Lộn ṣng, lộn dĩa
Lê Tấn Lộc
Nửa đêm,
tay lính kín Tây dựng đầu ông anh Lợi của tôi dậy trong bót “nóc bằng” - ở
Bạc Liêu có hai bót nhốt người t́nh nghi hoạt động chống Pháp, bót nóc bằng
để tra khảo, bót “nóc nhọn” để chờ giải ṭa - dùng vỏ xe đạp bằng cao su đặc
quất túi bụi vào người anh, làm anh sụm hai cái ba sườn non và văng hai cái
răng cửa. Chỉ v́ khi lục xét, nó moi được từ trong bóp anh ra tờ giấy bạc
mới (5 xu) do anh ĺ x́ tôi dịp Tết mà tôi đă gởi lại anh giữ, trên đó tôi
đề tên tôi để anh khỏi lẫn lộn với tiền khác. Chẳng may lúc bấy giờ mật thám
Tây đang truy lùng tên trưởng ban ám sát thành của V.M. trùng tên họ với tôi.
Lộn ṣng... hộc x́ dầu, mở đầu cho một loạt lộn dĩa chóng mặt!
Lúc đâu được mười bốn tuổi, tôi si t́nh mê mệt Trưởng Nhi, bạn cùng trường ở
Vĩnh Long. Yêu một chiều, đau khổ tinh thần dĩ nhiên, nhưng thể xác c̣n đau
đớn gấp ngàn lần. Anh Lợi - phần nào nhớ lại lúc bị lính kín “dợt” v́ tôi -
“dần” tôi một trận nên thân tới gẫy bốn cây cộc giăng mùng ghế bố v́ mất mặt
với ông chủ sở, ba của cô gái cưng, sau khi đọc toàn bộ t́nh thư tôi gởi cho
nàng, mà nàng đành đoạn trao cho cha già để ông nầy trả lại cho anh tôi, với
lời phê bự tổ chảng, đỏ ḷm: “Lũ ma trơi”(Bande de feux follets!), gạch đít
đậm nét. Chẳng thương th́ chớ, sao đành giết nhau!
Bốn năm sau, bạn bè viết thư giũa tôi thê thảm, cho rằng tôi đặt điều Trưởng
Nhi chơi khăm tôi. Chẳng hiểu vô t́nh hay cố ư, Nhi kết hôn với một người
trùng tên, trùng họ, trùng luôn chữ lót với tôi!
- Mầy quá lố đó nghe, thằng cà khịa. Thằng bạn viết. Chữ in ràng ràng đây
con! Ai trồng khoai đất nầy, hả mậy? Bây giờ lấy nhau rồi, tụi bây c̣n tính
bày tṛ kiểu cọ nào thêm nữa chăng?
Khi không bị chửi oan, trong lúc ḿnh đang lảo đảo như con chim bị trúng đá
nạng thung khi nhận được hồng thiếp. Mắc cười hơn nữa là có mấy anh chị đồng
môn sốt sắng gởi quà cưới về nhà tôi. Lộn ṣng... mắc dịch!
Năm hai mươi tuổi, tôi tháp tùng anh Lợi “khắc tinh” của tôi đi mần văn nghệ
văn gừng “tranh đấu” với mấy cô thơ kư của chàng: đơn ca, song ca, ḥa ca,
hợp tấu, diễn kịch... Xôm tụ ghê! Kề vai cọ vế chẳng thể nào tránh đặng với
cái khung cảnh “hiễu” t́nh mờ mờ ảo ảo của sân khấu về khuya, lúc khí thế
“đấu tranh” đă loăng. Nhưng tiến xa hơn nữa th́ thiệt t́nh tôi không tha
thiết mấy, cũng chẳng dám. Nói ra khó tin, chớ chừng tuổi đó rồi mà tôi vẫn
c̣n nguyên xi chưa cắt chỉ! Trong bầy tiên nữ nghệ sĩ tài tử nầy, tôi “kết”
Phương nhứt. Coi bộ cô ta có vẻ chịu đèn tôi lắm, cũng “pha, cốt” lia lịa.
