Đi t́m sức sống mới cho vơi niềm cô độc.

______________________________________________________________________________________________

Lê Hùng Bruxelles.

 
1. Chuyện kể từ một chiêm bao đêm 26/10/2008.

 « Tôi về Đàlat và đến thăm anh chị Trần Ngọc Huyến, nguyên chỉ huy trưởng trường Vơ Bị Quốc Gia. Lúc này, Anh đang làm Thị trưởng thành phố và ở trong một biệt thự đường Hoàng Diệu, gần bên biệt thự của Thiếu tá Đệ ngành công binh, nơi đây một thời « club văn hoá » Vơ Bị Đà Lạt đă để lại nhiều « chiến tích » không mùi « thuốc súng ».  Trong « club văn hoá »nầy chỉ có chị Đệ là người phụ nữ độc nhất. Ngoài sắc diện đẹp đẻ trời cho, chị Đệ c̣n là người nhanh nhẹn tháo vát. Giữa đám quần thoa không mấy ai b́ kịp, nên mọi người trong club tôn chị làm lănh tướng. Nhất là cái tài lái xe của chị th́ thời đó người dân Đà Lạt đă từng khâm phục ! Ngoài ra c̣n có điều lạ về cái « club văn hoá » là v́ trên danh nghĩa th́ gọi « club văn hoá », nhưng toàn là sĩ quan trí thức đực rựa, huấn luyện viên trường Vơ Bị Quốc Gia Đà Lạt, từ cấp Trung Úy trở lên cấp Trung tá, mà anh Huyến và chúng tôi thường gọi nhau là « cùi ». Cùi Huyến, cùi Đệ, cùi Niệm, cùi Doanh, cùi Ích....cùi Hùng.

 Nh́n chung quanh biệt thự, tôi thấy các ngọn đồi c̣n bao bọc chằng chịt những cây thông cao, nhưng không xanh đẹp như hồi nào. Mấy cây thông trốc rễ để lại vài khoảnh đất màu đỏ sậm như những giọt máu khô trên da người.

Ảnh Cố Đại Tá TRẦN NGỌC HUYẾN
Chụp sau Cách Mạng 1-11-1963

 Tôi và anh Huyến tuy không bà con họ hàng ruột thịt, nhưng hai chúng tôi rất thân với nhau. Anh là người con trai đầu của ông thầy giáo dạy tôi tên là Trần Ngọc Diệu, người Thuận Bài, gọi ông Trần Ngọc Liễn nguyên bộ trưởng Thủ tướng đầu tiên của chính phủ Ngô D́nh Diệm lúc vừa dời qua dinh Norodom. Anh Huyến là người mà trong hàng tướng lănh quân đội VNCH rất ganh tỵ, chỉ v́ sức học cao và bộ mă đẹp trai hào hoa của anh tỏ ra phong nhă. Thông minh. Có vợ. Có con. Rất nhiều đàn bà và con gái chạy theo. Nhưng đời anh vẫn cô độc !

  Tôi nhớ lại lần cùng anh Huyến, ban đêm, lái chiếc xe peugeot 204 đi thăm ông bộ trưởng Nguyễn Đ́nh Thuần từ Saigon lên nghĩ mát, tại một quán ăn gần thác Cam Ly và đêm đó cũng chỉ một ḿnh ông bộ trưởng trước bàn ăn đang ngồi nghe nhạc, chạy bằng máy chạy pin. Qua ánh đèn chiếc manchon, tôi bắt gặp hai bộ mặt : Thông minh. Cô độc. Trước cảnh vật không tiếng nói th́ thầm! Qủa thật,người buồn cảnh có vui đâu bao giờ như tiên sinh Tố Như đă nói.

 Kỷ niệm Đà Lạt đối với tôi, tuy đơn sơ, nhưng cũng là cả trời thơ mộng. Những buổi sáng, trước sương mù loáng thoáng những người con gái cùng lớp tuổi đang lúc nhúc sau rừng trà Cầu đất. Tôi đă có lần thầm hứa với các em rằng tôi sẽ sống với Đà Lạt và chết với Đà Lạt. Nơi đây các em đă cho tôi thấy lấp ló những cử chỉ thẹn thuồng, những g̣ má hồng tươi mà không cần phải dùng các thỏi son đắt tiền làm đỏm. Dù cho áo quần các em không loè loẹt như dân Saigon, và lá trà xanh đă vô t́nh làm nứt nẽ làn da thịt bàn tay của em, tôi vẫn yêu em Đà Lạt. Nhưng rồi năm tháng trôi qua, sao trong cuộc sống tôi vẫn cô đơn! Há lẽ tôi chưa biết chọn lựa cho tôi ?.

