Sổ
tay hành tŕnh
Phái yếu và tôi

Mọi trùng hợp về
nhân vật, cảnh ngộ, nếu có, đều ngẫu nhiên.
Bài viết vừa hư
vừa thực. Nhân vật xưng tôi không nhất thiết là tác giả.
«Nhi nữ tạo anh hùng. Anh hùng tạo thời thế», người xưa nhận định như
vậy. Tôi nghĩ có lẽ cổ nhân «quên» một vế rất quan trọng. Để khởi đầu nhận
định, không trật. Để nối tiếp cũng không sai: (Thời thế tạo nhi nữ). Nhi
nữ tạo anh hùng. Anh hùng tạo thời thế.( Thời thế tạo nhi nữ)! Nhưng với
riêng tôi -xuyên qua kinh nghiệm tiếp xúc với nữ phái- vế «anh hùng tạo thời
thế» không ổn lắm. Trái lại, tôi dần dần nghiệm ra dường như «nhi nữ
tạo thời thế» cho «anh hùng» dương oai diệu vơ hoặc cam thân làm gà
què ăn quẩn cối xay mới thật xác thực. Nói kiểu b́nh dân: đàn bà dựng rạp,
trang trí sân khấu, «làm bàn» cho đờn ông, tùy t́nh thế, biểu diễn theo bài
bản, chủ đề đă mớm ư trước. Người xưa đă chẳng nh́n nhận «giàu nhờ bạn, sang
nhờ vợ» sao?
Tôi không có ư tranh luận nữ phái quan trọng, «đáng kể» hơn nam phái hay
ngược lại. Tôi chỉ muốn ghi nhận một sự việc không chối căi được: nam, nữ
khác nhau. Họ khác phái mà! Nam muốn thành nữ, hay ngược lại,
đều phải nhờ phẫu thuật chuyển đổi phái. Hiện tượng chuyển
phái giờ đây khá thịnh hành. Có điều các «đấng» đổi giống nầy -transsexuel(le)
- dẫu h́nh hài thay đổi toàn diện vẫn chẳng bao giờ có khả năng
truyền giống hay sinh sản như nam, nữ «trời cho»! Chung cuộc, nam-nữ vẫn đời
đời khác phái và nhờ vậy giống người chưa tuyệt chủng! Trừ phi có ngẫu biến
(mutation) trong quá tŕnh tiến hóa (évolution) vạn vật, cho tới nay loài
người chưa thuộc ṇi lưỡng tính (hermaphrodite), có khả năng tự ḿnh gieo
giống cho ḿnh rồi thụ thai truyền giống , sinh sôi nẩy nở.

Một
vài nhận xét xa xưa của phái yếu - yếu thật chăng?- về tôi rất
bất ngờ, tới nay vẫn c̣n lưu lại trong tôi nhiều vết tích như «vết thù hằn
trên lưng ngựa hoang», vừa đau nhói vừa tức cười. C̣n nhớ và cố vẽ lại các
vết hằn nầy là do vừa rồi đi tham dự sinh hoạt linh hướng, tôi nghe vị chủ
tŕ, một tu sĩ kể rằng: Ngày xưa khi c̣n trai tráng, v́ nhà nghèo, người vừa
đi học vừa kèm trẻ tư gia, tạm trú khu b́nh dân Chợ Cầu Muối. Ngày hai buổi
đi về b́nh thường, không động chạm ai, không mích ḷng ai hết. Thế mà trong
đám đệ tử nghèo có đứa thương t́nh báo cho người biết nên dọn đi chỗ khác
ngay v́…có mấy tên du đăng cho rằng «cái bản mặt (của người) kênh kênh thấy
phát ghét, muốn đục cho phù mỏ»!
