Điền Đô phù phiếm luận
HátHỏngHụtHơiHổnHểnḤHét
Lê Tấn Lộc
______________________________________________________________________________________________
“L’on est né artiste.
Rarement et péniblement, on le devient.
Mais l’on ne s’improvise
artiste que ridiculement”.
-LTL-
Tôi
quen tác giả bài viết Điền Đô phù phiếm kư
-mà tôi vừa nhận được bản thảo viết tay- vào khoảng tháng 10/1963. Lúc bấy
giờ anh trở về đơn vị gốc (Nha Chiến Tranh Tâm Lư) sau khi được biệt phái
hành quân với một đơn vị mũ đỏ thiện chiến, đóng tại Tam Hiệp (Biên Ḥa).
Thuở ấy anh thường nghêu ngao hát một bản nhạc của tôi mà anh cho biết đă
từng hát trên sân khấu học đường. Bản nhạc đó, h́nh như tới nay vẫn c̣n
thịnh hành, có cái tên rất gợi mơ. Cho tới khi biết tôi, anh mới vỡ lẽ là
tôi thuộc phái nam, bởi cái bút hiệu quá “nữ” của tôi thường gây ngộ nhận!
Mùa
thu năm 1999, t́nh cờ gặp lại anh trong một buổi họp mặt văn nghệ
“hội đoàn”, anh ngỏ ư giới thiệu tôi với các bạn văn nghệ. Tôi ngăn anh
v́ tôi muốn thăm Xứ Tuyết “incognito”. Năm đó, tôi được anh hướng dẫn đi
tham dự đủ mọi loại họp mặt văn nghệ, từ văn nghệ dưới mặt đất, văn nghệ lộ
thiên tới văn nghệ tŕnh diễn…Có lần anh dẫn tôi ra bờ sông, chỉ vào gịng
nước cuộn xoáy ồ ạt chảy qua trước ngơ nhà anh, nói rằng anh thường đến đây
trút bỏ “âm thanh và cuồng nộ”…
Mùa
thu 2000, anh đến khách sạn Iris ,ngoại ô Paris, trao cho cho tôi một bản
thảo thứ hai, viết dở dang…Tôi hỏi anh sao nỡ rời bỏ Montréal “đất lạnh t́nh
nồng”để đi hoang. Anh chỉ cười nhẹ. Tôi gạn hỏi nhiều lần anh mới cho biết,
tuy đă trút hết “cuồng nộ” xuống gịng sông trước ngơ anh vẫn chưa t́m được
sự an b́nh cần thiết :
-Đă
đến lúc ḿnh cần đi lại trên những con đường
có tâm hồn của Paris, sau khi đă chán chường đếm bước trên những đại lộ
thênh thang, xinh đẹp nhưng vô hồn, với những người thân quen luôn
miệng cười nói nhưng thực chất rất vô tâm,
anh
th́ thầm như đang nói với chính ḿnh. Về lại Paris lần nầy, ḿnh như quay về
“bến cũ”, “trở về bến mơ”…
Rồi
anh chia tay tôi, đi t́m t́nh người
nơi các bộ lạc sơ khai c̣n sót lại trên một số quần đảo thuộc Châu Đại Dương
(Océanie), với lời ước hẹn sẽ gặp lại tôi trên đảo Corse, sau khi hoàn tất
thiên điều tra về đời sống t́nh dục của các bộ lạc nầy.
Trên
chuyến bay từ Lausanne về lại Paris, sau khi đọc xong lần nữa
Điền Đô phù phiếm kư, tôi miên man hồi tưởng tới h́nh
ảnh dễ mến của chàng sĩ quan trẻ tuổi năm nào c̣n đầy nhiệt huyết…Tự nhiên
tôi linh tính tác giả bài viết nầy sẽ gặp hiểm nguy và nảy ra ư định làm “Lê
Lai liều ḿnh cứu chúa”, tiếp tục bản thảo tác giả bỏ dở, kư tên tôi,
nhằm giảm bớt áp lực đe dọa, có thể bất chợt ập xuống đầu anh. Dẫu sao tôi
cũng xa lạ với Xứ Tuyết. Hơn nữa, với tuổi đời chồng chất tựa non cao, tôi
cũng đă gần đất xa trời rồi, lại đơn thân độc mă, có bề ǵ cũng chẳng sao.
