|
Nhân
đọc bài « Góc nh́n của người làm t́nh báo » của Hoàng Long Hải
______________________________________________________________________________________________
Lê
Hùng Bruxelles
Tôi
đă tự nhủ ḿnh là không nên viết thêm về vụ tranh cử Tổng Thống Mỹ nửa. V́
viết cũng chẳng lợi ǵ, có khi thêm hại. Nếu c̣n th́ giờ th́ chỉ nên viết
thế nào cho cộng đồng hải ngoại bớt chuyện cải cọ ganh tỵ nhau, và đồng bào
trong nước đoàn kết với Giáo dân cầu nguyện th́ hay hơn.
Nhưng
sáng nay 28/10, ngồi trước TV nh́n thấy đài F2 chiếu h́nh ảnh về cuộc vận
động của 2 ứng cử viên Obama và McCain, nên cũng ráng viết thêm bài nửa.
Trước hết tôi thấy đài F2 có thiên vị khi dành h́nh ảnh của Obama với nhiều
cờ quạt đón chào, trong khi đó th́ sau lưng ông McCain cờ quạt và người chào
đón rất lưa thưa. Giữa cái cười của McCain nghiêm nghị đài F2 lại chiếu rơ
cái cười của Obama rất tươi trẻ, rất vui vui tươi. Nhưng cũng chỉ v́ cái
cười nầy mà tôi nhớ đến cái cười của ông tổng thống chuyên hút « x́ gà »
trong pḥng Bầu Dục Toà Bạch Ốc. Thật là lạ, khi nụ cười Obama giống cái
cười cựu TT Clinton, cái cười của một con người có máu « đĩ thơa » hơn là
của một chính khách chính trị. Ông Clinton có cái cười « mời mọc », nên
thuyết phục được người Mỹ và đàn bà Mỹ, nhưng Obama dù cho có cái cười « mời
mọc » gấp bội, cũng không chiếm cứ trọn vẹn cử tri Mỹ, nhất là với người da
trắng, v́ ông là dân da đen.
Một
nước Mỹ suy thoái như hôm nay, không phải v́ nước Mỹ dưới 8 năm cầm quyền
của Tổng Thống W.Bush, mà thật ra t́nh trạng này đă mào đầu từ thời dưới
quyền TT Clinton. Không nên v́ vấn đề kinh tế và tài chánh hôm nay mà quy
tội hoàn toàn cho TT Bush. Chánh sách của quốc gia Mỹ là do một sức mạnh vô
h́nh điều khiển chứ chưa hẳn là do vị Tổng Thống. Chính quyền TT Bush có thể
vấp phải một lầm lỗi là v́ chính quyền nầy không để cho Iran thực hiện những
đ̣n chính trị như Iran đă làm dưới thời Clinton.
Như
tôi đă viết trong những bài trước đây, Obama tuy dẫn đầu trong các cuộc thăm
ḍ, nhưng đến giờ những con xúc xắc (les dés) chưa yên vị, th́ không nên cho
rằng bước chân của McCain không thể vào toà Bạch Ốc. Khi người Mỹ da đen
không quên cảnh kỳ thị chủng tộc trước người da trắng, th́ h́nh ảnh và kư ức
của người Mỹ (toàn nhân dân Mỹ) trước vụ 11/9, đă đậm nét những tên khủng bố
mang ḍng máu và tên họ Hussein, Ben Laden. Mà khủng bố th́ nhân dân Mỹ rất
lo ngại và không thể khoan nhượng.
Tôi
không biết đời tư của tác giả Hoàng Long Hải nhưng tôi đoán chừng Hoàng Long
Hải là một nhà tranh đấu chính trị và bài viết của ông rất có lư. Tôi đồng ư
với tác giả khi đặt vấn đề « trồng người ». Hoàng Long Hải viết :
trích :
« Trong thời gian ở Indonesia, từ 6 tuổi đến 10
tuổi, cậu bé Obama học ǵ, trường nào, theo đạo nào. Cậu học truờng dành
riêng cho con em ngoại giao đoàn, không theo đạo nào, hoặc có Thiên Chúa
giáo, hay ít ra không học Hồi giáo. Cậu nầy có sinh hoạt tôn giáo hay không?
Tôn giáo nào?
Cậu nầy có cái tên Hồi Giáo: Hussein, tên giống như Saddam Hussein vậy. Tên
Hussein này ai đặt, lư do, đặt hồi nào, hoàn cảnh nào? Tên Obama sao nghe
gần Osama (bin Laden), có liên quan ǵ tới nhau không?, v.v… và v.v….