Đă có lần, trong một tiệm ăn b́nh dân khu Hàng Xanh, tôi cũng suưt bị một
tay anh chị cao bồi hương thôn «chém lă đầu» v́ hắn thấy bộ mặt tôi «khinh
khỉnh», đang lúc tôi bàn luận về «tiểu thuyết mới-nouveau roman» với hai cây
viết thân hữu mới xuất hiện trên văn đàn. Trời thần ơi! Bộ mặt tôi dễ
gây ngộ nhận lắm sao? Thỉnh thoảng tôi cũng soi gương thử coi cái bản mặt
ḿnh có ǵ đặc biệt quá chăng mà hết du đăng đ̣i «phụp» tới người đẹp muốn
bộp tai, ưa nặng lời bôi bác? Bà con thử nghĩ…
Tôi kiểm điểm rất rơ để chắc chắn ḿnh chưa hề có lời nói hay cử chỉ nào
«thất thố» với người đẹp, vợ anh bạn nhạc sĩ thời danh, thập niên 50-60, ở
Sàig̣n. Thế mà… Một bữa t́nh cờ gặp nàng ngoài phố, kéo nhau vào quán Cái
Chùa, tôi bia 33, nàng trà sữa, trao đổi cầm kỳ thi họa pha trộn chút triết
lư hiện sanh vớ vẩn…Đột nhiên nàng cười ruồi, «chi» cho tôi một câu
toé phở:
- Toa cũng spirituel - duy linh đáo để nhỉ! Lâu nay
moa cứ tưởng toa purement matérialiste - thuần duy vật
thôi chứ!».
Tôi chỉ c̣n nước ngửa mặt lên trời cười ba tiếng, thầm phân bua với thế sự
nhân gian:
- Làng nước ơi, nó nói nặng, nó «pác-lê-lua» tôi! Phần nào thôi
chớ em! Tội nghiệp thằng bé…
Hai mươi năm sau, trên Xứ Tuyết, sa cơ thất thế, chịu đấm ăn xôi mưu sinh để
trường tồn; văn-chương-thi-phú-triết-học-nghệ-thuật đem chôn giấu hết, tôi
cùng một số bạn lưu vong hợp tác mở hăng may, do một người đẹp -lại phái
yếu! - mang tên một loài hoa quí, vợ một ông bạn trong nhóm cầm đầu. Tôi nhớ
kỹ ḿnh rất cẩn trọng trong lời ăn tiếng nói, trong mọi cử chỉ thường nhật
với «bà chủ tịch». Một bận đi giao hàng quá gay go, mệt lă, nàng đề nghị tôi
đi ăn v́ cả hai đói gần xỉu. Nàng đang theo học tu thiền với ông Bảy, ông
Tám ǵ đó, nhưng coi bộ chưa mấy ǵ «thiền» lắm. Nàng hỏi, tôi đáp. Hỏi mới
dám thưa, không tự ư phát biểu linh tinh.
Bỗng nhiên nàng cười nhẹ rồi nghiêm chỉnh «ban» cho tôi một nhận xét đổ mồ
hôi hột giữa mùa đông buốt giá:
- Xem ra anh cũng có chiều thanh cao, cũng ngưỡng vọng «Tuyệt Đối» dữ há!
Bây giờ tôi mới nhận ra, chớ từ lúc biết anh tới giờ tôi cứ đinh ninh anh
sống chỉ để nhằm thỏa măn nhu cầu vật chất, theo đuổi lạc thú
thấp hèn, chẳng hề có ư hướng thượng.
- Trời hỡi! Em nỡ (nặng lời) đến thế sao… Sao em không
(tiếc) một lời nào! Tôi chỉ c̣n biết cúi mặt xuống đất khóc ba tiếng,
ngao ngán thở dài, rồi «lạnh lùng» lau mắt đi (anh), lầm bầm tự
thán!