 Khi xe lướt về dọc đường Trại Hầm, nh́n qua phía đồi trước mặt, một cảnh vật khác lại hiện ra. Tôi nhớ kỷ niệm hồi nhỏ tuổi, cùng người yêu đầu tiên -Linh Giang- cô học tṛ Đồng Khánh, con cụ Nguyễn K., vị thầy thuốc bắc gốc gác Hà Tỉnh, theo chân cụ Phan Bội Châu vào tá túc trong thành Nội Huế, một thời đă giúp tiền bạc cho cụ Ngô Đ́nh Diệm bôn ba hải ngoại. Trong thời gian này, tại Huế, chính ông Nguyễn Kĩnh và ông Trần Văn Lư là hai vị đầu tiên sáng lập ra « Cần Lao Cách Mạng Đảng ». Đảng nầy lập ra trong tinh thần Phan Bội Châu và tôn sùng Ngài Cường Để làm thủ lănh, có liên lạc mật thiết với nhóm Tinh Thần do bác sĩ Nguyễn Tăng Nguyên sáng lập, có trụ sở trên đường Hai Mươi (Phan Thanh Giản, Saigon).

 Một buổi chiếu 1953, tôi và em đang vai kề vai trên chuyến xe lửa Saigon-Đalat, chạy bằng crémaillère, h́ hục vượt dốc. Tôi không hiểu chuyện t́nh của hai đầu trẻ mới chập chửng yêu đương thế nào, nhưng với tôi lúc đó là « tuyệt vời », không có giấy bút nói hết. Trước mắt tôi hiện ra h́nh ảnh hai người miền Thượng, dưới rặng rừng thông và đồi trà lẫn lộn, lưng đeo những vật cũng cũng, theo nhau về bạn (nhà) nổi lên đậm nét, đă làm tôi nhớ chạp nhạp trong óc bài thơ T́nh Già của cụ Phan Khôi « ...dưới ngọn đền mờ... đôi ta t́nh yêu th́ vời vợi....hẳn lấy nhau th́ không đặng... » Phải chăng có cô độc mới có hạnh phúc ? Ai biết ?

 Tôi cho xe đậu lại trên một vệ đường và ...đi bộ, cố t́m lại dấu vết xưa. Mà nào ? Đâu là h́nh ảnh c̣n lưu lại ? Có chăng chỉ là vài t́nh cảm vu vơ sót lại trong kư ức, chốc chốc cố trào ra giữa không gian bạch nhật xin mọi người làm chứng !. H́nh ảnh vẫn cô đơn!.

 Khi trở lại chổ xe đậu, một sự cố đă xẩy ra : « chiếc xe peugeot 204 đă biến tự hồi nào». Tôi băn khoăn lo lắng v́ không biết lư do xe đă mất ?, ai lấy xe ? và tôi sẽ nói lại với anh Huyến thế nào? Đang lúc suy nghĩ, một người xa lạ đến cho tôi biết là chiếc xe của tôi đă bị tịch thu đưa về garage của ông ta, muốn lấy lại th́ phải trả tiền và tôi c̣n có thể cùng ông ta đi thăm các thắng cảnh ở miền Trung. Thật là một dịp hiếm có, v́ đă hơn 50 năm tôi xa Nha Trang, Huế, hôm nay có người đề nghị nên tôi bằng ḷng ngay.

 Mà thật vậy, làm sao tôi quên được những trưa muà hè, tôi và anh Ngô Ganh cùng nhau lên chùa cũ Vơ Trường Toăn, nằm sau núi Ngự b́nh. Nơi đây một thời tôi đă thấy bức b́nh phong của Thủ Tướng Ngô Đ́nh Diệm tặng cho chùa lúc vừa về Việt Nam nhậm chức, để ghi ơn chùa nầy đă có lần giúp đở Cụ thoát thân khi Nhật vừa đến chiếm đóng. Cũng nơi đây tôi và anh Ngô Ganh đă uống loại rượu thuốc đặc biệt do vị trù tŕ tại chùa sản xuấ. Đơn giản, với vài trái ổi tiêu hái từ cổng chùa. Một lần một anh chú điệu, trong cử chỉ tiếp đón khá niềm nở khi đối đáp hé nỗi e dè, thiếu tự nhiên. Tôi đoán rằng anh cũng cô đơn, v́ mỗi người dấu riêng cho trong tim một sự thật không nên nói. 