Tôi
thiếp dần…H́nh như có tiếng người vang vọng từ xa lay gọi tôi :
-Ông
Đô! Dù đây, che đi, kẻo ướt hết áo quần…
Ơ
ḱa! Sao tôi lại có thể là Đô nhỉ?...
***
Mưa
rơi lất phất. Chiếc buưt cồng kềnh thong thả tấp vô lề. Người đàn ông tàn
phế chậm răi bước xuống xe. Tài xế kiên nhẫn chờ. Sáng Chúa nhật thành phố
c̣n say ngủ, đường phố vắng lạnh. Người xuống trạm ngừng là hành khách duy
nhất trên chiếc bus rộng thênh thang. Gă lầm lũi chống nạng khập khễnh đếm
bước, trông rất thểu năo, thương tâm. Mới đây mà đă hai năm qua, từ lúc gă
bị ám hại. Đột nhiên hắn ngẫng mặt nh́n về hướng có tiếng gọi tên ḿnh rất
thân quen. Phút chốc dáng dấp tiều tụy của gă tan loăng theo ánh mắt lấp
lánh sống động, với nụ cười rạng rỡ như tia nắng muốn thiêu đốt cho mưa mau
bốc hơi, cho trời trở lại quang đăng. Điền vẫn c̣n là Điền, dù
đă mất một bàn chân. Vẫn hiên ngang. Vẫn vui sống. Vẫn tiếp tục…châm
chọc!
-Đă
bảo để tao tới rước cho mầy đỡ vất vă mà mầy cứ nhất định không chịu, tôi cự
nự hắn. Điên vừa vừa thôi chứ!
-Tao không muốn mầy lo cho tao quá kỹ. Tao không thích làm phiền ai hết. Tao
c̣n lết được mà. Anh chưa chết đâu em.
-Không muốn phiền th́ mua xe phứt đi! Thiếu ǵ loại xe đặc chế cho người bị
khuyết tật.
-Th́ tao chẳng xài xe đây sao? Bê-Em-Đúp-Lờ-Vê, chớ đồ bỏ sao mậy!
-Cà
rỡn nữa! Xưa như trái đất mà cũng muốn chộ thiên hạ.
B.M.W, Bus-Métro-Walking…
-Th́
đă sao? Mầy không thấy tao c̣n đă hơn ngài Thủ tướng Canada nữa chăng?
Đi đâu, tao cũng đi bằng công xa, có tài xế riêng thay đổi tùy lộ tŕnh tao
muốn đi, thư thả đọc báo, có lỡ quá chén lạc quan cũng no problem, có
thể tu chai nếu thích. Khỏi căng thẳng thần kinh như mầy: tha hồ hít khói
độc khi bị kẹt xe, hồi hộp cầm canh, sợ chiếc xe yêu dấu bóng lộn của ḿnh
bị cọ quẹt, sợ lo ra vượt đèn đỏ; lớp sợ trễ giờ mất job, vọt quá tốc
lực bị bạn dân “múm”, lớp sợ đoàn quân hốt bạc cắc của ville “nhắn
tin” kèm message dưới cần quạt nước, khi đậu xe quên ḍm trước ngó sau!...Mầy
đi xe nhỏ mà trả tiền lớn (tiền lời vay mượn, góp hụi chết hàng tháng,
cộng đủ thứ chi: bảo hiểm, bảo tŕ, bảng số, bằng lái, nộp phạt…). Tao đi
xe lớn mà trả tiền nhỏ, mỗi tháng chỉ góp vài chục đô là xong. Mầy với
tao, chưa chắc ai ngon hơn ai nghe!
Tôi
cười xuề x̣a. Đúng là cách nh́n thế sự rất…Văn Phát Điên! Chốc
nữa đây, tới nhà Lưu Quí, Hội trưởng Hội Ái Thi (H. Á.T), mà đa số
hội viên và khách mời đều thuộc loại “hột xoàn cả tô”, “trưởng giả học làm
sang”, bạn Điền ta chắc chắn trúng mánh…chọc đời!
Vừa
rẽ vào đường L…,c̣n cách nhà Lưu Quí hơn một trăm mét, chúng tôi đă nghe
tiếng đàn, tiếng ca, tiếng la, tiếng hét vang động cả một góc trời. Dù vậy,
chuông cửa vừa dứt reo đă thấy Lưu gia chủ vội vă mở cửa, vồn vă đón tiếp
hai thằng tôi. Sau vài ly rượu phạt v́ tội đến trễ, Điền đă bắt đầu hứng
khởi, muốn tham gia văn nghệ bằng tiết mục hài hước “người
Câm-bú-chia nói tiếng Việt”, chào mừng Hội H. Á.T.