Thôi th́ âu cũng là dịp tốt cho tôi «phản tỉnh», cảnh giác nhiều hơn nữa
trong lời ăn tiếng nói, cử chỉ hành động. Nhưng chẳng lẽ cảnh giác đến độ
câm nín, bất động, ù ĺ? Chưa chắc tôi có thể tự thắng vượt tới mức «siêu»
như thế: không ai sửa chữa được tính t́nh, v́ đó là tính khí, là khí huyết
bẩm sinh. Bởi khí huyết trời cho, tôi mắc phải cái chứng mà bạn bè gọi là
«nhu cầu xúc giác kỳ dị - besoin maniaque du toucher» của các
nhân vật trong truyện Dostoïevky: Tôi cần tiếp xúc như cần
dưỡng khí. Do đó dễ gây hiểu lầm tôi quá «vồn vă», quá «sốt sắng», quá «bặt
thiệp» với tha nhân, nhất là quá «lịch duyệt - galang» với phái yếu.
Hay tôi thử chỉnh trang, thử «vỗ đồng» cái bản mặt thoạt trông
rất «dễ nhợn» của tôi xem có thể khá hơn chăng?
Trong
quá khứ, lúc c̣n trai trẻ, tôi cũng đă thử «chăm sóc» sắc diện, «chỉnh đốn»
cung cách, ngôn từ nhưng chẳng đi đến đâu! Cũng lănh thẹo dài dài:
Phái yếu, một hoa khôi thuở lưu bút ngày xanh - đương lúc cảm t́nh hai đứa
ngày càng tươi đẹp - không rơ bị con ǵ cắn, đột ngột «phang» cho tôi gục
trước bạn bè : Gối rơm giữ phận gối rơm, Có đâu dưới thấp mà chồm lên
cao! Để rồi sau đó t́m đến xin tôi tha thứ đă hạ nhục tôi chí cốt. Lúc
chia tay, nàng ngậm ngùi «phán»: Anh cao cả quá ! Từ gối rơm đến cao
cả! Chẳng c̣n biết đường nào mà lần…Tại cái bản mặt của tôi nữa chăng? Khi
thấy phát ớn (gối rơm!), khi thấy dễ mến mộ (cao cả!). Hay v́ tâm trạng
người đẹp thay đổi như thời tiết đột biến đổi thay? Allez donc
savoir! Cho dù cẩn trọng cách mấy tôi vẫn có thể bị giông tố bất chợt
phủ chụp xuống đầu!
Thấm đ̣n gối-rơm-cao-cả, tôi bèn «quay về với chính ḿnh», điều chỉnh
tầm nh́n để chỉnh trang thái độ cho được politiquement correct (đoan
chính?) với nữ phái. Người đẹp, một thục nữ trông rất mực hiền hậu, tôi đă
để ư từ lâu nhưng chưa dám hở môi - muốn nói mà sao vẫn nghẹn lời -
v́ đang «suy tư» sắp xếp chữ nghĩa sao cho vừa phải phép vừa lịch lăm.
- Thưa chị! Tôi hằng hi vọng được hân hạnh và vinh dự mời chị luân vũ…
- Cái ǵ? Nhảy đầm à? Tôi đập anh bể đầu bây giờ!
Than ôi, vận xui vẫn c̣n bám riết tôi! Uổng phí bao công lao «uốn lưỡi bảy
lần trước khi nói», đến khi cóc mở miệng lại ăn nói vô duyên, trật ch́a! Thế
nhưng động mà qua. Tôi có bị đập phun máu đầu thật sau đó, nhưng
không phải bởi người đẹp tôi yêu, có đôi bàn tay mỹ miều mà bởi ông
anh đặc trách giáo huấn tôi quơ cây cọc giăng mùng xáng xuống đầu thằng em
khó dạy!
Thế nhưng chẳng bao giờ tôi có thể tưởng tượng nổi nhờ biến cố tươm
máu đó mà nàng trở thành người-bạn-đồng-hành-suốt-đời của tôi!
Nghe tin tôi bị «đập bể đầu» nàng xúc động ghé thăm tôi nơi pḥng trọ sinh
viên. Và mọi sự khơi nguồn từ đó…Hăy t́m hiểu giùm tôi chuyển biến lạ lùng
nầy của phái yếu. Allez donc savoir pourquoi!
