Định không viết thêm một bài nào nữa về cuộc
bầu cử tổng thống Mỹ, nhưng tối qua trên TF1 có chiếu phần vận động tại
Missouri, ông Obama mở đầu bằng câu « Chỉ c̣n 4
ngày nữa để chuyễn đổi xứ Hoa Kỷ » và thần dân toàn tiểu bang
Missouri đă tụ tập về thành phố Saint Louis cả 100 ngàn người để cùng
nhau trả lời « Yes, we can ». Tôi cũng
cầu mong cho ông Mỹ Da Đen đắc cử, và trước tiên, mong ông sẽ chuyễn đổi
được cả khối người da đen vây quanh sau lưng ông tại thành phố nầy trước
khi chuyễn đổi xứ Hoa Kỳ !
V́ vậy hôm nay tôi sẽ ráng sức ngồi viết
bài nầy cho xong trứớc 23 giờ GMT, giờ kết thúc sự thắng bại của hai ứng
cử viên Tổng Thống Mỹ : Obama và McCain. Nếu có ai hỏi th́ tôi xin thưa
rằng tôi muốn tiên báo một điều : « Obama đắc
cử là chuyện trời hành nước Mỹ ». V́ sao ? V́ nước Mỹ sẽ không
c̣n là nước Mỹ trước đây, một nước Mỹ đang nằm trên ḥn núi đất chuồi.
Tự nhiên tôi thấy quanh tôi đâu đây, nhân dân của nước Mỹ là những người
lai giống máu …arabe, một loại máu đen không
đen, đỏ không đỏ ».
Tôi hănh diện khi đọc tin cộng đồng
người Việt ở Hoa Kỳ, số đông, đă bỏ phiếu cho McCain, v́ họ là những
người không phải đi bỏ phiếu chỉ v́ con tim mà c̣n v́ lư trí. Nếu ai bảo
rằng họ đi bỏ phiếu cho McCain, cũng như ông Powell đi bỏ phiếu cho
Obama là v́ con tim hay v́ lư trí th́ e c̣n phiến diện. Hành động con
tim là cảm tính giữa hai cá nhân « ta và kẻ
khác », cũng như hành động lư trí là giữa hai thực thể
« kinh tế và cá nhân ». Đàng nầy, người
Việt đồng thuận bỏ phiếu cho McCain là sự phản xạ của một suy lư chính
chắn lấy ra từ cái nh́n chính trị và kinh tế, hoàn toàn thuộc phạm vi lư
luận, trong đó trí óc và kinh nghiệm « có hỏi,
có đáp ».
Chẳng hạn McCain là ngựi thế nào ? Đă
làm ǵ cho nước Mỹ, và cho người Việt ? Với con tim, McCain đă phụng sự
đất nước của ông ta như thế nào ? Với con tim McCain đă làm ǵ giúp ích
cho người Việt khốn khổ sang tỵ nạn tại Hoa kỳ ? Tóm tắt, mọingười đă
nhận rơ nơi con người McCain cả hai phần lư tưởng và con tim. Chỉ cần
nh́n chính trị quá khứ, chính trị hiện tại và suy ra có thể là chính trị
tương lai, nếu ông McCain đắc cử.
Trái lại, Powell đứng ra ủng hộ Obama là
hành động của con người máu không đen và máu không đỏ, chỉ v́ mang máu
người arabe. Powell là đảng viên đảng cộng hoà, là đại tướng, là ngoại
trưởng, nghĩa là một chánh khách của xứ Mỹ thuộc đảng Cộng hoà, đă hành
động theo cung cách một tên « không ra ǵ ».
Phản đảng, lừa anh em, chỉ v́ muốn tạo thêm quyền lợi riêng cho ḿnh. Đó
là loại máu người Arabe. Là máu con tim không đen không đỏ, lai căng.
Máu thù hằn, ăn th́ chúi đầu vào thua th́ đạp đổ. Máu dân đần độn tự ty
mặc cảm sinh ra kỳ thị. Hôm nay Powell đă cho tôi thấy con người « không
ra ǵ » khi nghĩ lại hành động của ông ta, trước Hội Đồng LHQ,
đưa ống thuốc giả để chứng minh rằng Iran có bom nguyên tử đang muốn
tiêu diệt thế giới để lấy cớ đánh Irak.
Vẫn biết số phiếu của người Việt chúng
ta tại các tiểu bang Californie, Texas, Washington Seatlle và Florida
chưa có ảnh hưởng lắm trong vụ bầu cử lần nầy, nhưng tôi cứ tưởng tượng
một ngáy nào đó, khi người Việt sống tập trung vào 4 tiểu bang nầy, th́
chắc chắn các ứng cử viên tổng thống Hoa Kỳ phải quan tâm hàng đầu. Điều
đáng ca ngợi là văn hoá luân lư có đạo đức của người Việt tại Mỹ cho đến
hôm nay chưa thoái hoá, chưa đi theo loại văn hoá
« vắt chanh bỏ vơ ». Cộng đồng người
Việt cố bám giử nét văn hoá nhân bản. Nếu bảo rằng người Việt tại Mỹ bỏ
phiếu v́ kinh tế th́ càng sai trái, v́ có ai không biết những con số
trong các cuộc thăm ḍ ư kiến mà lại không chạy theo Obama. Người Việt
tại Hoa kỳ, trong nội bộ th́ xem như chia rẽ, xoi bói nhau, nhưng đă tỏ
ra cho các cộng đồng đến nhập cư trên đất Hoa kỳ phải kính nễ.