-Thừa
ống Hôi trương Lưu Quỉ, thừa quỉ thận hưu Hôi Ái Thị. Xỉn kinh chục qú ngái
trướng tốn như nuôi sống, bạch niễn giải lao, đái thỏ như qú v́ bố láo.
Truyền thồng cua H. Á.T v́ đái lá đọng kích cấm vạ hạt ṇi. Qú ngái túy
khổng la kích si thánh dành trện sần khẩu nhứng lá kích sử đái tai ngoái
đợi. Hoạn hồ!
Tội
nghiệp gia chủ-hội trưởng H. Á.T, v́ nể tôi nên không nỡ kéo hắn xuống sân
khấu. Tôi kín đáo ra dấu cho Điền về chỗ ngồi; nhưng hắn làm như không thấy,
xin cử tọa cho hắn Việt hóa và diễn nghĩa lời chào mừng và chúc tụng của anh
Câm-bú-chia giả hiệu.
-Thưa ông Hội trưởng Lưu Quí (mà Lưu Quĩ cũng chẳng sao, v́ ư chính là giữ
quỹ); thưa quí thân hữu Hội Ái Thi (mà Ái Thị cũng hay thôi: Ái Thi, yêu
thơ; Ái Thị, yêu nữ!). Xin kính chúc quí ngài (qú ngái cũng tốt, ngủ ngon
mà!) trường tồn ( trướng tốn cũng được, bành trướng th́ hao tốn chứ!) như
núi sông, bách niên giai lăo (giải lao càng khỏe re), đại thọ như quí vị bô
lăo. Truyền thống vĩ đại của H. Á.T là đóng kịch câm và hát nói (đóng kịch
th́ câm như hến mà hát th́ nói thôi là nói! Nói như “mắc đàng dưới”, “mắc
thằng bố”!). Quí vị tuy không là kịch sĩ thành danh trên sân khấu, nhưng là
kịch sư đại tài ngoài đời…Hoan hô!
Hội
trường xôn xao, quần thần nhốn nháo. Để đánh lạc hưởng cử tọa có dấu hiệu
sắp bị giao động mạnh, ông Hội trưởng H. Á.T vỗ tay khen tặng tài “giễu dở”
của Điền. Và để vỗ an bá tánh, gia chủ “hân hạnh và trân trọng” giới thiệu
tiếng ca “độc đáo, đang lên” của vị niên trưởng H. Á.T đă bức xa tuổi thất
thập cổ lai hi -qua luôn tuổi bát thập sắp sửa hui nhị t́- qua nhạc bản trữ
t́nh, bất diệt, cực kỳ ướt át Dư âm!
Suốt đêm “triễn lăm múa ca” bóng chiều tà nầy, tôi không ngừng “kềm
kẹp” tay Bại Tướng Cụt Chân Văn Phát Điên, không cho hắn nhúc nhích.
Và giấu biệt đôi nạng gỗ của hắn để hắn vô phương mon men tới sàn gỗ một lần
nữa.
Thực
khách lần lượt ra về. Sân khấu về khuya chỉ c̣n Lưu Quí, Điền và tôi.
-“Moa” rất ngưỡng mộ, bái phục tinh thần văn nghệ của lăo đại huynh La
Lạc Thanh, Lưu Quí gật gù nói. Tiếng hát lăo thành nầy là tiếng hát
tuyệt vời, đáng được cổ vơ và vinh danh.
-Ḿnh
không hoàn toàn đồng ư với Quí, tôi nói. Dĩ nhiên, ngần ấy tuổi đời mà c̣n
ham thích ca hát là điều hiếm có và đáng được xưng tụng. Cố nhiên, đă nh́n
nhận văn nghệ vượt không gian và thời gian th́ tuổi tác không thể coi như
biên giới chia cắt những người yêu văn nghệ. Tuy nhiên, yêu văn nghệ th́ tôi
đồng ư, mà làm văn nghệ th́ rất tiếc tôi không thể tán đồng. Ca hát, nhảy
nhót, tuổi nào mà không làm được, với điều kiện c̣n sức và c̣n thích. Thế
nhưng, những người trọng tuổi, theo tôi, nếu thấy c̣n ham vui th́ chỉ nên
vui tại gia với con cháu, họ hàng, bè bạn cùng trang lứa. Tôi không phản đối
họ “họp mặt văn nghệ dưới hầm” (tục gọi văn nghệ xú-xôn). Nhưng từ ca
cà-rà-ô-kê “dưới mặt đất” mà nằng nặc đ̣i trèo lên sân khấu bằng mọi giá để
múa may quay cuồng, hát ḥ tŕnh diễn th́ quả thật…quá chướng tai gay mắt!
