NỖI NHỚ KHÔN NGUÔI

______________________________________________________________________________________________

 Anh Vân

 Sau khi làm thủ tục cho người bạn vào khám bịnh ở General Hospital, tôi t́m chỗ ngồi đọc nốt truyện ngắn “Thác Đổ Sau Nhà” của Vơ Phiến để thời gian chờ đợi qua nhanh hơn. Tôi đưa mắt quan sát, t́m một ghế trống trong pḥng chờ đợi chật ních người, nhưng không có. Tôi đành phải đứng tựa lưng vào tường, cạnh cái tủ bán thức ăn và nước uống tự động. Tôi định mở tập Truyện Ngắn I để đọc tiếp th́ thấy một cô gái c̣n rất trẻ, rất đẹp ngồi trên chiếc xe lăn, đang dùng tay để lăn chiếc xe về phía tủ bán thức ăn. Tự dưng ḷng tôi xao xuyến và hồi hộp một cách kỳ lạ. Tim tôi nhảy nhanh hơn trong lồng ngực. Tôi bị xúc động không phải v́ sắc đẹp của cô gái mà v́ cái chân bị cụt gần tới đầu gối. Cô gái mặc áo thun đen, dài tay, cái quần jean c̣n mới. Chân phải cô đặt trên cái gác chân, c̣n chân trái chỉ là cái ống quần buông thơng đong đưa nhè nhẹ. Cô gái đẹp quá, một sắc đẹp năo ḷng mà tôi chưa từng thấy bao giờ. Gương mặt nàng là một kết hợp sắc sảo những đường nét kiều diễm giữa Âu và Á. Cái mũi dọc dừa thanh tú, tương xứng với gương mặt. Cái miệng hơi nhỏ, xinh xắn và hồng nhuận. Đôi mắt to, đen với hai hàng mi dài, cong vút, chỉ vầng trán là hơi thấp. Có lẽ cô ta là người Mễ, tôi đoán thế.
Tôi hỏi:
- Cô muốn mua thức uống, phải không? Tôi có thể giúp cô.
Cô gái nh́n lên bảng đề giá tiền rồi nh́n tôi, hỏi:
- Đến sáu mươi xu một lon à? Tôi chỉ c̣n năm mươi xu. Ông có tiễn lẻ, cho tôi đổi một đồng?
 Cô gái vừa hỏi vừa mở cái bóp nhỏ cầm ở tay định lấy tiền nhưng tôi ngăn lại:
 - Tôi không đủ tiền lẻ đổi cho cô nhưng tôi có mười xu. Cô đưa năm mươi xu đây.
 Tôi móc túi lấy ra đồng mười xu và nhận năm mươi xu từ tay cô gái, vừa hỏi:
 - Cô muốn loại nào?
 - Seven Up.
 Tôi bỏ tiền vào máy rồi bấm nút có h́nh lon nước Seven Up. Lon nước ngọt màu xanh rớt xuống, lăn ra ngoài máng. Tôi cầm lon nước mát lạnh trao tận tay cô gái.
 Cô gái đưa bàn tay với những ngón thon dài, trắng nuột ra nhận lon nước, vừa hỏi:
 - Tôi thiếu ông mười xu rồi làm sao trả?
 Tôi lắc đầu:
 - Chỉ có mười xu, cô đừng bận tâm.
Có lẽ cô gái cảm thông được ánh mắt đầy thương xót của tôi  nên nói với giọng thật dịu dàng và buồn:
 - Ông tử tế quá! Cám ơn ông.
 Lúc đó, một người đàn bà đă trọng tuổi tiến về phía chúng tôi vừa nói một tràng dài tiếng Mễ mà tôi không hiểu ǵ hết.
 Cô gái gật đầu chào tôi:
 - Từ giă ông, tôi phải về.
- Chào cô. 
Người đàn bà Mễ cũng gật đầu chào tôi rồi đẩy chiếc xe đi.
