TƯỜNG TR̀NH BUỔI PHÁT HÀNH TÁC PHẨM
“Ở
CUỐI HAI CON ĐƯỜNG” CỦA PHẠM TÍN AN NINH
______________________________________________________________________________________________
Phùng Nhân
Vào lúc 1,30pm ngày mùng 2 tháng
11 năm 2008. Tại Trung Tâm Sinh Hoạt Văn Hóa Cộng Đồng Người Việt NSW
Sydney, nhóm bạn cựu học sinh trường Trung Học Vơ Tánh Nha Trang và thân hữu
Úc Châu, đă tổ chức một buổi phát hành tập truyện ngắn Ở Cuối Hai Con Đường
của nhà văn Phạm Tín Anh Ninh để trợ giúp thương phế binh VNCH tại quê nhà.
Đây là một buổi
phát hành sách quy tụ, được rất nhiều thành phần trẻ. Thành phần trí thức,
cựu quân nhân và các đoàn thể tổ chức chánh trị. Mà gần như trong mấy chục
năm qua, chưa có cuộc sinh hoạt văn hóa phát hành sách nào ở Sydney mà có
được sức thu hút đông đảo như lần nầy. Có thể nói đây là một sự thành công,
đă vượt ra ngoài dự định của mọi người, nên ban tổ chức phải sắp đặt thêm
ghế ngồi mà không đủ. Cuối cùng phải đứng thêm một ṿng ngoài thật là đông,
chính điều đó đă thổi lên một luồng sinh khí cho nền văn hóa lưu vong ở đây,
mà từ lâu rồi sinh hoạt loại nầy đă bị lảng quên trong thầm lặng.
Theo một lẽ rất
thông thường, một cuốn sách cho dù có hay đến cỡ nào, th́ nó cũng cần phải
có thử nghiệm với thời gian. Tới chừng đó, th́ nó mới được nổi tiếng, hay
trở thành The best seller. Nhưng cuốn Ở Cuối Hai Con Đường, th́ nó đă trở
thành một hiện tượng nóng bỏng tại Úc Châu. Ngày phát hành đầu tiên, nó đă
cuốn hút đọc giả đến tham dự có lẽ trên 800 người là ít.
Có một điều đáng
nói ở đây, là tác giả hiện đang sinh sống tại Na Uy. Mà sự nghiệp cầm viết
của anh cũng chỉ mới đây thôi, như anh đă từng tâm sự. V́ sự cầm viết của
anh, không phải bắt nguồn tự một việc mưu sinh. Mà nó chỉ bắt nguồn thuần
túy của một con người đă sống, và đă từng bị dùi dập đối xử bất công trong
đạo lư làm người. Khi anh đă tŕnh diện đi học tập cải tạo trong các trại tù,
từ miền Nam rồi họ chuyển anh ra tận ngoài miến Bắc thời tiết lạnh muốn thấu
xương, mà tất cả tù nhân cho dù đang bị giam giữ ở bất cứ trại nào. Khi
tiếng kẻng báo thức từ lúc tinh mơ, th́ phải sắp hàng đi theo người cảnh
binh họ dắt lên rừng, hay lội xuống nước để làm lao dịch mà không có đồ để
bận chống lạnh.
Chính ở những nơi
đây, ma thiêng nước độc, đă quậc ngả rất nhiều bạn đồng đội, đồng ngũ của
anh, đă làm cho anh không c̣n đủ nước mắt để khóc than trong những giờ phút
lâm chung tuyệt vọng như vậy. Nên bao chuyện bể dâu cứ chất chứa mải trong
đầu, cho đến một ngày kia th́ anh được đi định cư bên xứ tuyết Na Uy. Th́
bao nhiêu chuyện ấy nó đă tuần tự lên mầm, bắt đầu mọc ra như một đám mạ
non. Sau bao tháng năm héo hon v́ khô hạn, bây giờ gặp thời tiết thuận ḥa,
có gió có mưa nên đám mạ ấy tự nhiên ngậm sương kết hột, để trở thành một
đám ruộng ph́ nhiêu. Mà Phạm Tín An Ninh, anh chỉ cần đưa liềm ra gặt bó,
chớ không cần phải đi t́m kiếm đâu xa.
Chính nhờ những
chất liệu phù sa đó, mà vun bón cho tác phẩm đầu tay của anh nó được trúng
mùa. Từ ngôn ngữ, cho tới câu văn. Cách dựng truyện cũng không cần nhiều hư
cấu, mà anh viết nó lại một cách b́nh thường, rồi sắp xếp thành từ truyện,
từ trang. Nhưng mỗi trang sách của Phạm Tín An Ninh, nó bắt con người ta
trăn trở. Khi đọc đến những đoạn đời khổ nạn mà anh đă trải qua, cũng như
bao biến cố đau thương của dân tộc. Từ ông quản giáo Nguyễn Văn Thà trong
truyện Ở Cuối Hai Con Đường, cho tới truyện Người Bán Sách Trên Băi Biển Nha
Trang. Đọc giả sẽ bắt gặp nơi đây, tác giả thường mở rộng ḷng ḿnh, cũng
như mở rộng cốt truyện thật lớn mênh mông, để từ đó ḍng chảy nhân ái của
con người sẽ tuông tràn vào trong cuộc sống thân yêu bất tận.