-Tại
sao? Quí hằn học hỏi. Ai có quyền cấm những người lớn tuổi tŕnh diễn văn
nghệ? “Toa” có cảm thất chướng tai gay mắt khi nghe những giọng hát đă trọng
tuổi, như Charles Trenet, Juliette Gréco, Gilbert Bécaud, Johny Halliday
chăng?
-Anh
Lưu quí nối kết hai sự việc vốn chẳng ăn nhập ǵ với nhau, Điền thay tôi trả
lời. Những người trọng tuổi mà anh vừa kể là những nghệ sĩ lừng danh, có
thực tài. Quí ông bà cụ da vàng chúng ta, so về “nhan sắc” thôi đă thấy “yếu”,
nói chi tới giọng hát. Vả lại, anh vẫn biết dẫu sao vẫn c̣n sự khác biệt
giữa Đông Phương và Tây Phương. Chúng ta đă cố răn dạy con em nên giữ phong
tục tập quán tốt của tổ tiên. Chúng ta đă hết sức khổ tâm thấy chúng “hội
nhập” –nói nôm na là bắt chước- quá nhanh đến độ tự đồng hóa với
người ngoại quốc, nơi chúng được định cư cùng cha mẹ, anh chị em. Rồi chính
chúng ta lại phá lệ, “xé rào” làm gương cho chúng đua đ̣i lố lăng! Anh thử
nghĩ: nếu ở Việt Nam, cách đây bốn mươi năm, lúc anh và tôi trên dưới hai
mươi tuổi, chúng ta thấy ông bà nội, ông bà ngoại ḿnh nhai trầu bơm bẽm
thượng đài ca múa th́ anh và tôi có phải muốn độn thổ chăng?
Bây giờ
cũng vậy thôi, con cháu anh và tôi thấy chúng ta leo lên sân khấu trổ tài ca
hát, giễu dở, liệu chúng có tránh khỏi bị lợm giọng, nổi da gà chăng?
Nói chi tới chúng chứng kiến ông bà cố, ông bà sơ chúng bon chen nhảy lên
sân khấu, lấn lướt, xô đẩy, giành giựt nhau cái microphone quái ác để hát ḥ
cho bằng được, ngâm nga cho bằng được, giễu dở cho bằng được! Có bao giờ anh
nghĩ chúng có thể tự hỏi ông bà, cha mẹ ta đă bị con ǵ cắn chăng?
-Tụi
“toa” ăn nói có vẻ trịch thượng quá! Tại sao ḿnh không nh́n nhận sở thích
và màu sắc là hai thứ ḿnh không thể tranh căi? Voltaire đă viết: “Với anh
cóc đực, điều đẹp nhất là em cóc cái của nó!”.
-Đúng!
Anh nói đúng, Điền đáp lời. Cũng có câu ngạn ngữ: “Con rận đực nào cũng luôn
t́m được một con rận cái chiêm ngưỡng nó!”. Chuyện cóc, rận chung qui chỉ
nói lên một sự thật giản dị: Nồi nào úp vung nấy! Ở đây chúng tôi
muốn đề cập tới nghệ thuật chân chính, thái độ thực hiện hay thưởng ngoạn
nghệ thuật. Cái Đẹp trong Nghệ Thuật tự nó có khả năng làm ta chóng vánh say
sưa, cho ta cảm giác thực sự sống, khiến ta nh́n đối tượng yêu thương qua
lăng kính nghệ thuật như một biểu tượng qui tụ nhiều lư tưởng. Nếu không như
vậy, cuộc sống chỉ c̣n là bụi tro. Dẫu chưa nhắm mắt ĺa đời, chúng ta đă
nghiễm nhiên trở thành hoá thạch sống (fossile vivant),
xác ướp c̣n thở!
-Vậy
th́ bọn “toa” quá lư tưởng, quá duy tâm, Quí tiếp lời Điền.