Khi ghé Nha Trang, tôi đến thăm anh Từ Tôn Dũng con cụ Từ Mậu Quưnh, một người thầu khoán tiếng tăm nhất miền Trung, trước thời những năm 1963. Anh thố lộ với tôi đă chi rất nhiều tiền và gái trẻ cho Tướng Nguyễn Khánh, tư lệnh vùng 2 chiến thuật, mỗi lần ghé về Dinh Tướng Lănh, gần xóm Vựa Cá  Quinhơn. Nhờ vậy mà sau ngày đăo chánh các tưóng lănh 1963, anh không bị cầm tù. Thế mà đến ngày vận mệnh quốc gia nằm trong tay tướng Nguyễn Khánh, th́ anh Từ Tôn Dũng bị thủ tiêu !. Anh Dũng cô đơn. Ai biết ?

 Nhắc đến chuyện anh Từ Tôn Dũng, trí óc tôi nhớ lại anh Nguyễn Văn Minh, lúc c̣n mang cấp bậc Đại Úy, đă nói với tôi hàng năm mỗi lần đến mùa Phật Đăn, anh nhận lệnh ông Cố Vấn Ngô Đ́nh Cẫn đưa đến cho Thấy Thích Trí Quang một số tiền và lần sau cùng 1963, anh Minh đă trao tận tay thầy Trí Quang 60.000, đồng....

 Một tỳ kheo, tự xưng là Thích Đồng Hạnh, Tu Viện Bát Nhă Lâm Đồng cho tôi xem Bản Tường Tŕnh ngày 07/08/2008 về việc chối từ « không bào lănh Hoà Thượng Thích Nhất Hạnh và nhóm Tăng Thân Làng Mai » với lư do :

 1)       Thiền sư Thích Nhất Hạnh về Việt Nam qua sự Bảo lănh của Bổn Sư chùa Bát Nhă, đă làm bà con Phật tử « mất tín tâm và tránh xa chùa Bát Nhă, nay chỉ c̣n 10% ». Muốn kiểm chứng thỉ đt số 063/751.518 hoăc e-mail auduongphong2001@yahoo.com.

2)       Thích Nhất Hạnh muốn chiếm đoạt các chùa sau khi được mời về Việt Nam, trong đó có chùa Bát Nhă tại tĩnh Lâm đồng, chùa Diệu Nghiêm và Tổ đ́nh Từ Hiếu (thành phố Huế), và chùa Pháp Vân (thành phố Hồ Chí Minh), ngoài ra Nhất Hạnh c̣n vận dụng Phật tử truất phế các Bổn Sư Trù Tŕ.

 Tôi cám ơn vị sư, v́ tôi không thích nghe thêm chuyện tôn giáo chưởi nhau !

 Và những chuyện nằm mơ từ trong kư ức vẫn cứ chuyễn tải liên hồi....

 Trong nhà chủ garage, ngoài ông ta, tôi c̣n thấy 2 hay 3 người phụ việc và mấy đứa trẻ nhỏ tuổi chơi đùa với nhau. Một trong 2 người phụ việc chạy đến cho biết rẳng máy móc chiếc xe peugeot 204 đă tháo ra từng mănh xong xuôi. Tôi hỏi lư do th́ họ trả lời rằng xe đậu trong phần đất của họ là những xe mà người ngoài thường đưa đến đây để sửa chữa, nên buộc họ phải tháo gỡ ra. Nay nếu muốn có xe chạy th́ phải hàn lại những bộ phận rời rạc. Đoạn họ lấy máy móc hàn x́ ra làm việc trước mặt tôi. Xong xuôi, tôi lấy tiền ra trả. Người chủ c̣n khoe với mấy tên thợ phụ rằng những tấm bấy bạc bằng euro màu xanh của tôi mới toanh.

 Tôi lái xe về trả lại cho anh Huyến và kể tự sự đầu đuôi. Mọi người đều bỡ ngỡ ! Nhưng đó là câu chuyện nằm mơ. Một chuyện nằm mơ có thật trong kư ức. Không biết ai tin và ai không tin?

 Mở mắt. Trời đông xứ Bỉ đêm nay lui lại một giờ... ».

....................

 2. Đi t́m sức sống cho vơi niềm cô độc.

 Hôm nay, các bạn bè, quen và chưa quen, đă chuyễn tải vào hộp thư của tôi nhiều bản tin sôi động. Dù không nói ra, nhưng tôi phải hiểu rằng người chuyễn tin gián tiếp yêu cầu tôi « nên tin tưởng » vào bản tin. Cũng có nghĩa là những bản tin kia đă làm cho các vị độc gỉa đó thêm nhiều nghi ngờ, và quư vị độc gỉa đó cũng không muốn cô đơn, đang cần tôi phụ giúp tinh thần.