 Tôi đứng nh́n theo cô gái đến lúc chiếc xe khuất sau bức tường. Tôi bước ra ngoài hành lang. Bên ngoài, nắng sớm chiếu nghiêng nghiêng xuống khoảnh sân xi-măng, hắt lên làn hơi nóng khó chịu. Mới mười giờ mà ánh nắng đă gay gắt. Tôi bước nhanh đến thảm cỏ trước mặt và ngồi dưới một tàn cây lớn. Tôi vẫn chưa hết xao xuyến trong ḷng nên không c̣n muốn đọc tiếp truyện ngắn mà tôi đọc dang dở. Lần nào cũng vậy, khi gặp một người đàn bà nào c̣n trẻ, bị cụt chân là tôi liên tưởng ngay đến Kim Liên, người bạn gái xinh đẹp cùng đơn vị với tôi ngày xưa.
 Kỷ niệm qua đă lâu rồi, hơn hai mươi năm mà mỗi lần chợt nhớ đến Kim Liên, ḷng tôi bao giờ cũng bùi ngùi thương cảm xen lẫn nỗi ray rứt khôn nguôi.


 ... Cuối năm 1969, tôi về tŕnh diện Trung Đoàn 16, thuộc Sư Đoàn 9.  Sau khi hoàn tất các thủ tục ở Ban I, tôi bước ra ngoài và một h́nh ảnh đẹp đập vào mắt và cuốn hút ánh mắt tôi là một cô gái, khoảng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, dáng dấp cao ráo, làn da trắng trẻo, tươi mát. Cô ta mặc bộ quân phục rất vừa vặn, trên bâu áo rực rỡ một cái hoa mai vàng. Nàng đội nón rộng vành, bẻ cong lên trông như nón của mấy chú cao-bồi. Bên  hông mang một cây colt xề xệ, trông nàng đẹp một cách khoẻ mạnh vừa có vẻ hơi ba-gai.
 Cô gái hỏi tôi trước:
 - Thiếu Uư mới thuyên chuyển về đây, phải không?
 - Phải.
 - Có chỗ nghỉ ngơi ǵ chưa?
 - Bây giờ th́ chưa. Tối nay tôi sẽ nghỉ ở nhà một người bạn rồi mai ra tŕnh diện Tiểu Đoàn.
 - Tiểu Đoàn mấy?
 - Tiểu Đoàn 3.
 Cô ta ch́a tay ra cho tôi bắt rồi tự giới thiệu:
 - Tôi, Thiếu Uư Liên. C̣n anh tên Luân, phải không?
 Tôi biết cô ta nh́n tên tôi trên miệng túi áo.
 Tôi đáp:
 - Phải, tôi tên Luân. Hân hạnh được biết Thiếu Uư.
 Liên vui vẻ:
 - Chúng ta cùng cấp bực, gọi tên nhau cho thân mật. Huynh đệ chi binh cả. Trong cái ba-lô của anh có hột xoàn, vàng bạc ǵ không? C̣n nếu chỉ có vài bột đồ nhà binh th́ gởi ở pḥng Liên, Liên giữ cho.
 - Thế th́ c̣n ǵ bằng. Bên trong chỉ có vài bộ quần áo chưa giặt, hôi lắm.
 Liên cười cười:
- Các ông th́ có ai tự lo nổi cho ḿnh đâu.
 Tối đó, Chuẩn đến chở tôi về nhà nghỉ. Gặp tôi, Chuẩn hỏi ngay:
 - Quần áo đâu? Chỉ có bộ đồ dính ḿnh à?
 Tôi ch́a ra một bọc giấy nhỏ đang cầm ở tay.
 - Mang theo một bộ, c̣n bao nhiêu gởi Thiếu Uư Liên.
 Chuẩn ngạc nhiên:
 - Mới về mà đă quen với Liên rồi à?
 - Cô ta làm quen trước.
 - Ừ, cô ta vui vẻ, dễ thương nhưng thương không dễ. Dở dang một lần rồi, dường như cô ta không c̣n tin đàn ông nữa.
 - Dở dang một lần rồi à?

 - Một con. Gái một con trông ṃn con mắt. Trung Đoàn có nhiều tên trồng cây si lắm nhưng chẳng tên nào lọt được mắt xanh.