-Cũng
là một chọn lựa thôi, tôi đáp. Môi trường, giáo dục, tính t́nh ảnh hưởng
đáng kể trên thái độ làm hay thưởng ngoạn nghệ thuật: Hoặc thái độ “duy vật”,
thực tế; hoặc thái độ “duy tâm”, lư tưởng (hay không tưởng?)…
-Anh
quí chắc không lạ ǵ hiện tượng “văn nghệ ba bàn”? Điền cười nhẹ hỏi. Tôi
“mua” giúp anh ba bàn, anh “phải” để tôi hát ba bản; bốn bàn, bốn bản; năm
bàn, năm bản v.v…Trước đây cộng đồng người Việt hải ngoại đă báo động hiện
tượng lạm phát thơ sĩ. Giờ đây chúng ta đang chứng kiến hiện
tượng lạm phát hát sĩ. Mới đây, một tờ báo loan tin “có
người phải tốn cả chục ngàn đô Mỹ để được lên hát một bài” trong đêm
gala bế mạc đại hội thường niên do liên hội Nha-Y-Dược tổ chức tại Paris vào
mùa hè 2000. Một ng̣i bút tinh tế khác nhận định: Người Việt thích xuất hiện
trước đám đông cảm thấy ḿnh trở thành “nhân vật quan trọng” khi cầm
microphone. Và khi đă cầm lấy rồi th́ tay quên buông ra, miệng không thể
ngưng nhả nọc độc, phun nước miếng! Họ như người lên đồng. Họ ghiền micro
như nghiện ngập ma túy…
Thấy Lưu
Quí có vẻ bất b́nh, tôi giả lả lăng sang chuyện món ngon vật lạ, rồi kéo
Điền đứng lên cảm tạ và kiếu từ gia chủ.
Để
Điền khỏi nhọc nhằn sử dụng BMW, tôi đề nghị chở hắn về nhà. nhưng thấy c̣n
sớm, hắn đề nghị tiếp tục câu chuyện văn nghệ nơi một quán cà phê gần chỗ
hắn ở.
-Nầy
Đô! Mầy, tao và Lưu Quí đều đă có thời lên sân khấu, đều có viết lách tùy
hứng. Hai đứa ḿnh đă giă từ vũ khí văn học nghệ thuật khá lâu.
Chỉ có Lưu Quí vẫn c̣n đeo đẳng cái của nợ đó. Tao thấy hắn khá nhất trong
nhóm sồn sồn bố láo đó nên chẳng nỡ châm chọc, sợ e bứt mây động rừng, mầy
bị vạ lây. Mầy chắc c̣n nhớ, trước đây đă có hiện tượng “ủng hộ” tiền cho
các báo để thơ văn ḿnh được đăng, khiến quí vị chuyên sống về tiền nhuận
bút hay tác quyền “đọi” dài dài, phải đổi nghề, đủ thứ nghề, kể cả nghề cầm
nhầm microphone. Tới nay, chân lư muốn viết phải chi tiền
vẫn là sự thật hiển nhiên với rất đông cây bút nghiệp dư, “sô-ốp”, muốn
nhanh chóng được thiên hạ biết tên. Bây giờ, muốn hát phải trả tiền
gần như là chân lư phổ quát. Trách sao quí vị làm văn nghệ chuyên nghiệp
chẳng ngày càng “thiếu dinh dưỡng”!
-Cứ
đà nầy, gặp bạn bè ḿnh không cần chúc con cái chúng học hành tấn tới, v́ đă
lỗi thời. Trái lại, có lẽ ḿnh phải cầu chúc các cô cậu hát ḥ thành công,
“hề” hà phát đạt!
-Ngọc
bất trác bất thành khí. Nhỏ không học, lớn làm ca sĩ!