Bẵng đi một dạo không hát ḥ nữa, tôi cũng quên dần Phương và bắt đầu thả dê
về chỗ con nhà làm ăn lương thiện, định bụng neo thuyền lăng tử. “Thuyền
t́nh (đang) lung linh trong khói sương lam” th́ bỗng nhiên một buổi sáng
nàng thôn nữ đến dộng cửa nhà, liệng tờ báo Tiếng Chuông vô mặt tôi, dặm
chân khóc ré, rồi thót lên xe máy nhôm dọt mất. Ba chưng bốn cẳng rượt theo
nàng một lát tôi thấm mệt, thua buồn thả bộ lững thững về nhà, cúi lượm tờ
báo lật ra, liếc vô chỗ có khoanh bằng viết ch́ đỏ, với cả chục cái chấm
than bao quanh “Tin Mừng”:
Nhận được hồng thiếp báo tin cô Nguyễn Xuân Phương thành hôn cùng cậu Lê Tấn
Lộc (...)
Trời đất quỉ thần ơi! Anh đây sao em không lấy, mà đi lấy tên anh chi vậy
Phương! Em đặng tấm chồng khỏe re, anh mất người t́nh lảng xẹt. Lộn dĩa...
trào máu!
Tới tuổi hai mươi mốt, thấy ḿnh có vẻ chững chạc hơn trước, tôi bèn “thành
đô giă biệt” quay về xứ Văng - Vĩnh Long, đọc trại thành Văng Long để tránh
phạm húy tên tộc Vĩnh Thụy của cựu hoàng Bảo Đại - t́m vợ cho cha mẹ yên
ḷng, vững bụng mần ăn. Lúc c̣n học trung học, tôi ưa rà rà trước cửa nhà
Nguyệt Minh và thường bắt gặp nàng tựa cửa chải tóc, vu vơ ngó trời xanh bao
la. Đẹp thùy mị, đẹp như tranh. “Suối tóc buông lơ xơa má hồng”, tôi gồng
ḿnh đề thơ vậy đó để ca ngợi người thiếu nữ bên song cửa. Đôi khi thấy nàng
tha thướt đi ngang nhà, tôi mỉm cười đón gió và cũng được nàng mỉm cười trả
lễ, kín đáo gật đầu chào. T́nh trong như đă, mặt ngoài c̣n e? Chưa kịp trổ
ngón ruột “qú dưới chân hoàng hậu dâng trái tim” (bài học thuộc ḷng từ tài
tử Errol Flint) th́ con gà nuốt dây thung Kiệt, em tôi, đă xề vô Nguyệt Ánh,
em nàng. C̣n chêm tôi cứng họng luôn: “Hai anh em cua hai chị em, coi sao
đặng đại ca? Kỳ chết!”. Tôi đành rút lui, hút gió hổng kêu. Trớ trêu thay,
một lần nữa, tên tôi lại xuất hiện không phải chỗ, trên thiệp cưới của
Nguyệt Minh! Lộn ṣng... xót xa!
Ba lần xuất quân, ba lần thiên hạ ăn ốc ḿnh đổ vỏ. Tôi nghĩ thầm: “Ở Việt
Nam coi bộ không khá về đường t́nh duyên. Sẵn dịp ḿnh được chọn đi Pháp du
học, nên hướng về mấy cô đầm đ́a thử thời vận”. Vậy mà chút xíu nữa cũng
khỏi đi Tây luôn: Khi lấy lời khai để lập hồ sơ xuất cảnh, thầy cảnh sát hỏi
tôi có phải là con ông Cựu Thủ Hiến Nam Việt (thời Bảo Đại). Tội bực ḿnh
vặn lại:
- Sao ông không hỏi tôi câu đó lúc ổng c̣n tại chức. Bây giờ ổng lưu vong,
Ngô Tổng Thống lại có tánh đa nghi. Bộ ông muốn hại đời tôi hay sao mà cột
tên ổng vô tên tôi? Lộn dĩa... quá date!