Có lẽ đó là những
chuyện đời, mà tác giả đă từng chung đụng, tác giả đă từng ra sức cưu mang.
Cho nên từ nơi mạch văn, con chữ đă tự nó nói lên một cảm xúc rất tự nhiên,
khiến cho đọc giả có cảm giác là chuyện đó đă từng xảy ra đâu đây gần lắm.
Cũng chính v́ niềm cảm xúc mạnh mẽ đó, mà dường như trong tập truyện đầu tay
nầy đă xóa nḥa ranh giới, giữa hư cấu và chuyện thật ngoài đời. Nên 16 cái
truyện ngắn trong tập truyện nầy, là 16 cảnh đời đang xảy trước mắt của
chúng ta. Chính v́ bao lẽ đó mà có người đă khóc, khi đọc tập truyện nầy c̣n
trên Internet, hay những bài mà các báo chí trích đăng lại kể từ khi nó c̣n
là những mảnh giấy rời.
Mở đầu chương tŕnh
nhà báo Lưu Dân, cho chiếu slide show về cuộc đời niên thiếu của tác giả. Từ
khi đi học cho đến lúc vào đời, cho đến khi anh đi vào quân đội. Rồi cuộc
chiến đă tàn, Phạm Tín An Ninh cũng như bao nhiêu người sĩ quan quân đội
Cộng Ḥa Miền Nam thời đó. Anh phải đi học tập cải tạo, từ miền Nam ra tận
ngoài miền Bắc xa xôi. Để cho anh tích lũy đầy ắp trong đầu, những điều tai
nghe mắt thấy.
Bên cạnh những h́nh
ảnh hào hùng, như cấm lại ngọn cờ trên cổ thành Quảng Trị thân yêu. Là h́nh
ảnh của những người lính thương phế binh tay chưn đă mất, họ lây lất cuộc
sống qua ngày. Mà thời buổi nầy, nếu con người có đủ sức khỏe cũng phải gặp
khó khăn trong việc mưu sinh. C̣n những người thương phế binh nầy, họ biết
làm ǵ để sống. Thế mà họ vẫn tồn tại như một chứng nhân lịch sử, dù lịch sử
rất đau thương, mà họ đă đem thân thể của ḿnh ra hy sinh trong cuộc chiến.
Vậy mà họ đă sống
âm thầm như vậy trong những năm qua. Như một cái bóng bên đường, để chờ ngày
xuôi tay nhắm mắt. Bao nhiêu h́nh ảnh đó, đă gây ra một nỗi đau đớn ngậm
ngùi. Khiến cho tất cả hội trường, dường như có giọt lệ xót thương. Cho dẫu
muộn màng, nhưng đă nói lên được một điều thầm kín.
Chính sự thôi thúc
bất ngờ đó, nó không dự báo trước cho anh để trở thành một nhà văn. Nhưng
rồi khi cuốn sách được phát hành, anh được bạn bè thân hữu gọi cho một cái
tên thân ái. Nhà văn Phạm Tín An Ninh của đất Nha Trang, quê vợ Ninh Ḥa, đă
đến Sydney trong ṿng tay chào đón của bạn bè. Mà việc làm đó nó cao cả to
lớn xiết bao, khi khán giả ngồi nghe Ban Tổ Chức giới thiệu.
Luật sư Nguyễn Văn
Thuần, sau khi tŕnh bày ư nghĩa và việc làm của ban tổ chức. Sau đó anh
tuyên bố là tất cả số tiền bán sách, trừ lại phần chi phí in ấn phát hành.
C̣n bao nhiêu th́ ban tổ chức, cũng như tác giả sẽ trao tận tay đến những
người lính thương phế binh của thời Việt Nam Cộng Ḥa, hiện c̣n đang sống
vất vưởng ở quê nhà. Nhưng số tiền đă kiếm được hôm nay, trước hết là anh
xin cúi đầu trước tấm ḷng nhân hậu của nhà văn Phạm Tín An Ninh. Để cho ban
tổ chức một tác phẩm Ở Cuối Hai Con Đường, mới có điều kiện mà giúp đỡ
thương phế binh, được cô bác anh chị em ủng hộ thật là đông đảo.
Tiếp theo là nhà
văn, cũng là nhà báo Phan Lạc Phúc, kư giả Lô Răng đă từng lừng lẫy một thời.
Được giới thiệu là người điểm sách hôm nay, làm cho tất cả hội trường đều im
lặng. Ông Phan Lạc Phúc cũng không đề cập đến nội dung cuốn sách ǵ nhiều,
mà ông chỉ có nói chung chung giữa con người cầm viết với nhau. Muốn viết
được điều ǵ tốt, th́ trước hết nhà văn phải có cái tâm thật tốt.