-Không
hoàn toàn đúng và đầy đủ. Bởi v́ giới ca hát ngày nay, cả chuyên nghiệp lẫn
tài tử đều “có ăn học” khá cao, thế đứng trong xă hội tương đối vững vàng,
gia đạo yên ổn, tổ ấm lúc nhúc con cháu. Giới cầm bút cũng vậy. Bởi thế mới
có hiện tượng oái oăm gắn bằng cấp, chức vị vào cái “nghề tay
trái”, nghiệp dư -dư thiệt!- ca sĩ, nhạc sĩ, thi sĩ…Nào nhà văn BS, nào nhà
thơ NS, nào ca sĩ DS, nào nhạc sĩ KS, nào nhà phê b́nh TS, PhD, LS v.v… và
v.v…
-Bệnh rất Việt Nam: trưng sơ bằng cấp. Riết rồi tao chẳng c̣n biết đường
nào mà lần, trong giới văn nghệ sĩ: Viết một truyện t́nh, làm một bài thơ
tán gái, viết một bài phê b́nh văn học “ca” một đồng nghiệp, soạn một nhạc
khúc, ca một bài hát, tŕnh tấu một bản nhạc mà cũng cần sử dụng bút hiệu
hay tên thật, kèm theo một lô nhăn hiệu BS-NS-TS-PhD-LS-KS-DS… sao? Nhà
văn BS là ǵ? Nhà văn bơ sữa, bám sát, bí sử hay bán sách? Nhà
thơ NS? Nhà thơ nói sảng, nắn sờ, nhan sắc, nhà sư hay nâu ṣng?
Nhà phê b́nh TS, PhD, LS? Nhà phê b́nh trung sĩ, tính sai, tư sản,
thô sơ, tiền sử, thiền sư hay tan ṣng? PhD? Phí đi, phá đám, phát
điên, phóng đại, phê đại hay phô diễn, phù du? LS? La sảng, ḷi sỉ,
lực sĩ, lún śnh hay lắm sừng? Ca sĩ DS? Dê sảng, da sần, dễ
sợ, dă sử, dũng sĩ hay dính śnh? Nhạc sĩ KS? Khất sư, kiếm sống,
kiêu sa hay kém sắc?
-Có
lần tao cự nự tay chủ bút tờ đặc san của một hội đoàn nọ về một bài kư sự kể
chuyện rong chơi ăn nhậu và du hí lỉnh kỉnh mà tác giả kư tên thật kèm bằng
cấp y khoa bác sĩ! Tao nói, nếu tác giả viết thiên điều tra về bệnh hoa liễu
hay bịnh ung thư ruột già th́ bắt buộc phải nêu rơ bằng cấp, tên tuổi cho nó
có uy tín về chuyên môn. Đằng nầy…
-Bệnh nan y của phe ta mà! Phô trương thanh thế. Ra cái điều ta đây “thượng
lưu trí thức” chịu hạ ḿnh giúp vui thiên hạ; thực ra là tự giúp vui :
Bác sĩ ca, nha sĩ đờn, dược sĩ giễu, tiến sĩ “em-xi”, kỷ sư viết, luật sư
mần thơ v.v…Ngày xưa, ông bà ta thủ cựu, kết án xướng ca vô loại. Ngày nay,
quả thật…xướng ca đủ loại. Từ hát xướng thay h́nh thành từ
hát sướng. Nghệ thuật đổi dạng thành hát thuật,
nhằm mà mắt thiên hạ, lôi theo hậu quả khó tránh : thủ thuật
(công khai choảng nhau hoặc ngấm ngầm hạ độc chưởng để độc chiếm
microphone) và khẩu thuật (ra mặt sỉ vả nhau hoặc núp trong
bóng tối rù ŕ âm mưu bôi nhọ, triệt hạ nhau để…độc quyền bao thầu sân
khấu!).
-Tao nghĩ ḿnh nên minh xác: chúng ta không hề có ư định bôi bác những tài
năng thực sự, những vị thực ḷng say mê nghệ thuật, xuất thân từ giới có ăn
học cao. Trái lại, ḷng khâm phục của chúng ta về sự đóng góp thành khẩn của
họ cho văn học nghệ thuật c̣n thêm phần tăng trưởng. Tuy nhiên, chúng ta
quyết liệt công kích những ai không hề có năng khiếu mà vẫn t́m đủ
cách bon che, xô lấn những vị thành tâm thiện ư làm văn nghệ để…tha hồ phô
diễn cá nhân và thương lượng dưới gầm bàn chỗ đứng của ḿnh
trên sân khấu và vị trí của ḿnh trên các sản phẩm văn học.
-Cũng lại là cái bịnh trầm kha của phe ta. Xưa th́ mua quan bán chức, nay
mọi thứ cần thiết cho đời sống vật chất đều thừa mứa th́ xoay ra…đổi chác
danh vọng hăo huyền, phù du. Một h́nh thức chơi lấy tiếng.