Sau “bao năm từng lê gót nơi quê người”, trở về quê nhà đời tôi lận đận lao
đao, khi chiến hào ngộp thuốc súng, ngổn ngang vỏ đạn, lúc quán rượu ngập
đầy khói thuốc, la liệt vỏ chai... Cũng may, chưa có cơ hội hoặc “xanh cỏ”
hoặc “đỏ ngực”. Khi ở nhà binh đă lục lục tầm thường, lúc ra “xi-vin” (dân
sự) tôi cũng tầm thường lục lục, những tưởng sẽ yên lặng sáng xách ô đi,
chiều vác ô về, tà tà cho tới ngày dưỡng lăo. Nào ngờ, “đất bằng nổi sóng”.
Đúng tuổi ba mươi lăm, chó ngáp phải ruồi, tôi may mắn được mang râu đội mũ,
có dịp vui chơi xả láng hơn trước đây (Y như lời phê điểm của cấp trên, lúc
tôi c̣n bận đồ kaki: Sĩ quan trẻ tuổi, có khả năng chỉ huy, thích chơi hơn
làm việc”! Đại úy muôn năm chẳng oan ức ǵ cho lắm).
Một bữa, có thằng bạn cho tôi số điện thoại để lấy hẹn với một em, được mô
tả thơm như múi mít, có cái tên rất ướt át gợi t́nh:
- Dạ Lan nghe đây! Tiếng em êm ả rớt vào tai tôi.
- Dạ chào cô! Tôi đáp. Anh Danh nói tôi điện thoại mời cô đi dạ vũ ở nhà anh
Thứ. Xin cho tôi được vinh dự làm chevalier servant (hiệp sĩ hầu cận?) cô
đêm nay. Thưa cô, xin được phép tự giới thiệu, tôi là Lê Tấn Lộc...
- Thôi nghe cha nội! Bộ cha chưa “đă” sao mà c̣n theo chọc phá tôi hoài vậy?
Cái ǵ quí nhất đối với con gái, tôi đă cúng cho cha rồi, cha c̣n ức hiếp ǵ
nữa? Bên nhà băng thiếu ǵ người đẹp sẵn sàng chờ cha ban ơn mưa mốc. Để tôi
yên, nghe chưa? Đủ rồi!
Có tiếng cúp điện thoại. Tôi ngẩn ngơ ṭ te. Trời Phật! Cái ǵ vậy bà con?
Từ thuở cha sanh mẹ đẻ tới nay, tôi chẳng hề biết đếm tiền. Gọi Danh mới
biết Dạ Lan lộn tôi với ông chóp bu bên Ngân hàng Việt Nam “Thôn” Tín, con
ruột của ngài Cựu Thủ Hiến Nam Việt! Lộn ṣng... trời đánh!
Nhưng rồi nhờ sự dàn xếp của Thứ tôi cũng cận kề Dạ Lan. Em và tôi càng lúc
càng khắn khít dữ dội. Một bữa, em điện thoại tới chỗ tôi làm:
- “Tổng” Lộc hả? Đêm qua cưng “sung” dữ há! Sáng nay em vẫn c̣n bần thần, ê
ẩm cả ḿnh mẫy. Đồ quỉ! Kiểu cỏ tản thần luôn! Cưng đau lưng dữ lắm không?
Nhớ ăn tẩm bổ nhiều nhiều nghen. Em chờ cưng ở Ritz tối nay đó!
- Allô! Cô nói... tôi chẳng hiểu ǵ hết! Tôi là Phụ tá Tổng...
- Thôi đi tía non! Đừng có “mần tuồng” nữa, được không? Em quạu lên bây giờ.
Đừng bắt em chờ lâu nha! Đúng 8 giờ tối nay đó. Bái bai...
Tội nghiệp ông Phụ tá của tôi. Ông hầm hầm đẩy cửa văn pḥng vào gặp tôi,
phân trần có ai điện thoại quấy rối cơ quan và đề nghị tôi chỉ thị Ban Thanh
tra t́m hiểu sâu rộng nội vụ để truy nguyên kẻ phá hoại!