Cũng từ đó tôi bắt đầu để ư kỹ càng hơn tâm lư tế nhị (hay phức tạp?) của
người nữ. Không đến nỗi cả quyết con gái nói có là không, con gái nói
không là có, nhưng càng lúc tôi càng nghĩ rằng, cho dù nữ và nam phái có
cùng một tính khí (tempérament) đi nữa, phản ứng (réaction) nữ phái vẫn khác
biệt phản ứng nam phái; phản ứng bọn đàn ông con trai thường dễ tiên đoán v́
đơn giản hơn phản ứng đám đàn bà con gái, thường khó tiên liệu v́ hơi «rối
rắm», nếu không muốn nói là «lắc léo»…Sự việc sau đây, phần nào minh chứng
cho nhận xét thô triển nầy:
Vốn dĩ dễ động tâm v́ bản chất «siêu» nhạy cảm, «mầm»
hành-hiệp-giữa-đàng-thấy-sự-bất-bằng-mà-tha (sao) ít nhiều đă sẵn luân lưu
trong huyết quản, một lần nữa - sau nhiều phen hăng say ra tay «trừ gian
diệt bạo» thương tích đầy ḿnh, trầy vi tróc vẩy - tôi lại nhắm mắt nhắm mũi
lao đầu vào binh vực kẻ cô thế bị hiếp đáp. Nhứt là lần nầy phái yếu đơn
chiếc lại là cựu học sinh một trường nữ trung học danh tiếng, kế cận trường
tôi theo học khi xưa, nên coi như chúng tôi đồng «cửa Khổng sân Tŕnh» miệt
Tiền Giang. Kết quả ngoài sức tưởng tượng của tôi và của
người-bạn-đồng-hành-suốt-đời của tôi : Tôi bị nguyên tập đoàn XXX
chuyên hà hiếp, lấn áp hợp lực tấn công, bức hại, với sự bí ẩn trở mặt tiếp
tay của chính «nạn nhân» đă kêu cứu tôi bảo vệ.
Đau nhứt là câu «chém ngọt» lạnh tanh, để đời của phái yếu vô cùng bí hiểm
nầy về «cuồng hiệp sĩ» tôi, sau khi tôi bị đ̣n hội chợ :
- Vậy tôi phải làm tất cả theo đúng ư anh muốn, hoàn toàn nghe theo lời anh
th́ anh mới vừa ḷng? Bộ anh muốn chúng ta make love chăng?
Tự cho ḿnh quyền ăn nói hồ đồ, sỗ sàng, phách lối đến thế, tôi đành… hết ư.
Do đâu con người thoắc trông đoan trang thùy mị, liễu yếu đào tơ rất
có biệt tài làm-dáng-đức-hạnh nầy - một cách bắt chước
nhạt nhẽo coquetterie vertueuse kiểu Andromaque,
người đă khéo léo ơng-ẹo-nghiêm-trang để thủ tiết thờ chồng, bảo vệ
con, nhưng thiếu hẳn chiều sâu - lại có thể «sáng tác» những suy diễn quái
đản đến mức trơ trẽn, thô tục quá cỡ như vậy? Tôi kinh hăi đến rụng rời,
buồn nôn. Lần nầy «gối rơm» tôi, tuy không bị hạ nhục trước bá quan văn vơ,
nhưng c̣n thê thảm gấp vạn lần lúc tôi lănh đạn «giữ phận gối rơm» mấy mươi
năm về trước. Chưa bao giờ tôi bị lừa phỉnh tới mức «siêu đẳng» như thế!
Bởi lần nầy phái yếu không chỉ ngấm ngầm hạ bệ mà c̣n rạch toang gối rơm cho
rơm rạ tung tóe trông như ruột gan đổ nuồi rướm máu của chính tôi, kẻ «đơn
thân hành hiệp» bị «đâm sau lưng» khi lâm trận!
Thôi thế th́ thôi
đành… xếp giáp qui hàng, vẫy tay vĩnh biệt phái yếu! C̣n ǵ nữa
đâu mà bảo nhau đợi chờ…khi t́nh (người) bây giờ đau như ngọn
roi quất vào tim vết bầm tím...Niềm cảm thông sâu sắc giữa người
khác phái và tôi có lẽ sẽ chẳng bao giờ thành tựu.