Sáng hôm sau, tôi ra tŕnh diện đơn vị và phải hành quân luôn ngày hôm đó. Tiểu Đoàn hành quân khoảng một tháng th́ được trở về hậu cứ, nghỉ dưỡng quân hai ngày. Với hai ngày dưỡng quân ngắn ngủi, tôi không thể về với gia đ́nh, cũng chẳng biết đi đâu. Tôi chán nản nh́n bộ đồ trận đang mặc vừa dơ vừa hôi hám. Tôi nghỉ ngay đến mấy bộ đồ trận trong ba-lô gởi Liên, có lẽ c̣n khá hơn. Tôi định đến căn nhà trong hậu cứ dành cho Liên th́ thấy một cô Trung Sĩ rất trẻ, khoảng hai mươi tuổi là cùng, chạy đến, đưa tay chào tôi, hỏi:
- Phải Thiếu Uư Luân không?
Tôi chào đáp lễ:
- Phải.
 - Thiếu Uư Liên nói, mấy bộ đồ trận của Thiếu Uư gởi đă được giặt sạch rồi, Thiếu Uư có thể vào tắm rửa sạch sẽ, đi chơi.
 Tôi nghe nhẹ cả ḿnh, đưa mắt nh́n tên cô Trung Sĩ trên miệng túi áo, hỏi:
 - Cô tên Cúc?
 - Dạ, phải.
 - Thiếu Uư Liên có ở nhà không?
 - Chị ấy đi Sa Đéc thăm mẹ, chiều nay về. Thiếu Uư có định đi đâu chơi không?
 Tôi nhún vai:
 - Tôi có quen với ai ở đây đâu. Tắm rửa xong, ngủ một giấc cho đă rồi chiều tính.
 Bước vào nhà, tôi đă thấy ba bộ đồ của tôi được giặt sạch sẽ và ủi hồ thẳng nếp để trên cái bàn bằng gỗ thông. Nh́n ba bộ đồ, tôi biết Liên hay Cúc đă bỏ tiệm giặt ủi giùm tôi. Tôi chưa kịp hỏi bao nhiêu tiền để trả lại, đă thấy Cúc nhoẻn miệng cười vừa ch́a tay ra, dáng điệu lư lắc, dễ thương.
 Tôi hỏi:
 - Bao nhiêu?
 - Ba chịt. Mỗi bộ mười t́. Chị Liên chỉ giúp Thiếu Uư bằng miệng thôi. Chị ấy nói, Thiếu Uư xa gia đ́nh, chẳng ai chăm sóc nên bảo em có lo được ǵ cho Thiếu Uư th́ lo để Thiếu Uư đỡ tủi thân. Thế là em phải đem đồ ra tiệm rồi phải ghé tiệm lấy về. Cũng may tiệm cũng gần đây thôi.
 - Cám ơn Cúc nhé! Tôi đề nghị thế nầy, ở những chỗ riêng tư, ḿnh gọi nhau bằng tên cho thân mật. Cúc đồng ư không?
 - Đồng ư ngay. Chị Liên cũng từng đề nghị với em như vậy.
 Tắm xong, thấy phía trước có cái ghế bố nhà binh và cái ghế vải xếp, tôi hỏi:
 - Tôi có thể nằm ngủ trên cái ghế bố nầy không?
 - Th́ chị Liên mang về cho anh Luân đó.
 Rồi Cúc chỉ tấm ri-đô, nói tiếp:
 - Tấm ri-đô nầy là vĩ tuyến 17. Phần bên trong là địa phận của em và chị Liên. Bên ngoài là của anh. Dọc theo vĩ tuyến đều có gài ḿn. Xỉn rượu, lạc bước vào là kí-lô (1) ngay tức khắc.
 Tôi bật cười:
 - Quen được với cô Liên và Cúc thật may mắn.
 Cúc nh́n tôi rồi một tay chống nạnh, một tay quơ quơ về phía trước, một chân nhịp nhịp xuống đất vừa hát: “Huynh đệ chi binh là ǵ đó anh Luân? Huynh đệ chi binh là ḿnh cùng chung đời lính, thương nhau khác chi nhân t́nh. Từ chàng đơ dem cùi bắp và rồi đi lên thượng cấp, đều là huynh đệ chi binh...”
 Tôi cười lớn trước thái độ trẻ con của Cúc và nhận thấy đời lính cũng có những cái hay hay, là rất dễ thân nhau và thân một cách chân t́nh.
 Cúc nói:
 - Anh Luân ngủ đi. Em ra chợ mua một ít thực phẩm để chiều nấu cơm cho bộ ba ḿnh ăn.
 Tôi ngăn lại:
 - Khỏi Cúc. Chiều nay, anh dẫn em và Liên ra Vĩnh Long ăn cho sướng cuộc đời.
