thầy Kí và đám đệ-tử-trung-kiên-chuyên-ŕnh-rập-báo-cáo của ông, rồi
rón rén ṿng xe lại gặp nhau ở điểm hẹn chùa Vĩnh tràng, đứng xa xa nh́n
nhau năm ba phút, vẫy tay chào nhau. Xong, lại đạp xe mỗi đứa một hướng trở
về nhà trọ.
Hoa ở lầu trên
với ông thầy, bà cô. Tôi, tầng dưới với Thứ và các nam trọ
sinh khác. Ngoài Hoa, biệt lệ, những nữ trọ sinh c̣n lại, tuy ở cùng tầng
với phái nam vẫn được “nhốt riêng” trong một pḥng, bế môn tỏa cảng nghiêm
nhặt! Mỗi lần muốn trao thư cho nhau, Hoa bỏ thư nàng vào “ca” đánh răng của
tôi và tôi bỏ thư cùa ḿnh vào ca đáng răng của nàng. Tất cả ca đánh răng
của trọ sinh được tập trung trên một cái kệ treo gần hồ chứa nước rửa mặt.
Cho tới khi bị
phát giác, những lá thư tôi viết, trên chữ kư bao giờ cũng có câu : “Kính
cẩn quỳ dưới chân Hoàng hậu và xin được phép hôn tay Nàng”…Một câu viết hết
sức romantique như vậy lại là cái cớ để thầy Kí tra vấn tôi suốt cả
tháng, hăm he truy tố tôi ra ṭa về tội dụ dỗ gái vị thành niên! Một câu
viết đă được tôi ghi lại trong nhựt kư và đă ảnh hưởng sâu xa đến Kiệt:
khi c̣n nhỏ, cậu em út của tôi đă học thuộc ḷng với ư định lớn lên sẽ theo
gương anh ḿnh đi t́m “Hoàng hậu của ḷng anh”, quỳ xuống kính cẩn hôn tay…
Sau nầy, khi đă
“lăo-thành-thành-lăo” trong t́nh trường, hai anh em vẫn c̣n nhiễm cái bịnh
“quỳ dưới chân” nhưng là dưới chân “yêu nữ” lúc vừa ngà ngà. Và thay v́ hôn
th́…”gậm nhấm” tay người đẹp khi đă chếnh choáng! Cái tật gậm tay nầy khá
phổ quát trong lớp tuổi sồn sồn vẫn c̣n thích ga-lăng …
Với
Hoa-thuở-trăng-tṛn mộng, tôi chưa hề dám chạm tay nói chi tới nắm, chưa
hề nắm nói chi tới hôn tay. Thế mà v́ một câu hôn tay (tưởng tượng) viết
trong t́nh thư tôi đă suưt thân bại danh liệt!
Bọn chúng tôi
cười hả hê với cái màn gậm nhấm tay mỹ nhơn. Kỷ niệm nầy lôi hoài niệm khác.
Măi lo ôn dĩ văng chúng tôi quên ăn. Vào quán một giờ trưa, bây giờ đă bảy
giờ tối! Tôi đọc cho Hoa một đoạn thơ tôi viết lúc ngồi tù cải tạo về mối
t́nh hai đứa tan vỡ trong uất ức. Hoa ứa lệ, tôi lặng lẽ cúi đầu.
-Bây giờ, mỗi
lần nhắc kỷ niệm xưa chúng ta phải lấy chục năm làm đơn vị, tôi nói. Hoa có
vẻ mạnh khỏe hơn Yến đấy. Nầy Yến, có một bài thơ mà tôi nghĩ Yến chưa chắc
đă đọc qua v́ tôi ghi trên tấm lá chắn kẹp trong quyển sách mượn đọc xong
đem trả lại Yến. Tấm lá chắn “đề thơ” có lẽ vẫn nằm yên trong quyển sách đó
hơn bốn mươi năm, nếu Yến vẫn c̣n giữ nó.Thôi th́ để tôi đọc cho Yến nghe
vậy:Thư không nói hết nỗi niềm, Rượu không quên được càng thêm tủi sầu.
Nhạc buồn dăm đứa cúi đầu,Nghe đau kỷ niệm nhớ câu ân t́nh. Đêm đêm ḿnh lại
với ḿnh, Ôn trong dĩ văng những h́nh bóng xưa…
Lúc chia
tay, choàng ôm Yến tôi nói với Trương:
-Lần thứ hai!