Quả thật tôi thất vọng ê chề : Cảnh khốn nạn trong đời người, không ǵ
bằng thất vọng(…) Chân trời góc bể biết đâu là nhà; có khi phải ngồi xuống
bên đường mà khóc… Nhưng nghĩ cũng buồn cười. Lúc tôi sống thiên về tâm
linh th́ bị phái yếu hiểu lầm chuyên hưởng thụ vật chất. Bây giờ trước cao
trào «giải phóng (t́nh dục cho) phụ nữ», nếu tôi ọ ẹ lên tiếng, chắc chắn sẽ
bị dán cho cái nhăn «duy tâm lẩm cẩm, bảo thủ, phản động,
ngoan cố, *macho* lỗi thời, sống lạc thực trong thế giới tâm
linh huyền ảo»! C̣n một nhăn hiệu nữa, trong những ngày tới không chừng sẽ
được phe nữ «đóng kịch đạo mạo» đóng dấu lên trán tôi : duy thực
! Cho đủ bộ b́nh tích!
Đến bao giờ tôi mới thoát khỏi tai nạn bị phái đẹp hiểu lầm đây? Tôi
lại chạnh nhớ bài học thuộc ḷng thuở c̣n bé: «Đến lúc tuổi càng cao, kinh
lịch càng lắm, bấy giờ mới biết sự đời là khó, tài ḿnh là hèn (…) chân đă
mỏi, dặm đường c̣n xa, ḷng hi vọng cứ mỗi ngày một lạt…»
Ngán ngẫm cuộc đời chi nói nữa, Bên đầm say hát nhởn nhơ chơi!
Tại sao không? Chi bằng láo láo lơ lơ vậy, Ngủ ngủ ăn ăn nói chuyện chơi!
Nên lắm. Khỏi rắc rối, lôi thôi. Cho khoẻ cái thân già. Sau vố «gối rơm bị
đổ ruột» tôi trốn lánh tối đa giao dịch với thế nhân, hướng cơn ghiền tiếp
xúc trầm kha của ḿnh tới thiên nhiên : băng rừng lội suối t́m hoa thơm cỏ
lạ, lắng nghe tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng ếch nhái trững giỡn lơm
bơm trong ao đầm, tiếng pha lê vỡ nhẹ khi hoa lá bắt đầu ngoi ḿnh dưới lớp
tuyết băng, chuẩn bị đón mùa xuân tới…Hạnh phúc cũng dễ ợt nhỉ? Nhưng cây
muốn lặng mà gió chẳng đừng. Không do tôi chủ xướng, tự nhiên tôi lại có dịp
tiếp xúc với phái yếu! Đặc biệt, lần nầy phái đẹp thuộc một ḍng tu tại thế.
Tôi chưa hề có dịp tiếp xúc với giới nữ tu. Nghe đâu nàng đă dang dở t́nh
duyên, sống đơn lẻ, khiết tịnh, một thân trơ trọi nuôi nấng dạy dỗ cho đàn
con ăn học đến nơi đến chốn. Hoàn cảnh tương tợ như người đẹp có biệt tài
làm-dáng-đức-hạnh đă đâm toạt gối rơm tôi. Nhưng phúc đức thay nàng có
ḷng yêu người vô bờ bến và là mẫu mực vị tha được anh chị em
nh́n nhận, yêu chuộng. Tôi trọng nàng như «sư phụ» trong việc tu tập
theo đường lối ḍng Phanxicô. Nhưng nàng quí tôi như một người anh tinh
thần. Với tôi nàng không khác đứa em gái thân thuộc trong gia đ́nh. Chúng
tôi thường xuyên trao đổi kinh nghiệm học hỏi, quan điểm về đạo và đời. Đôi
khi tranh luận cũng gay cấn lắm, nhưng vẫn trong t́nh huynh đệ tương nhượng,
hiệp thông, ḥa nhă. Qua nàng tôi t́m lại được sự an b́nh trong tiếp xúc với
tha nhân. Cũng qua nàng tôi phục hồi ḷng tự tin và niềm tin yêu người khác,
nhất là với nữ phái : Nàng thường nhắc nhở tôi nên quên đi những hoài niệm
thương động để có thể thay đổi toàn diện cách nh́n phái yếu, khuyến khích
tôi đọc Kinh Hoà B́nh khi gặp phiền muộn trong giao tiếp và thuyết phục tôi
«Hăy yêu thương đi, rồi muốn làm ǵ th́ cứ làm!» (Saint Augustin).