Tôi cười thầm. Ông ta đâu biết tôi đă cho Dạ Lan số điện thoại của ông. Ai
biểu ông trùng tên với “chief” chi! Dẫu sao ông cũng “đă” được ba mươi giây,
v́ người đẹp vô t́nh tỉ tê cho ông nghe vài pha cụp lạc khỏi trả tiền. Thính
dâm! Lâu lâu mới được ăn ốc để người khác đổ vỏ! “Vui nầy đă bỏ đau ngầm xưa
nay...” Lộn dĩa... đỡ đạn!
Bận khác, có người nhờ cô thủ quỹ pḥng tập Tự Do đưa cho tôi một thư tay.
- Chó con, cục cưng của em! Thư viết. Em muốn một lần nữa thân xác em bấu
víu chó con, tâm thần em chết điếng trong tiếng rên ư ử của chó con...
Người tôi hừng hực lửa khi đọc tiếp các đoạn kế. Ông Phụ tá “nhĩ dâm” mà bắt
gặp tôi đang ngờ nghệch với lá thư trong tay, chắc sẽ trả đũa tôi “thị dâm”!
Tôi, chó con... rên ư ử? Phần nào thôi chớ em! Tuy ngờ ngợ có cái ǵ “trật
ch́a”, tôi vẫn đến điểm hẹn (hiệu kem L’Impériale, đường Tự Do) như tác giả
“dâm thư” yêu cầu, dù tôi chẳng rơ dung nhan mùa hạ của em ra sao. May thay,
trong số khách ăn cà-rem hôm đó, chỉ có một cô trông rất angélique (thiên
thần?) ngồi cu-ki. Tôi rề rề lại tŕnh thư cho mỹ nhơn. Cô em Bắc kỳ nho nhỏ
cũng dễ tính, mời tôi ngồi và nói ngay đang chờ một người tên Lộc thật,
nhưng Lộc nầy “đô” con và gồ ghề hơn tôi nhiều (Trời mới hiểu những kẻ yêu
nhau: bự con mà kêu là chó con!). Khi đă rơ sự nhầm lẫn vô duyên của cô thủ
quỹ, em cười nhẹ, tỉnh bơ nói :
-Sự thể đă vậy th́... cho nó vậy luôn! Âu cũng là số kiếp...
Ai ngờ câu nói vô tâm của em lại thành sự thật. Một thời gian dài, tôi mạt
kiếp luôn v́ em. Lộn ṣng... tưởng ngon xơi, ai dè lănh thẹo dài dài!
Đang dở sống dở chết v́ viên thuốc độc có bọc đường, quà tặng bất ngờ, như
đùi gà rút xương chấm muối tiêu sẵn, từ trần nhà rớt vô bảng họng ḿnh, một
bữa, tôi lại nhận một thư tay do văn pḥng trường Phục Hưng, nơi tôi đang
cộng tác, chuyển giao.
- Thằng chó đẻ! Thư viết. Đồ xỏ lá ba que! Mày để con nít trong bụng bà rồi
bỏ trốn hử? Bà chờ mày đúng một tháng nữa. Mày không giải quyết ổn thỏa, bà
sẽ cho đàn em đâm mày bỏ mẹ!”. Kư tên Cathy Xù.
Tôi tá hỏa tam tinh, tra vội tự điển trong đầu. Và yên tâm chẳng thấy cố
nhân nào của ḿnh có cái tên xù lông dữ vậy (Tổ cha nó! Hết chó con, tới chó
đẻ!). Rồi chợt nhớ trong lớp tôi dạy có một tay bụi đời vừa bỏ học, trùng
tên, trùng họ, trùng luôn chữ lót với ḿnh. Tuy vậy, để pḥng hờ bà xẹt bất
tử, tôi vẫn kè kè theo cây dù mà cán được biến chế thành dao bấm. Lộn dĩa...
nẩy lửa, có thể bị ḷi ruột như chơi!