 - Ái chà! Thiếu Uư Luân bảnh vậy ta!
 Cúc bước ra ngoài. Tôi lên nằm trên cái ghế bố. Sau những ngày hành quân vất vả, đặt lưng xuống là tôi ngủ ngay. Không biết tôi đă ngủ bao lâu cho đến lúc nghe tiếng đẩy cửa và tiếng “suỵt” của Cúc, tôi biết Liên đă về nhưng tôi vẫn nhắm mắt nằm yên. Có lẽ Liên đang đứng nh́n tôi. Một lúc, tôi nghe Liên nói:
 - Anh chàng cũng bảnh trai chớ bộ. Lúc ngủ trông dễ thương ghê.
 - Ảnh vui tính lắm
 Tôi muốn bật cười nhưng cố nín để Liên khỏi phải mắc cở.
 Tôi nghe Liên hỏi Cúc:
 - Chiều nay có ǵ ăn không? Nấu luôn cho anh Luân ăn.
 - Anh Luân hứa, dẫn hai chị em ḿnh ra Vĩnh Long ăn.
 - Ái chà! Anh chàng Luân nầy ngon hé.
 Tôi làm bộ trở ḿnh rồi mở mắt ra, ngồi dậy.
 - À, cô Liên về rồi!
 - Liên mới về tới. Hành quân sao anh?
 Tôi nhún vai, tạo giọng thân mật:
 - Th́ Liên biết rồi, c̣n về đây gặp Liên là c̣n sống. Hai chân c̣n nguyên là chưa giẵm lên ḿn con cóc của Trung cộng.
 Liên nh́n tôi một lúc:
 - Tóc anh dài quá. Râu ria che muốn kín miệng. Coi chừng tụi con lính bảo Thiếu uư Luân không có miệng th́ nguy to.
 Tôi bật cười, biết Liên muốn nói ǵ nhưng vẫn làm bộ ngây thơ:
 - Th́ cùng lắm vén râu lên, vạch miệng cho tụi nó xem.
 Cúc cười ré lên:
 - Chị Liên gặp thứ thiệt rồi.
 Liên cũng bật cười khanh khách rồi quay qua nói với Cúc:
 - Cúc, em kêu thằng Hiển mang đồ nghề qua hớt tóc cho anh Luân đi.
 - Ở hậu cứ có người hớt tóc hả Liên?
 - Có. Hớt xong, anh cho nó năm mười đồng ǵ đó.
 Thấy Liên lo cho tôi có vẻ chu đáo khiến tôi cũng thấy được an ủi.
 Tôi nói:
 - Cám ơn sự săn sóc của Liên và Cúc.
 Liên bước vào bên trong tấm ri-đô vừa trả lời:
 - Ơn huệ ǵ. Tụi em là dân Chiến Tranh Chính Trị mà. Lo cho anh một chút để anh lên tinh thần cũng là điều tốt. Anh đừng băn khoăn về những chuyện nho nhỏ mà em và Cúc đă làm cho anh. Lúc trước, tụi em cũng lo cho anh Hoàng như vậy.
 - Hoàng bây giờ ở đâu?
 - Rửa cẳng, leo lên bàn thờ ngồi rồi.
 Tôi giựt ḿnh với lối nói chuyện lạnh lùng của Liên. Đời lính là vậy. Sống nay, chết mai và cái chết trở nên rất b́nh thường. Người lính nằm chết trên giường bịnh, đối với chúng tôi mới là chuyện không b́nh thường.
 Cúc đă dẫn được anh thợ hớt tóc về. Tôi nói lớn với Liên:
 - Liên nghỉ mệt một lúc rồi anh dẫn em và Cúc đi ăn.
 - Nghỉ mệt ǵ nữa. Đă sáu giờ rồi. Anh hớt tóc xong, đi là vừa.
 Tôi ngạc nhiên, kêu lên:
 - Đă sáu giờ rồi à?
 Thế ra tôi đă ngủ một giấc hơn bốn tiếng đồng hồ. Đời lính thiếu thốn nhiều thứ. Ăn thiếu. Ngủ thiếu. Quần áo th́ lúc nào cũng hôi hám, nhơm nhớp mồ hôi. Cả chuyện làm t́nh cũng vậy. Đôi ba tháng mới bắn được một quả, chỉ có sự hiểm nguy là có thừa. Cái chết lúc nào cũng chờ chực bên ḿnh.