Nên nhớ
mẹ cậu Obama, bà Ann Dunham là một người, - bạn bè bà - gọi là người có “suy
nghĩ tự do”, hay “tư tưởng tự do”, (free-thinker), có niềm tin tôn giáo
nhưng không theo đạo nào (“She was interested in religions but didn’t follow
one. She was a free-thinker,”)
Như thế, có thể bà không cản trở việc con bà theo Hồi giáo.
Theo tâm lư thông thường, cha mẹ theo đạo nào muốn con cái theo đạo đó. Có
thể Obama đă từng theo đạo Hồi đấy, đạo Hồi gốc. (He had attended a radical
Islamic madrasah school as a boy in Indonesia,) Trí óc trẻ thơ thường trong
sáng, như tờ giấy trắng và ấn tượng tôn giáo đầu tiên có thể rất sâu sắc vậy! »
hết trích.
Lúc
ra trường Obama chạy về vùng Illinois làm việc, là cố ư tránh xa vùng kỳ
thị màu da tại Massachusetts. Sự ám ảnh kỳ thị đă bám vào tim gan của Obama
khi đừng trước người da trắng nên về sau nầy ông ta phải về Chicago lấy
người vợ cùng màu da. Khi vừa lên thượng nghị sĩ, việc đầu tiên là « Obama
đi du lịch và ghé về thăm bà con nội ngoại ở Kenya ». Từ đây tôi nghĩ
rằng những chuyện Obama đă tuyên bố những lời mật ngọt trước nhân dân Mỹ chỉ
là để tuyên truyền dành phiếu cho chức vụ TT mà thôi, chứ Obama không bao
giờ quên được mối thù người da trắng chất chứa trong ḷng.
Khi nói đến sách lược trồng người Hoàng Long Hải nhắc đến cuộc sống gia
đ́nh của Obama :
trích
« Lại c̣n mối quan hệ của Obama với anh em nữa.
Obama (bố) có 4 vợ, (3 chính thức và 1 không chính thức), gồm có: Kezia, vợ
1, cưới trước khi du học Mỹ. Ann Dunham (mẹ đẻ Obama, da trắng nhưng tổ
tiên người da đỏ Chrokee), vợ 2, cưới khi du học ở Hawaii. Ruth, vợ 3, khi
Obama bố học ở Massachusetts. Một người thứ tư rất trẻ, lấy trước khi Obama
bố qua đời v́ tai nạn, mẹ đẻ của George Obama
Obama có 8 anh chị em, cùng mẹ khác cha hay cùng cha khác mẹ:
1)- Anh cả là Abongo Roy, sinh năm 1958, mẹ là Kezia, người
Kenya. Abongo hiện sinh sống ở Kenya, quan hệ thường xuyên với Obama ở Mỹ.
2)- Larry Soebato, hiện làm giáo sư ở Hawaii.
3)- Abo Obama, sinh năm 1968, hiện có của hàng bán điện thoại ở
Kenya.
4)- Auma Obama, sinh năm 1960, chị khác mẹ, hiện sinh sống ở
Anh.
5)- Bernard Obama, sinh năm 1970, bán phụ tùng xe hơi ở Kenya,
một phần tử thuần thành đạo Hồi.
6)- Mark
Ndesandjo, hiện sinh sống ở Tầu.
7)- David Ndesandjo, tử nạn xe.
8)- George Obama, sinh năm 1982, mồ côi cha sớm, (mẹ là vợ không chính thức)
hiện sinh sống ở Nam Triều Tiên.
Rồi
đưa nghi vấn : « Một gia đ́nh phức tạp lộn xọn như thế, nhiều nghi
vấn là đương nhiên. Bọn Hồi giáo cực đoan hay (nói theo cách VIệt Cộng), các
thế lực thù địch (Có Nga, Tàu và Việt Cộng không?) sẽ xử dụng anh em của
Obama ở Kenya, ở Tàu, ở Nam Hàn, ở Anh, v.v… để làm chantage với Obama.
...
Rồi lại vấn đề tiền bạc nữa. Obama nhận ngân quĩ vận động qua on-line, và
tiền từ Ả Rập Xê-Út và I-Răng đổ vào, để làm ǵ, ư đồ ǵ? Việc nầy làm chúng
ta nhớ John Hoàng năm 2002 đă đổ tiền cho Bill Clinton? » (hết trích)
Tóm
lại con người Obama có nhiều khúc mắc, tuy khó giải nhưng là chuyện có thực:
1)
Mối căm thù người da trắng, không bao
giờ Obama quên được.
