Nâng niu cánh mộng…

______________________________________________________________________________________________

LÊ TẤN LỘC

 

   Đà Lạt, cuối thập niên 50. Vùng đất của những hẹn ḥ thầm lén, những ái ân vụng trộm, những chối bỏ lọc lừa, những ngoại t́nh gian trá, những trốn chạy cô đơn, những miệt mài trác táng của những tâm hồn đồng điệu với Alfred de Musset: Trụy lạc v́ buồn nản, buồn rầu tự bản tính (“Débauché par ennui, triste par nature”).

    Nhưng Đà Lạt đồng thời cũng là nơi ẩn náu của những cuộc t́nh không tới, với tiếng nấc dồn nén, tiếng thét thất thanh ức chế, rớt nhanh về vô vọng của lời tỏ t́nh không dám ngỏ, bàn tay không dám nắm, bờ môi không dám hôn, bờ vai không dám choàng ôm: Như đôi t́nh nhân trong nắng ấm đă hâm hở trút bỏ xiêm y, rủ nhau tuôn chạy về hướng Hồ Than Thở, cạnh Rừng Ái Ân, với ḍng nước mát rượi mời mọc, săn đón, chờ đợi ve vuốt thân thể mỹ miều…Rồi đột nhiên khựng lại bên bờ hồ, nh́n nhau bỡ ngỡ:

Đôi mắt đó bỗng chập chùng phủ xuống

Những u buồn lời thú tội đê mê

    Ngày đó, Túy c̣n nhớ rơ Túy đă đến và đă ở suốt ngày với Tân trên gác trọ, d́u bước nhau qua những âm điệu rạt rào thương cảm Smoke gets in your eyes, Only You, You are my destiny…Má kề má, vai kề vai, Túy chờ măi nụ hôn h́nh như không thể đến. Tân ngần ngại, bối rối hay hững hờ? Có lẽ Tân chưa quen với những cuộc t́nh không suy tư, ở ngưỡng cửa đại học: Mắt môi đây xin anh đừng chờ, Chiếc hôn kia mong anh từng giờ, Hỡi anh yêu xin chớ hững hờ, Giấc mơ yêu cùng anh đợi chờ…

   Và giấc mơ yêu ấy đă kéo dài hơn bốn mươi năm…

Xin gió đừng se buốt đóa môi xinh

                                     Mây hăy đến hôn bờ vai tóc xơa.

   Mối t́nh e âp ngày ấy đă đeo đuổi riết Tân, những lúc Tân lầm lũi đếm bước trên những lối đi ngập lá vàng trong công viên Luxembourg:

Đợi em mùa lá đổ

Là chỉ để buồn thêm

Quê hương ngh́n cách trở

Vẫn thầm gọi tên em

Muốn vết xe lăng tử

     Hằn lên dấu chân nhoà

    Muốn đường xưa lối cũ

C̣n riêng mời đôi ta

Muốn ước mơ cứ măi

Tṛn nguyên nét tự hào

Muốn cười lên ngạo nghễ

Nh́n nhau ngầm thương đau

Tim chưa đi hết máu

       T́nh thắm vẫn chưa phai

  Có nhiều đêm ướt áo

       V́ sương mà không hay

   Tân khẽ thở dài, kéo chăn phủ đầu, như muốn bứt rời khỏi thực tại, cố đi vào giấc ngủ muộn màng về sáng. Trăn trở thâu đêm, Tân dần dà thiếp đi th́ chợt có tiếng gơ nhẹ trên cửa buồng. Tân hấp tấp choàng dậy: Một dáng dấp quen thuộc hiện sau cánh cửa mở toang. Chẳng thể nào! Nhưng quả thật thiếu phụ đang quay lưng về phía Tân không thể nào không phải là Túy…

Bờ vai ấy một lần khơi nỗi nhớ

           Sao tiếng nói bỗng thẹn thùng bỡ ngỡ

                Gọi tên người nghe cả nắng vàng phai…

   Tân xoay nhẹ thân h́nh diễm tuyệt không thể nhầm lẫn với bất cứ thân thể nào khác, cho dạ khách đối mặt với ḿnh. Đôi mắt ấy, bờ môi ấy ngh́n đời không phai mờ trong trí nhó của chàng sinh viên năm nào đă chối từ (hay không dám nhận) t́nh yêu dâng hiến trong tầm tay, trên gác trọ tư bề gió lộng…

   Dịu dàng, rất dịu dàng Tân nhịp nhàng dẫn bước người xưa theo những giai điệu đă nhập tâm từ muôn thuở:

I of course replied

something here inside

cannot be denied…

When you hold my hand

                                             I understand the magic touch you do…

Tu m’étais destinée…

Đêm đêm ngồi chờ sáng mơ ai…

 

   Chiếc hôn lơ lửng, dật dờ năm xưa bỗng nhiên đáp hẳn xuống triền môi ngọt ngào mà năm mươi năm trước đă hé mở đón chờ Tân. Hỗn hễn. Gh́ siết. Đê mê. Thân xác ră rời. Bất tỉnh.

Hỡi ơi một thoáng dư hương cũ

            Bỗng chập chùng xô động tháng ngày…

   Tân choàng tỉnh, ngỡ ḿnh nằm mơ. Nhưng…không! Dưới lớp chăn chung đắp, túy vẫn yên lành khép mi, thở đều. Tân lay gọi Túy để chắc chắn ḿnh không bị ảo giác.

   -Không! Em không phải là Túy. Em là Thúy, người đă hằng đêm cùng anh mộng đàm.

   -Và giờ đây Thúy đă thực sự hiện nguyên h́nh hài, đến với anh bằng xương bằng thịt.

   -Lần đầu, cũng là lần cuối. Như anh đă từng yêu cầu. Để khỏi phải hối tiếc bàn tay chưa kịp nắm, lời yêu thương chưa kịp trao đă phải vĩnh viễn ra đi. Để khỏi phải bàng hoàng không c̣n nhận ra nhau khi thời gian đă hằn sâu những dấu vết tàn phai không c̣n chối căi được nữa…

   -Vâng. Những giới hạn của con người trong không gian và thời gian…Chỉ ở hoàn cảnh-giới hạn tột đỉnh (situations-limites), với viễn tượng già nua và thần chết chực chờ, anh mới dám xin Túy cho anh được một lần…

   -Và anh vẫn không ngừng mơ ước một t́nh yêu vĩnh cửu, vượt không gian và thời gian. Một t́nh yêu chỉ có trong trí tưởng tượng.

   -Và anh cũng chẳng bao giờ muốn tỉnh mộng. Hăy để yên cho anh yêu ấp những ảo tưởng. Nầy em! Hăy…

Bước khẽ cho mùa không trở giấc

                                     Nâng niu cánh mộng kẻo mù bay

   -Em đến không ai mời, đi cũng đừng mong ai giữ…

   -Không! Em không thể bỏ đi. Túy!...Thúy!...

   Tân níu chặt bàn tay gầy yếu của Thúy và…giật ḿnh thức giấc, thấy ḿnh gục té dưới chân giường, đôi tay cuống cuồng bám víu…chân không!

Gọi tên em th́ thầm trong gió lộng

Viết tên em trên trời rộng thênh thang

T́m bóng em thương vọng cánh chim ngàn

Đêm trở giấc níu mộng vàng tiếc nuối…

     Chờ nhau hoài cố nhân ơi!

 

Thôn trang Rêu Phong, Xứ Tuyết, mùa đông

                         -LÊ TẤN LỘC-

 

Home