 Anh thợ hớt tóc cho tôi, giống như người ta gọt trái dừa khô. Khoảng mười phút là xong.
 Liên đă thay xong quần áo. Nàng bước ra, đứng nh́n tôi. Cúc gục gặc đầu vừa cười vừa nói:
 - Râu tóc rậm rạp mà c̣n có người khen là bảnh trai. Bây giờ râu tóc sạch sẽ...
 Liên hét:
 - Nhảm! Cái con nhỏ nầy, miệng không lành da non.
 Tôi cười cười, quay qua hỏi Cúc:
 - Ai khen anh bảnh trai vậy Cúc? Nói cho anh mừng coi.
 Liên trề môi.
 - Xí! Ma khen anh bảnh trai chớ ai. Nghe cái con...
 Tôi ngắt ngang lời Liên:
- Nhưng ma đàn ông hay đàn bà? Ma đàn bà khen, anh mới mừng.
Cúc ngồi xuống đất cười ḅ ra. Liên lại hét:
 - Cả anh Luân cũng nhảm luôn. Nghe con Cúc, bán lúa giống ra ăn.
 Nói xong, Liên rút cái khăn tay, phủi mớ tóc rớt trên áo tôi. Liên không cười nhưng gương mặt trông như cười. Biết Liên mắc cỡ, tôi quay qua hỏi Cúc:
 - Em có thể mượn được xe của ai không?
 Cúc trả lời:
 - Em mượn th́ không ai cho nhưng ngược lại rất nhiều người muốn cho chị Liên mượn th́ chị lại không mượn.. Cuộc đời rơ bất công.
 Liên quăng cái khăn tay cho Cúc, nói:
 - Mầy phủi tóc cho ảnh đi, để tao đi mượn xe.
 Nói xong, Liên bỏ đi. Tôi dỗ Cúc như dỗ một đứa bé:
 - Chừng nào có xe, anh sẽ cho Cúc mượn mà không cho Liên mượn.
 Cúc cười lớn, gọi giựt ngược Liên lại:
 - Chị Liên có nghe anh Luân nói không?
 - Nghe. Ảnh xạo mầy đó. Đừng tưởng bở!
 - Kệ, em thích ai xạo em.
 Liên đi độ khoảng mười phút đă thấy lái xe về.
 Tôi hỏi:
 - Xe của ai mới toanh vậy Liên?
 - Của Đại Uư, chỉ huy hậu cứ Trung Đoàn. Thôi, lên xe!
 Tôi lên ngồi cạnh Liên. Cúc ngồi phía sau.
Tôi hỏi:
 - Anh lái hay Liên lái?
 - Em lái.
 Cúc nắm bâu áo, kéo ngược tôi ra sau, kề tai nói nhỏ:
 - Chị Liên lái th́ hai anh em ḿnh phải cầu nguyện.
 Tôi bật cười. Liên trề môi:
- Xí! Có phải nó kêu anh cầu nguyện không?
- Sao em hay vậy?
- Mỗi lần em lái xe, nó đều dặn mọi người trên xe cầu nguyện.
Trời chiều thật đẹp. Phương Tây màu ráng đỏ ối, hắt lên làm rực rỡ cả một vùng trời. Gió mát từ hai cánh đồng bên đường thổi mạnh làm tóc Liên bay ngược về phía sau, trông Liên vừa đẹp vừa oai hùng. Mùi dầu thơm Taboo hoà lẫn với mùi da thịt từ người liên thoang thoảng đưa vào mũi làm tôi ngây ngất. Th́ ra cuộc đời vẫn có hạnh phúc nhưng nó mong manh như mây chiều và phải biết tận hưởng ngay những ǵ ḿnh đang có.
Liên lái xe thật bạo. Đường từ Long Hồ ra Vĩnh Long có nhiều đoạn gồ ghề, lổm chổm những ổ gà, nhứt là khoảng Đất Méo nhưng Liên vẫn không giảm tốc độ khiến nhiều lúc, chiếc xe vồng lên như con ngựa chứng.
Liên hỏi lớn v́ gió:
- Chiều đẹp không anh Luân?
- Đẹp.
- Ḿnh đâu có bao nhiêu buổi chiều đẹp như thế nầy trong đời, nhứt là đời lính. Phải không anh Luân?