 Tin ngoài nước th́ có chuyện bầu cử Tổng Thống Mỹ và chuyện ông Thiện thật, ông Thiện giả. Người ta họp báo. Người ta chưởi nhau. Tin trong nước th́ có chuyện chính quyền gian dối, nói láo với trước nhân dân.Việt Cộng đă huy động lực lượng, từ người nghiện ngập đến chó săn, đển trấn áp Giáo Dân Hà Nội và ḍng Chúa Cứu Thế xứ Thái Hà.

 Cộng đồng hải ngoại đă chia thành hai phe, và nhân dân trong nước cũng chia thành 2 khối. Chống đối nhau kịch liệt. Ngoài nước nhiều diễn đàn và báo chí rất thận trọng. Làm lơ. Không tiếp tay. Đó cũng là sự mất mát cho cộng đồng chúng ta. Trong nước th́ chính quyển ra lệnh giới báo chí và các đài truyền h́nh phải đi theo lề bên phải, nếu không th́ bị trù dập như ông Điếu Cày, hay ông chủ nhiệm Đại Đoàn Kết.

 Tại quận Cam, trên đường Bolsa có hai đoàn xe người Việt đều cùng cờ quạt giống nhau, nhưng trong tâm tư rất khác nhau. Người theo Obama, kẻ theo McCain. Hai phe đều cảm thấy ḿnh như cô độc, ít khách, và ít....cử tri. Cũng tại Bolsa, nhưng trong một căn pḥng lớn, có cuộc họp báo của 2 phe người Việt, cũng cờ xí như nhau, cũng ca hát như nhau, nhưng trong tâm tư hoàn toàn chống phá lẫn nhau. Một phe đi t́m ông thi sĩ Nguyễn Chí Thiện thật, một phe đi t́m ông thi sĩ Nguyễn Chí Thiện giả. Xét cho cùng th́ cả hai phe đều cảm thấy h́nh như ḿnh bị cô độc và đang đi t́m sự ủng hộ của kẻ khác cho bớt cô đơn.

 Thành phần hành động của Dân Oan và Giáo dân Hà Nội tuy khác nhau, nhưng cùng mục đích đi t́m Công Lư và Tự Do, tất cả đều cương quyết đối đầu với Việt Cộng. Tại quốc nội đă manh nha sức kháng liệt do một chế độ phi nhân nghĩa gây ra và đang chờ một vị thầy thuốc tài giỏi cho phong trào đ̣i Công Lư và Tự Do Việt Nam. Đạo Phật th́ đă tan tành, hàng Phật tử không c̣n tin tưởng được vào ai. Nhưng nhân dân sẽ nghĩ thế nào về các tôn giáo khác ? 

 Thao diễn dọc đường, tiếng hát chào cờ Việt Mỹ và điệu bộ đều như nhau, nhưng tâm tư người Việt hải ngọai lại khác nhau. Phải chăng đây cũng là sự phản xạ tiềm thức bộc phát trong một thời điểm mà không ai kiểm chứng được ? Mỗi phe phái, mỗi cộng đồng, mỗi tôn giáo và mỗi cá nhân cùng bỏ hết sức lực đi t́m cho ḿnh một sức đối kháng cho bớt cô độc. Tiếc là trong cộng đồng hải ngoại các nhà « trí thức và thủ lănh » lại không bắt kịp trào lưu để nhập cuộc với nhân dân quốc nội. Có vài ba ông, thất thời thất thế, cứ tổ chức họp hành, cứ thảo chương tŕnh « liên minh » nầy chụp đầu lên « tổ chức » khác mà « bịp » nhau!

 Nghĩ cho cùng, mọi hành động trong cùng một cộng đồng xẩy ra là t́nh trạng bộc phát của con người tự cảm thấy ḿnh đang yếu kém, đang sợ cô độc, và muốn kẻ khác về cùng phe phái tạo thêm cho ḿnh sức sống mới vơi bớt cô độc. Tôi đă đọc và rất muốn đăng tải trên diễn đàn những Thông Cáo, những Bản Tuyên Bố, những Bản Đúc Kết Hội Nghị của các « Tổ Chức Liên Minh », có h́nh, có ảnh, có tài liệu chứng minh, nhưng hỏi ra những người có tên trong biên bản là...Ma! Các đương sự « Ma » không muốn liên kết với bọn ma giáo liên minh trong chính trị, đă nhiều lần chống đối khóc la như bọng và xin rút tên vẫn không được !

 Suy rộng, mọi người đều cô độc và đó là một thảm họa cho tương lai của cộng đồng. Ai đă gây ra ?

 Lê Hùng Bruxelles.

Home