-Nghề nào cũng có cái nghiệp, cũng cần luyện tập trau dồi thường xuyên. Gần
như ai cũng đồng ư: thiên tài, mười phần trăm thiên phú, chín mươi phần trăm
đổ mồ hôi. Tuy nhiên, trường đào tạo cũng vậy thôi. Rất nhiều học viên, ít
người tốt nghiệp; số có thực tài c̣n hiếm hoi hơn nữa. Được gọi rất
nhiều, được chọn rất ít. Đă có trường y, trường nha v.v… th́ cũng có
trường dạy viết văn, làm thơ, soạn nhạc, ca hát, khiêu vũ, đóng kịch
v.v…Cũng được huấn luyện y như nhau; nhưng thành quả ở trường, thành công
ngoài đời chưa hẳn là một đảm bảo chắc chắn cho tài năng đích thực, hầu như
hoàn toàn không do rèn luyện, đào tạo mà có. Không phải ai tốt nghiệp hóa
học hay y học đều có thể trở thành Pasteur!
-Nhứt nghệ tinh, nhứt thân vinh. Xưa rồi mà cũng đâu có trật. Tao nhớ man
mán, trong một cuộn băng vidéo “nghệ thuật” nào đó, trả lời câu thắc mắc của
một nhà văn “nhớn” hỏi ḿnh v́ sao không cầm microphone nữa mà xoay qua múa
bút, một kịch sĩ chuyên nghiệp có tầm cỡ đă châm biếm người hỏi như sau: “V́
thấy anh bỏ bút, cầm micro, tôi quưnh quá bắt chước anh, bỏ micro, cầm bút
thử thời vận xem sao!”. Thế mới biết từ ngữ viết lách quả diễn đạt trung
thực sự chuyển biến theo thời trang của vài cây bút thích bay nhảy:
Viết th́ phải lách, lách dần dần tới…microphone luôn! Thế mới biết cái
cảm giác tự thấy ḿnh “quan trọng” của người cầm microphone trước
công chúng quả thật là có đấy!
-Mỗi lần nghe đám dân ghiền microphone tự động viên “hát hay không bằng hay
hát”, tao muốn hét to lên: “Bỏ đi tám! Nên hát hay hơn hay hát!”. Tiên sư
nó, hát như đấm vào tai ḿnh mà nó vẫn cứ ong óng hay hát, hát hoài không
thôi!
-Tới “ông đông lạnh” Đô mà cũng nổi nóng xài giấy bạc năm trăm th́ tao đành
phải kiên định: Hô hào hát hỏng hụt hơi, hổn hển ḥ hét loạn cào cào
là hư hết! Đă viết th́ chớ có lách giành
micro để…được dịp nói thả giàn !
Một
tuần sau, đến chỗ làm như thường lệ, tôi được ông quản lư tống đạt trát đ̣i
hầu ṭa về tội đồng lơa phỉ báng có dự mưu. Cùng lúc tôi cũng được trao thư
“cám ơn” của chủ hăng, kèm chi phiếu trả tiền thiệt hại cho nghỉ việc mà
không báo trước theo luật định.
Cuối tuần, Điền đến tôi chơi, vẫn bằng BMW. Hắn cũng phải hầu ṭa cùng ngày
với tôi, cùng tội trạng, với tư cách chánh phạm. Hắn cũng được ông chủ tuần
báo Mơ Thi “cám ơn”, khỏi cần đảm trách thư kư ṭa soạn nữa.
-Thấy chưa Đô! Tao đă đoán trước mầy sẽ bị vạ lây. Cố tránh mà không khỏi.
Chẳng dám bứt mây mà vẫn động rừng. Cũng tại tao thài lai.
-Không đúng! Cũng như mầy, tao có cái giá phải trả cho lập
trường của ḿnh. May mà chưa mất một bàn chân như mầy. Tao chỉ ê chề cho mầy
đă bị một tay bất tài vô tướng, vô luân vô đạo, bán trời không mời thiên lôi
vật ngă, v́ một quyền lực u tối yểm trợ cho nó thắng thế, trám chỗ của mầy ở
ṭa soạn. Trong cái thế giới u ám của đám hóa thạch sống đó, tao phải thừa
nhận tầm vóc xác thịt sinh động của tên gian manh nầy và sức mạnh mê hoặc
của hắn đối với giới thân cận ông chủ báo.