2)
Những thế lực nuôi dưỡng Obama đều là
thế lực thù hằn với Mỹ.
3)
Trong số anh em gia đ́nh của Obama là
đặc công khủng bố Hồi Giáo.
Cộng
đồng Bolsa đă có lư khi cùng nhau lên tiến ủng hộ thượng nghị Sĩ McCain.
Nếu tôi
là người Mỹ.
Theo tin tức báo chí diễn đàn th́ hôm qua (27/10), cuộc vận động của 4 ứng
cử viên đang đến hồi quyết liệt. Hai chánh ứng viên Obama và McCain ở hai
tiểu ban Pennsylvanie (21 đại cử tri) và Ohio (20 đại cử tri). Hai phó ứng
viên Pallin và Biden ở Virginie (13 đại cử tri) và Caroline du Nord (15 đại
cử tri). C̣n lại 7 tiểu bang chưa ai quyết định được số đại cử tri sẽ thuộc
về phe nào. Đó là Florida (27 đại cư tri), Indiana (11 Đại cử tri), Missouri
(11 đại cử tri), Dakota du Nord (3 đại cử tri), Montana (3 đại cử tri) và
Nevada (5 đại cử tri). Trên bản đồ thăm ḍ ư kiến ghi nhận Obama dẫn đầu từ
4 đến 14 điểm. Báo chí cũng cho biết đảng Dân chủ đang chuẩn bị bài diễn văn
cho cuộc thắng cử trong đêm 4 rạng 5/11 tại thành phố Chicago. Trong khi đó
th́ phe Cộng Hoà McCain muốn tổ chức một buổi dạ hội đơn sơ trong một khách
sạn vùng Arizona.
Trên
trăm năm trong lịch sữ Hoa Kỳ, chưa có một lần nào đảng cầm quyền ra tranh
cử tổng thống lại nhằm vào thời kỳ « kinh tế suy thoái » của toàn thế giới
như hôm nay. Nếu chỉ căn cứ vào « sự suy thoái kinh tế » mà bầu vị Tổng
Thống, th́ liệu cuộc bầu cử 2008 sẽ dẫn đất nước Hoa kỳ đến đâu ? Trước dây
chuyền xẩy ra liệu cả thế giới nguời da trắng sẽ ra sao ? Cho nên, cuộc
tranh cử nầy mang một chiều hướng đặc biệt, không những v́ Obama là người da
mầu mà v́ nước Mỹ đang đứng trước nghi ngờ những chuyện ǵ sẽ xẩy ra khi một
người da đen đứng cầm đầu. Đây là một phương tŕnh hai ẩn số đang nằm trên
hai dĩa bàn cân : một bên là sự nghi ngờ số cử tri, tạo ra sức phản xạ trong
tiềm thức của toàn dân Mỹ ở giờ phút chót, và một bên là nạn kỳ thị mầu da
huyết thống và chủng tộc.Cuộc bầu cử trên 50 tiểu bang Mỹ chưa phải là sự
chọn lựa chức vị Tổng Thống mà là do ảnh hưởng của số Đại cử tri. Sự cách
biệt giữa các ứng cử viên tại các tiểu bang chỉ là sự thăm ḍ số thăm suưt
soát giữa 2 phe cho đến ngày sau cùng. Nhiều phiếu cử tri chưa mạnh. Ít
phiếu cử tri chưa yếu. Chuyện nầy đă cho chúng ta hiểu một Al Gore đă dẫn
đầu và nhiều phiếu hơn TT Bush, nhưng kết quả lại về tay TT Bush. Cũng như
gần đây trong cuộc bầu cử sơ bộ chọn ứng cử viên đại diện đảng Dân Chủ,
Obama cầm chắc số cử tri sẽ dành cho ông ta, nhưng khi bầu cử th́ kết quả
phản ngược lại, thành phần cầm đầu đảng Dân Chủ là người da trắng lại dành
phiếu của họ cho bà Hillary Clinton. Do đó, việc đắc cử của McCain không nên
căn cứ vào dư luận và các bản thăm ḍ cử tri mà xét đoán.
Dù
cho chủ trương của tôi rất thận trọng với mọi chính quyền người Mỹ, nhưng
hôm nay qua những hành động của Thượng nghị sĩ McCain đă dành cho người Việt,
nếu tôi là dân Mỹ, tôi xin dành phiếu cho ông ta và rất vui thích sau khi
đọc bài viết của Hoàng Long Hải.
Lê
Hùng Bruxelles |