Tôi đă đến đất nước Hoa Kỳ nhiều lần kể
từ sau 1975, tôi đă từng đến sống với người thiểu số, điều tôi để ư là
lắm người da đen thân h́nh cục nục, bụng xệ, hai khúc thịt đùi đập sát
vào nhau, đi không nỗi v́ xương chân không đủ sức, đang lần ṃ chúi đầu
vào các thùng đỗ rác để kiếm thức ăn. Rồi tôi tự hỏi v́ sao trên đất
nước Hoa Kỳ, vô số kể nhà thờ, hội thánh, nơi thờ tự nhiều tôn giáo đông
đúc nhất thế giới mà c̣n những cảnh nầy ? Có hiểu như vậy mới biết ông
Tổng Thống Hoa Kỳ chỉ là người « tượng trưng
quyền hành trên giấy tờ », chứ xă hội là do sự định đoạt của một
thế lực vô h́nh. Họ là ai, cũng chẳng ai biết, nhưng chắc chắn họ là
những người có màu da « không đen ». V́
vậy, nếu Obama lên làm Tổng Thống của đất nước Hoa Kỳ là thời gian mào
đầu cho thế lực vô h́nh phải di tản đi nới khác. Khi đó, liệu thế giới
c̣n tâm lư coi trọng Hoa kỳ nữa hay không ? Xin đừng vội b́nh phẩm chê
bai Hoa Kỳ, khi bạn ra đường bắt gặp lắm người đang chê trách Hoa Kỳ,
trên đầu đang đội chiếc mũ casquette có thêu chữ NY (New York) hay trên
lưng người đang bận chiếc T-shirt in lá cờ Hoa Kỳ !. Vậy bạn nghĩ ǵ về
giá trị lời nói của họ ?
Nhưng mấy ai nhận diện được hiện tượng
ngược đời đang xẩy ra hôm nay là hiện tượng tất
thắng của ngành thông tin điện tử. Chính ngành truyền thông bằng
điện tử đă làm con người không c̣n th́ giờ suy nghĩ, con người chỉ theo
tiếng nói phát ra từ Radio, từ Truyền H́nh và nay là từ mạng Net điện tử.
Nó tạo ra trong thế giới một loại « chủ thuyết
không lư thuyết », nghĩa là lấy chủ thuyết của kẻ khác đem về làm
cho chủ thuyết của ḿnh. Không có chủ thuyết v́ nó là tập trung của
nhiều ư kiến, nhiều làn sóng khác nhau, quy tụ lại trong những chiếc
radio, điện thoại di động, hay trên màn h́nh,….Khi con người bắt gặp ư
kiến đó hợp với quan điểm của ḿnh th́ ḿnh cứ nhận là của ḿnh. Đây là
t́nh trạng của hai người đồng t́nh luyến ái, lấy cái t́nh yêu giữa những
người khác giống (hétérosexuels) rồi tưởng tượng ra thứ t́nh yêu của hai
người cùng phái (homosexuels). Ban đầu, những người homosexuel thường ít
khi có cử chỉ yêu đương hay t́nh ư yêu đương giữa nơi công cộng. Họ rất
kín đáo, v́ họ tỏ ra công khai sẽ bị xă hội khiễn trách và phê phán
chuyện « ngược đời » của họ. Nhưng hôm
nay h́nh như thế giới đă biết nhiều về t́nh trạng homosexuel.
Trên môi trường chính trị cũng vậy, bấy
lâu thế giới đă quan niệm sai lạc về Tư bản và Tự do, v́ thế giới đă bị
hiện tượng « homosexuel » trong ư thức hệ, mà phần lớn là do ngành thông
tin điện tử truyền ra. Có lẽ v́ người ta nghĩ rằng nước Mỹ là nước Tư
bản và nhân dân Mỹ là dân có Tự do nhất hoàn cầu, nên hai chữ Tự do đồng
nghĩa với Tư Bản. Thực ra tư bản là một chủ nghĩa đặt cơ sở trên quyền
tư hữu cá nhân bằng cách dùng phương tiện sản xuất để tạo thêm giáu có
riêng (tư bản) bằng đổi chác (la richesse par échange). Trái với cộng
sản là chủ trương lấy của cải sản xuất của người giàu có chia ra đồng
đều, vật chất ai cũng như ai. Điều nầy th́ người Việt chúng ta quá kinh
nghiệm với Việt Cộng : « Nhân dân sản xuất, Nhà
nước cướp hết của ». Ngành truyền thông đă chuyễn tải những bản
tuyên truyền độc địa mà người cùng dân không hiểu, không bắt kịp. Đang
đói mà nghe chính quyền tung chước « chia đồng
đều của cải », th́ ai lại không nên theo nhà nước ?. Cái ư kiến
« chia đồng đều của cải » là h́nh thức
đối kháng của « sự làm giàu của tư bản ».