-Tao th́, ngược lại, tao chẳng có ǵ khiến tâm can phải nhăo nhề cả. Tao
thừa hưởng ở ba tao nhiều hơn tao tưởng về thuyết định mệnh: Một phần thâm
sâu trong tao chẳng hề tin tưởng vào sự tất thắng của lư trí và trật tự tôn
ti. Với tao, cuộc sống chỉ giản dị là một cuộc thí nghiệm. V́
những lư do c̣n tối tăm ḿnh vẫn cứ thử tiếp tục sống. Vậy
thôi.
Gần
tới ngày hầu ṭa, tôi bồn chồn lạ lùng. Giông tố h́nh như đă khởi sự chụp
xuống đầu Điền và tôi. Thực ra tôi chỉ nơm nớp lo sợ cho Điền. Hắn đă mất
một bàn chân. Sớm muộn ǵ hắn cũng sẽ mất luôn bàn chân c̣n lại. Viễn tượng
Điền ngồi xe lăn luôn ám ảnh tôi. Giá như tôi cũng bị ám hại cụt một bàn
chân để hai thằng c̣n có thể nương tựa nhau chập choạng bước đi nhỉ!...
Bản
tin giờ chót của hệ thống truyền h́nh CBS cho biết : Một người đàn ông Á
đông tàn phế tử nạn thê thảm tại trạm métro Côte Vertu. Nạn nhân, khoảng sáu
mươi tuổi, bị các toa xe métro nghiền nát. Lư lịch kẻ xấu số chưa được tiết
lộ. Hoàn cảnh và nguyên nhân gây ra tai nạn chưa rơ rệt. Cảnh sát đang xúc
tiến điều tra.
Lâu
rồi tôi không uống một giọt rượu. Đêm nay tôi không c̣n cay rượu được nữa.
Tôi không khóc, lặng yên uống hết ly nầy tới ly khác. Điền vẫn tươi cười
nh́n tôi qua bức ảnh chụp hai đứa đóng kịch trên sân khấu học tṛ, năm nào…
Chẳng rơ Điền tới số, vấp té xuống đường rầy hay bị ai xô ngă. Nhưng tôi
chắc chắn Điền không hề có ư định tự tử. Tôi cũng không tin Điền vội vă chạy
ào lên métro đến độ phải trượt chân. Có thể Bại Tướng Cụt Chân của tôi,
trong chớp mắt, trước khi vĩnh viễn ra đi, vụt nghĩ: Thế c̣n hơn làm “hoá
thạch sống”. Tôi cố bám riết ư tưởng chỉ có trong trí tưởng tượng của ḿnh
để tự ủi an: Vẫn c̣n đỡ thương tâm hơn nh́n Điền ngồi xe lăn suốt kiếp.
Hỡi ôi! Ngần ấy tang thương cũng chỉ v́ cái dịch
hát-hỏng-hụt-hơi-hổn-hển-ḥ-hét, rất dễ lây, đă tàn phá vùng đất lành chim
đậu Mộng Lệ An…
Bao
giờ đến lượt tôi lănh đủ hậu quả của cơn băo rớt nầy đây, cơn băo đă cuốn
phăng Điền vào hư vô?
-Mr
Mondoux-Mộng Du! Xin mời dùng điểm tâm. Chúng ta sắp sửa hạ cánh…
Lời mời êm ả của nữ tiếp viên đẹp như thiên thần tác dụng như một phép mầu,
lôi tôi ra khỏi vùng u ám kinh hoàng của ác mộng. Thế nhưng hương vị cà phê
h́nh như chưa hoàn toàn đánh thức tôi. Mộng Du là thực? Điền Đô là mộng? Hay
ngược lại? Ranh giới -nếu có- giữa mộng và thực quá mong manh. Tôi vẫn chưa
dứt lơ lửng như người đi trên mây…
Công
viên Luxembourg, mùa lá đổ…
lă mộng du lê tấn lộc
_______________________________________________________________________________________________
*Ghi chú : Như tác giả
“Điền Đô phù phiếm kư” đă lưu ư, người viết lần nầy lại xin được minh xác
đây là loại truyện hư cấu, đọc nhanh rồi lật qua trang, nghe
qua rồi bỏ. Cái chết của Bại Tướng Cụt Chân mặc nhiên kết thúc
“truyện dài” Điền Đô. Phù phiếm kư hay Phù phiếm
luận, rơ ràng cũng chỉ Phù du thôi :
Quỉ vô thường
không vị người tri kỷ,
Đ̣ âm dương đưa rước không
chừng…
-LTL-
|