Cũng chính v́ điều
suy nghĩ đó, mà ông xem cái truyện ngắn Ở Cuối Hai Con Đường là một cái
truyện tiêu biểu nhứt. Để từ đó, tác giả đă chọn nó làm một cái tên cho tập
truyện. C̣n cuốn sách ông xin để lại cho đọc giả cầm về nhà rồi
sẽ đọc sau, bởi v́
ông mới vừa nhận cuốc sách nầy ngày hôm qua, th́ ông không thể có nhận xét
cách ǵ cho đúng với vị trí của nó trong tủ sách gia đ́nh, mà cô bác anh chị
em ở thành phố Sydney đang tham dự.
Tiếp theo là bác sĩ
Đào Quang, một bác sĩ chuyên khoa về xương rất nổi tiếng ở vùng Liverpool.
Ông Đào Quang cho biết, đây là lần tiên ông được tham dự một buổi phát hành
sách như thế nầy. V́ khi đi vượt biên với cha mẹ tới đây chỉ mới có mấy tuổi,
nên nói tiếng Việt không được rành. Nhưng ông cũng ráng đọc, để biết được
nội dung của cuốn sách nầy, tác giả Phạm Tín An Ninh đả gởi gấm những ǵ
trong đó, mà trong mấy ngày qua đă được các cơ quan truyền thông, cũng như
báo chí họ đề cập đến rất nhiều.
Chính ông cũng
không ngờ, tập truyện ngắn đă lôi cuốn thật là dữ dội. Cũng như nó đă khuấy
động tâm tư của ông, khi biết được cha mẹ ông, dân tộc ông đă chịu qua một
thời kỳ đen tối. Một thời kỳ lao dịch khổ sai, mà hầu như từ trước tới nay
ông chưa bao giờ h́nh dung ra nổi.
Ngày hôm nay nhờ
đọc cuốn truyện nầy, ông mới hiểu được chính cuộc đời của ông, địa dị của
ông ngày hôm nay có được, là nhờ những người lính như Phạm Tín Anh Ninh đă
đem thân ra bảo vệ. Để rồi hôm nay những mẩu chuyện nầy, lưu dấu lại cho mai
sau, nên ngày hôm nay đối với ông rất là trân trọng. Có lẽ nhờ nó, mà ông sẽ
mở rộng tầm nh́n ra trong thời đại hiện giờ. Ông sẽ sát cánh với thệ của ông,
để từ đó đi đúng theo con đường mà thề hệ cha ông đă từng đi trước...
Phải nói đây là một
gương mặt trẻ, một thành phần trẻ. Đă nói lên được tiếng nói của thế hệ mai
sau, biết kề vai gánh vác những ǵ mà cha ông làm c̣n dang dở. V́ thế mà sau
khi dứt lời, một tràng pháo tay tán thưởng nổi lên, để chuyển lửa về đến tận
quê nhà, mà hiện nay ở trong nước người dân c̣n đang gánh chịu rất nhiều áp
bức.
Tiếp theo là phần
phát biểu của tác giả Phạm Tín Anh Ninh, anh cho biết ư nguyện của anh, là
ghi lại những mẩu chuyện có liên quan tới cuộc sống. Những chuyện để nói lên
bao nỗi khổ đau của dân tộc, mà anh đă có một thời kỳ chịu đựng và vượt qua.
Anh viết lại cuốn
sách nầy, không phải để khêu lại ḷng thù hận. Mà anh muốn nói lên ḷng trắc
ẩn của con người, trong quá khứ cũng như hiện tại, đến lúc nào đó cũng phải
đối diện với lương tâm. Chỉ có t́nh người, và ḷng nhân ái mới là bền vững.
C̣n những tội ác, hay những chủ nghĩa cực đoan do một số người lănh đạo dựng
lên. Nó chỉ là một bóng mây đen trong thời kỳ đen tối, rồi đây nó sẽ bị dẹp
tan, khi toàn dân cương quyết đứng lên phá bỏ...
Tiếp đến là chương
tŕnh văn nghệ thật là phong phú, Ban Phượng Tím đă hát một lượt 3 bản Ḥn
Vọng Phu. Giọng hát vút lên cao, như đưa hồn người vào thời chinh chiến. Mà
ở đó h́nh bóng chinh nhân, một thanh gươm trên lưng ngựa đang xông pha nơi
chốn sa trường. Khiến cho người nghe càng thêm đem ḷng hoài cảm. Cũng như
trong 16 truyện ngắn của Phạm Tín An Ninh, đă được xây dựng trên t́nh người.
Của sự thủy chung, của nền đạo lư bây giờ và cho cả mai sau không hề lay
chuyển.
Cuối cùng trong
buổi ra mắt sách, ban tổ chức đă trao cho ông Nguyễn Thanh Thuỷ, đại diện
cho Hội Thương Phế Binh Quân Lực VNCH/NSW một số tiền là 10,000 Úc kim/-
Phùng Nhân
|