Đến khi nhân dân sự dàn dựng truyền thông, bổ theo « cộng sản » th́ làm
sao phe « tư bản « thắng nỗi ? Nhưng hậu quả là ai sẽ là chủ nhân ông
những tư bản đă chiếm được ? Người dân hay bọn chúp bu cộng sản ? Rồi
cũng từ chiến thuật nầy, hôm nay trong xă hội loài người dấy lên chủ
nghĩa không có chủ thuyết, loại gọi là « populisme ». Người populiste là
người lấy cái chủ thuyết na ná với bất cứ chủ
thuyết nào trong xă hội để tạo ra một chủ thuyết cho
riêng ḿnh hưởng lợi.
Hôm nay, cộng sản không phải là cộng sản
kiểu Maxc, Tư bản không phải là Tư bản kiểu Mỹ, mà là một xă hội vô biên
giới. Một xă hội Kiến, xă hội Ong. Một xă hội không có mẫu mực định
nghĩa được như từ thời Platon đến Marx. Bởi lẽ nó đă bị những rác rướm
bao quanh, đóng khung kỷ càng bởi sức mạnh truyền thông. Cứ nh́n vào đất
nước Việt nam thời kỳ trước 1975 mà suy gẫm. Trên chiến trường tại chổ
th́ xem như thắng lợi. Ngay cả trận Tết Mậu Thân, đến nỗi chính Việt
Cộng cũng nhận như thế. Nhưng trái lại, chỉ cần một nhóm nhỏ phản chiến
người Mỹ cất lên tiếng hát và nhờ sức gío truyền thông thổi mạnh, đă làm
cho TT Nixon như người đang ngồi trong toà nhà Bạch Ốc không có ḷ sưởi
muà đông. TT Nixon bị ảnh hưởng truyên thông và đă hoán chuyễn từ một
chủ trương thắng thành chủ trương bại.
Người Mỹ ra đi và VNCH mang tai vạ !.
Nh́n vào con người
Obama cũng vậy. Obama ăn nói thuyết dụ rất hay và đảng Dân Chủ Mỹ đă bị
giới truyền thông chế biến, nên đă đưa Obama đại diện ứng cử. Những con
ma núp bóng Obama đă biết lợi dụng ư kiến của đám đông người dân Mỹ,
trước vấn nạn kinh tế thế giới, nạn thụt giảm quá độ ngành chứng khoán,
nạn mất cửa mất nhà v́ thiếu bảo kê ngân hàng, để đưa ra khẩu hiệu
« change ». Và thần dân, nhất là lớp da
màu, đă đáp lại « yes, we can ». Đây là
điệu nhạc của một số người chỉ nh́n vào thực trạng suy thoái nền kinh tế
trong một thời kỳ đặc biệt. Bọn nầy đánh giá con người bằng vật chất.
Ngành truyền thông đă biến người dân Mỹ, bất phân màu da, chủng tộc,
huyết thống, óan trách đảng Cộng hoà dưới 8 năm cầm quyền của TT Bush,
để rồi muốn gia nhập vào đảng Dân chủ. Hơn hai tháng trời các nước Liên
âu đă đầu tư vào sức truyên thông xứ Mỹ, cũng chỉ v́ bị ảnh hưởng suy
thoái kinh tế. Họ đă huy động các cây bỉnh bút , các kư giả tài ba sang
tận Hoa kỳ để viết hổ trợ sự tất thắng của Obama . Việc nầy đủ chứng tỏ
ngành truyền thông tự do chẳng khác nào như những ḷ nguyên tử sắp bùng
nỗ ? Giới truyền thông
trong ngành điện tữ cho mọi người hiểu rằng đây là một biến thái mới về
triết lư nhân sinh, v́ sự tự do truyền thông đă tạo ra những con người
mới trong một thế giới vô biên giới mới. Đến một giai đoạn nào đó, nếu
con người không kiểm soát nỗi, thi tác động sức truyền thông là những ḷ
nguyên tử làm cho trái đất biến thành tro bụi.
Buồn ? Vui ?
Thưa không ! Trong cộng đồng chúng ta, khắp nơi, cũng lắm lúc buồn mà
cũng lắm lúc nhộn nhịp. Chẳng hạn, hôm nay trên thế giới người Việt hải
ngoại đang hướng về Hà Nội để Hiệp thông với Giáo dân và đồng bào. Tôi
vui mừng v́ tuần nay, tại Bruxelles nơi tôi cư trú, cộng đồng người Việt
đang cùng nhau Hiệp thông với ḍng Chúa Cứu Thế Thái Hà và Giáo Dân Hà
Nội. Tôi chỉ là người thích nhảy muá dưới trời
nước lũ, nên muốn nhắn gửi với các vị
nắm sẳn trong tay sự truyền thông cùng nhảy muá để tạo cho cộng
đồng người Việt có thế đứng trên hoàn vũ. Sự truyền thông nầy có giá trị
gấp bội hơn là những chuyện nói về nước Mỹ, nước Tây.