Nạn nhân đau thương bị ruồng rẫy tàn nhẫn, nàng tuyệt nhiên không để tâm oán
hận đời, trái lại toàn nghĩ điều tốt và chỉ giữ kỷ niệm vui về người chung
quanh. Những vết thương xưa cũ của tôi từ từ lành lặn, thẹo vết cũng tan
biến dần trước sự hồn nhiên quên lăng nỗi đau xót đă qua của nàng. Giao tiếp
tinh túy, phong phú, ngoại hạng với phái yếu thánh thiện nầy khơi mào cho
một vài tiếp xúc lạ thường khác - cũng không do tôi chủ định, cũng rất bất
ngờ, nhưng bất ngờ thích thú- liên quan tới hai người nữ, «con cái» công
chúa Lê Ngọc Hân…Viễn tượng có vẻ lạc quan - lạc quan bi đát?
- hứa hẹn thiện hảo. Có lẽ vận hên đă bắt đầu trở lại t́m tôi…
- Thưa anh. Tất cảm kích trước sự đón nhận nhiệt t́nh của anh dành
cho bài viết Gối Rơm., qua điện thư anh gửi cho anh N.H. và anh ấy chuyển
tiếp đến tôi. Đó là niềm an ủi vô biên cho người viết… E.mail đánh đi, tôi
yên chí đấng mày râu nầy chắc cũng đă từng «nếm thử thương đau» trong cảnh
ngộ méo mặt như gối rơm tôi khi xưa. Ai ngờ…
- Thưa anh, tôi là phái nữ, điện thư hồi báo viết! Tôi tái xác nhận Gối Rơm
là bài viết hay nhứt mà tôi chưa từng được đọc. Không ngờ tác giả bài đăng
trên một Đặc San Ái Hữu ở Hoa Kỳ cách đây tám năm lại là anh, cũng là cựu
học sinh Nguyễn Đ́nh Chiểu-Lê Ngọc Hân như tôi…
Vài lần trao đổi mail sau đó, chúng tôi nhận ra ngay «cùng một tần số» về
nhiều điểm. Tuy lúc tôi theo học Nguyễn Đ́nh Chiểu - lúc bấy giờ là Le Myre
de Vilers - trường Nữ Lê Ngọc Hân chưa ra đời, nhưng tôi chia sẻ được kỷ
niệm vui buồn qua các bài viết của nàng về trường cũ bạn xưa LNH. Ngược lại
nàng cũng ḥa nhập vào ḍng hoài niệm xanh NĐC của tôi. Không bao lâu, nàng
«tôn» tôi làm Đại Huynh, tôi cảm kích «nhận» nàng làm Hiền Muội. Chúng tôi
mail qua mail lại hay chuyện tṛ viễn liên y như các nhân vật trong truyện
kiếm hiệp. Vui hết sức, thân thiện hết sức. Hào hứng nhứt là chúng tôi có
khả năng đọc giữa những hàng chữ (lire entre les lignes) để thấu hiểu ư
nghĩa thâm sâu của một bài viết mà thoạt nh́n dường như tác giả chỉ viết
giễu cợt cho vui thôi.