Thế nhưng “động mà qua”. Tôi hơi yên bụng thấy lâu lắm rồi không có vụ lộn
ṣng v́ cái tên duyên số của ḿnh nữa. Nhưng rồi hè đỏ lửa, hiệp định Paris,
đứt phim, “đăng kư học tập” tuần tự tiếp nối nhau như một ván cờ sắp đặt
trước:
Bước vô trại cải tạo, tôi tưởng đă xù bài được nghiệp chướng lộn dĩa lộn
ṣng v́ lầm lộn họ tên. Ai ngờ! Suốt bảy tháng liền, tên sĩ quan chấp pháp,
do Bộ Nội Vụ CS gởi xuống tra hỏi tôi về... liên hệ cha con với ngài Cựu Thủ
Hiến Nam Việt và các bí mật trong Ngân Hàng Việt Nam Thương Tín! Tôi hết lời
“thành thật khai báo” cha tôi là Lê Minh Châu (lại thêm một cơ hội cho hắn
hoạnh họe: Tại sao cha Lê Minh mà con Lê Tấn?...), một ông thợ mộc nghèo. Từ
xưa tới nay, tôi chỉ hành có hai nghề: nghề tay mặt là gơ đầu trẻ, nghề tay
trái là giặc nói. Nghề nào cũng chỉ có nói chớ không có làm. Hắn vẫn không
tin, khư khư quả quyết tôi “man khai lư lịch”. Hắn bảo tôi mô tả công việc
hằng ngày của tôi. Tôi khai:
- Tay mặt cầm cục phấn, tay trái cầm nùi lau, dưới chân là bục gỗ, trước mặt
là đám học tṛ...
- Thế sau nưng anh nà cái ŕ? Hắn ngắt lời tôi.
- Tấm bảng đen. Tôi thành thật trả lời.
- Anh bôi bác trế độ hử? Hắn giận dữ đập bàn quát tháo. Anh không trấp hành
nghiêm trỉnh nàm việc với cán bộ phải không? Cũng rễ thôi. Biệt ram cho anh
hết ngoan cố. Nê Tấn Nộc mà không niên hệ với Nê Tấn Lẫm th́ niên hệ mí ai?
Thời gian ba tuần nằm thui da trong cô-nếch, tôi mới rơ ư của tên chấp cung:
Hắn muốn biết sau tấm b́nh phong làm thầy giáo (mặt nổi) thực sự tôi làm ǵ
bí ẩn (mặt ch́m). May nhờ có ông Phụ tá của ông Tổng Giám Đốc Ngân Hàng (cùng
nhốt chung trại) lên nhận diện và xác nhận với bọn thẩm vấn tôi không phải
là chief của ông, nếu không chắc tôi đă mập ḿnh! Tôi quả có duyên với cha
con ngài Cựu Thủ Hiến Lê Tấn Nẫm! Lộn ṣng... chó má!
Đă hết đâu. Khi ra trại cải tạo,tôi cố gắng t́m phương tiện chạy lên Lái
Thiêu thăm Danh-trại-gà năm xưa. Tuy tiếp tôi niềm nỡ nhưng Danh không được
vui. Vô lai rai ba sợi, Danh lôi ra một sấp báo Tin Sáng có đăng một loạt
bài bốc thơm chế độ (kư tên Lê Tấn Lộc) thảy lên bàn, hậm hực lớn tiếng:
- Vậy là hết ư kiến. Hổng lẽ tao cấm cửa mầy. Thằng Thứ mà đọc được, chắc nó
trốn trại ra kiếm mầy. Bạn bè ai nấy đều chưng hửng...
- Trời đất! Nghe tao nè Danh: Tao mới ra tù có mấy ngày, mầy biết không?
Trong tù, tao có đọc mấy bài nầy, đăng cách đây hai ba năm. Có thằng cũng
dạy Triết (đâu ở miệt Hậu Giang) trùng tên họ với tao. Nó bây giờ là ủy viên
ủy ḥn trong Hội trí thức yêu nước yêu cái ǵ đó. Mầy mà nghĩ tao “ba mươi”
c̣n chửi tao nặng hơn là tưởng tượng tao “pê-đê”!
- Tao đă hồ nghi có thằng đội lốt mầy hoặc trùng tên họ với mầy. Thấy nó
chêm bậy bạ ba cái tiếng Tây ba xí ba tú, trật lất, tao đă nghi nghi. Cũng
may. Nếu thật mầy viết mấy cái thứ giẽ rách đó, chắc tụi tao đội quần hết cả
đám.