Yến, Phước,
Trưong cũng quyến luyến ôm nhau hẹn ngày tái ngộ. Ra tới cửa, tôi dừng lại ở
quầy thâu ngân nắm tay Hoa nói:
-Lần đầu nghe
Hoa! Rồi choàng ôm nàng từ biệt:
-Cũng là lần
đầu, phải không Hoa?”
Anh Hào,
phu quân của Hoa, quản lư quán ăn bắt tay tôi, nói đùa:
-Vậy anh và tôi
là t́nh địch rồi!
Tôi cười, hỏi:
-Nếu vậy, Trương
và tôi, Hoa, Yến, Phước cũng là t́nh địch sao? Không đúng. Kẻ đến trước,
người đến sau th́ đâu thể là t́nh địch!
Mọi người đều
vui vẻ cười rồ. Hoa nói với Phước:
-Anh Linh có
phước gặp được chị và ăn ở bền lâu. Chị có phước gặp anh Linh v́ tới giờ ảnh
vẫn ở bên cạnh chị. Dạo nầy ảnh c̣n đa sầu đa cảm không hả chị?
Phước mỉm cười
trả lời:
-Lúc ở tù cải
tạo ảnh có lén lút viết thư cho mấy nàng. Ra tù ảnh c̣n đi t́m cố nhân. Từ
lúc bỏ nước qua đây tới nay, ảnh tu!
Tôi cười thầm:
“Đúng. Tu…chai!”
Tôi ôm
Hoa lần thứ hai, như sẽ chẳng bao giờ c̣n ôm nàng lần nữa. Cho anh hôn
nhẹ triền môi ấy, Đời hết yêu th́ thôi thương đau. Tôi ôm Yến lần nữa,
như lần cuối, với ư nghĩ nàng có thể vĩnh viễn ra đi bất cứ lúc nào. Anh
không cất tiếng mà nghẹn ngào dâng nước lụt, Anh nghiêng ḿnh nguyệt bạch vỡ
trên vai, Ôm em vào ḷng t́nh ái nát trong tay, Anh thèm khát mê điên hằng
hà sa mạc…
Nắm nuối, bịn
rịn, bước đi nhưng chưa nỡ rời…
Rồi
từ đây xa nhau bốn phương, Người t́nh ơi thôi hết mong chờ, Người t́nh ơi
thôi hết đớn đau, Lệ sầu rơi tuôn ta cố ngăn, Tấm can tràng đành chịu nát
tan...
Tôi hát nhỏ bài ca thuở mới biết yêu, người lâng lâng…Đột nhiên tôi thấy
lồng ngực bên trái đau nhói, mọi vật chung quanh như đang quây cuồng. Tôi
lảo đảo, toát mồ hôi lạnh, hoa mắt…cố hết sức leo con dốc dẫn tới một cao ốc
mười lăm từng trong khu chung cư Bagnolet. Đường về Kiệt Tấn sao mù mịt,
Ngày cuối Paris, lạc lối về…
…»
Tôi ngủ
thiếp lúc nào không hay biết trên chiếc vơng mắc trước patio.Tôi choàng tỉnh
theo tiếng chim ríu rít vỗ cánh đuổi bắt nhau, lay động những ngón tay
hường đan vào nhau của hai rặng anh đào chạy dọc hai bên lối đi dẫn tới cửa
vào chung cư “Ven Sông”. Mùa hè vẫn c̣n nguyên vẹn đó. Vài con ong theo
cửa sổ mở bay lạc vào nhà. Cây trong nhà đă trổ bông. Nắng hực nóng.
Tôi nhủ thầm:
“Anh đào hai bên đường trổ bông đặc gật. Pierrefonds hay Bagnolet?” H́nh như
tôi đă qua một giấc mơ thật dài…
trời sẽ tối tiếc
thương rồi sẽ hết
trời tháng giêng tháng bảy buồn như nhau
hăy nằm im
và đừng hỏi tại sao
h́nh như là chiêm
bao…
Thôn trang Rêu-Phong, Xứ Tuyết, cuối thu…
Lê Tấn Lộc
Home