Thế nhưng tôi vẫn tự nhắc nhở chớ có quá «sốt sắng», cần giữ chừng mực trong
tương quan với người khác phái hầu tránh ngộ nhận như trước đây đă hăng hái
lâm trận hành hiệp! Nhưng chắc «sự cố» nầy không xảy ra đâu. V́ trên một
b́nh diện nào đó Hiền Muội tôi cũng có nhiều điểm tương đồng với «sư phụ»
tôi. Nếu tôi hừng hực lửa như hoả diệm sơn cuồng nộ th́ nàng như nước ḍng
sông xanh tươi mát êm ả điều hoà thời tiết cho cỏ cây hoa lá không bị thiêu
đốt thường xuyên! Vả lại, dù muốn dù không, khoảng cách tuổi tác cũng như
khoảng cách địa lư phần nào cũng đặt Đại Huynh và Hiền Muội trong tư thế
«kính nhi viễn chi». Thêm một giao tiếp thượng đẳng cho tôi với phái yếu
trong hành tŕnh tứ phương t́m bạn tri âm kết nghĩa đệ huynh...
- Thưa anh. Được biết anh có viết cho một Đặc San ở Cali, tôi mạo
muội xin anh đóng góp bài cho Đặc San LNH Xuân Đinh Hợi của chúng tôi, dự
trù phát hành vào tháng 2 năm 2007…
Thêm một cơ duyên tiếp xúc với phái yếu đồng môn với Hiền Muội, con ḍng
cháu giống LNH, lấy đích danh Công Chúa làm bút hiệu. Khác với Hiền Muội,
«Công Chúa» rất ít liên lạc điện thư với tôi, nhưng chúng tôi thông hiểu
những khó khăn, «rắc rối» trong công tác phục vụ một hội đoàn người Việt xa
xứ, nhất là trong lănh vực giao tế, đặc biệt trong sinh hoạt văn nghệ và báo
chí. Tuy không nhiều lời qua các mail trao đổi, chúng tôi mặc nhiên hỗ trợ
tinh thần cho nhau để kiên nhẫn tiếp tục «ăn cơm nhà vác ngà voi». Có lẽ tôi
không cường điệu nếu nh́n nhận giữa chúng tôi h́nh như có sự tương thân
(cùng yêu thích văn học-nghệ thuật), tương kính (quí nhau v́ quan điểm và
lập trường trong đối xử với anh chị em đồng môn và thân hữu xa gần). Cũng
như với Hiền Muội, Công Chúa và tôi cũng có khoảng cách địa lư và tuổi tác,
rất thuận tiện để kính nhi viễn chi !
Sổ
tay hành tŕnh của tôi giờ đây ghi dấu thêm các tiếp xúc thanh lịch với phái
yếu mà sự không tiếp cận là một đảm bảo an toàn trong tương quan anh em trân
quí. Sau vụ «Andromaque» dỏm, tôi tưởng đă vĩnh viễn kinh sợ người khác phái
. Hai người nữ LNH kế tiếp đă xóa tan định kiến «ưa nhí-nhảnh-điệu-hạnh» của
tôi về phái yếu và tái phục hồi niềm hứng khởi tiếp tục lên đường t́m bạn
đồng tâm, đồng lực, đồng hành để phát triển ḷng ái hữu đích thực giữa những
tâm hồn đồng điệu trong khung cảnh t́nh đồng liêu thân thương…Phải chăng tôi
đang được tạo hóa «đền bù» những« thua thiệt» xa xưa với… nữ phái?
Nghĩ cho cùng tôi nên cảm ơn tất cả những người nữ đă cho tôi cơ may được
tiếp xúc. Mỗi người một vẻ, khi nhẹ nhàng, khi nghiệt ngă, họ đă tôi luyện
tôi nên người «trưởng thành»: chấp nhận mọi việc với nụ cười. Bởi v́:
khôn, chết; dại, chết; biết, sống… Nhưng rồi cũng phải chết thôi. Điểm đến
sau cùng của thân phận làm người. So, take it easy!
Thôn trang Rêu-Phong, Xuân Đinh Hợi
-Lê Tấn Lộc-
Home