Lộn dĩa... bể mặt!
Đến lúc định cư tại Montréal, cái nghiệp dĩ trùng tên vẫn chưa buông tha tôi.
Một đêm, ông bạn cùng sinh hoạt cộng đồng kêu điện thoại báo có người loan
tin tôi nói dóc! Lư lịch tôi kê khai để nhập hội hoàn toàn láo khoét. Tôi
chỉ là tên giáo quèn dạy trường Nông Lâm Súc B́nh Dương, chẳng hiệu trưởng
hiệu trảng, trưởng khu trưởng mông, “xọt-bon”(Sorbonne) xọt biếc ǵ ráo.
Lại trùng tên nữa rồi! Trường Trịnh Hoài Đức của tôi quả có sát vách với
trường Nông Lâm Súc, nhưng tay Lộc kia, khi ở Biệt Động Quân bị thương động
năo, đầu cứ chút chút lại lắc lắc, nên có hỗn danh là “Lộc lắc”. Để phân
biệt, khi xưa bè bạn gắn cho tôi cái tước hiệu khó khá là “Hiệp sĩ say”. Qua
bên nầy đại dương, lắc hay say ǵ cũng rứa. Lắc lư hay say sưa ǵ cũng
mâm-xôi (même chose). Người tung tin, tuy cũng là thầy giáo nhưng ở ngành kỹ
thuật. Lúc giáp mặt với tôi, anh ta mới biết ḿnh lộn :
- Ông nầy đâu phải Lộc lắc, bạn tôi!
Lộn ṣng... sần ḿnh và te tua, v́ nó trùng hợp với thời điểm tôi bị khủng
hoảng tinh thần trầm trọng!
Lần chót (mong thay!) có sự lầm lộn là lúc t́nh cờ tôi gặp lại đứa học tṛ
cũ, trường Phục Hưng, năm cuối ở Sàig̣n, trước khi “hạ màn” - nam sinh, xin
nói rơ, kẻo lộn nữa - khi đời tôi đang trên đà xuống dốc thảm thương trên Xứ
Tuyết.
- Em tưởng thầy đă chết lúc “đứt phim”, người môn sinh cũ bùi ngùi kể, nên
em đă lấy tên thầy đặt cho đứa con đầu ḷng của tụi nầy, để mỗi lần gọi tên
nó, em nhớ tới thầ...Lê Tấn Lộc!
Rất thương yêu xin nhớ gọi dùm tên! Lộn dĩa... mát dạ, ấm ḷng chiến sĩ!
Lần trùng hợp thứ mười ba sắp tới, nếu có, chẳng rơ định mệnh sẽ dành cho
tôi sự ngạc nhiên nào đây, tuyệt vời hay thảm năo: Một cố nhân được nữ thần
Fortuna đăi ngộ đúng mức, leo lên tới tột đỉnh danh vọng làm Đệ Nhứt Phu
Nhơn một vương quốc ở châu Phi, chợt nhớ tới “người xưa” (ngẫu nhiên trùng
tên với tôi) mà chạnh ḷng triệu hồi lộn tôi sang, cho hưởng lộc trời chăng?
Hoặc giả, một cố nhân khác, đă nuôi hận ngh́n đời với “kẻ bạc t́nh”, chợt
nhớ phải rửa nhục, bèn thuê người trèo non vượt biển, lội suối băng rừng đến
t́m tôi thanh toán lầm chăng?
Hỡi cố nhân chưa hề quen, nhưng biết đâu sẽ gặp v́ “lộn dĩa”! Chúng ta vốn
vô can trong sợi dây oan nghiệt “ơn đền oán trả”, duyên phận cũng không mà
duyên nợ cũng không. Nhưng duyên kiếp, duyên số có lẽ c̣n vướng mắc nhiều
oan trái, bởi cứ:
Lộn lầm lầm lộn lộn lầm
Lộn lề mấy phát, lộn làng mấy phen
Nửa đêm tối lửa tắt đèn
Lộn liền lần nữa, oan khiên kiếp nào!
Xứ Tuyết, mùa băo băng
-Lê Tấn Lộc-