Cúc chen vào:
- Vậy th́ vui lên đi.
- Vui chớ. Làm sao buồn được khi bên cạnh anh có đến hai người đẹp.
Cúc cười thích thú:
- Em khoái nghe anh Luân nói chuyện ghê.
- Đừng tưởng bở. Mấy cha nội nói năng ngọt ngào, khéo léo chừng nào mới đáng sợ chừng nấy.
- Mặc kệ, em thích như vậy. Thà chết ngộp trong ly nước đường c̣n hơn là sống mà cứ phải nếm toàn mật đắng.
Liên quay qua nói với tôi:
- Con nhỏ nầy như vậy đó anh, khoái sống trong ảo tưởng lắm. Biết người ta xạo mà nó vẫn khoái.
- Nhưng anh có xạo đâu. Làm sao có thể buồn khi bên cạnh có hai cô vừa trẻ đẹp vừa vui tính như em và Cúc.
Liên lắc đầu:
- Xạo vừa vừa thôi ông. Cúc chết chớ em không chết đâu.
Tôi chợt nhớ đến lời Chuẩn “dường như cô ta không c̣n tin đàn ông nữa” nên im lặng.
Cúc hát lớn ở phía sau: “Anh ơi, có bao lâu? Sáu mươi năm cuộc đời. Hai mươi năm đầu...”
Tôi khen:
- Dân Chiến Tranh Chính Trị có khác!
Vào thành phố, Liên cho xe chậm lại vừa hỏi:
- Ḿnh ăn ở đâu đây?
- Tuỳ Liên. Em biết nhiều hơn anh.
Cúc đề nghị;
- Ba Vị đi!
Tôi chiều Cúc:
- Ô-kê, Ba Vị, Liên chịu không?
- Chịu, để con nhỏ nầy khỏi phải nếm mật đắng.
Thức ăn đă gọi xong. Tôi và Liên uống bia. Cúc uống nước ngọt. Nh́n gương mặt tươi rói của Cúc khiến tôi vui lây. Muốn cho Liên vui, tôi nói đùa:
- Lái xe như Liên, lúc chết thế nào cũng được lên Thiên đàng.
Liên ngạc nhiên:
- Đâu, anh nói rơ, em nghe.
- Anh đọc đâu đó một câu chuyện như sau: “Thánh Peter đang gác cổng Thiên Đàng th́ có hai người đàn ông đi tới. Sau khi tra xét lư lịch, một người được vào, một người bị giữ lại. Người bị giữ lại ngạc nhiên hỏi: “Thánh có lầm chăng? Tôi là Mục sư mà, c̣n anh kia chỉ là tài xế xe đ̣. Thánh Peter trợn mắt: “Lầm thế nào được mà lầm. Khi c̣n ở trần gian, mỗi lần ông giảng đạo, các con chiên đều ngủ gà, ngủ gật. C̣n anh tài xế kia, mỗi lần lái xe th́ tất cả mọi người trên xe đều phải cầu nguyện.”
Liên và Cúc ngă người vào thành ghế, cười lớn. Cúc cười đến văng thức ăn ra ngoài. Vài thực khách gần đó, nh́n chúng tôi, mỉm cười thông cảm.
Bữa ăn chiều thật vui và kéo dài đến mười giờ tối.

 Chiến cuộc mỗi ngày một leo thang. Lính chiến hành quân không ngừng. Những ngày dưỡng quân phải nghỉ tại chỗ. Thỉnh thoảng đơn vị mới được về hậu cứ nhưng chỉ nghỉ từ một đến hai ngày nên tôi đành phải ở lại với Liên và Cúc. Nhờ vậy, tôi và Liên có dịp gần nhau nhiều hơn và t́nh cảm của chúng tôi dành cho nhau mỗi ngày một sâu đậm hơn.
Một hôm, Liên dẫn tôi về Sa Đéc thăm mẹ và con nàng. Gia đ́nh Liên khá giả. Ngôi nhà của mẹ nàng rất đẹp, nền đúc, mái lợp ngói đỏ, tường quét vôi vàng, toạ lạc trên một mảnh đất rộng, phía trước là sông, phía sau là vườn cây ăn trái. Mẹ Liên chưa già lắm, gương mặt phúc hậu. Thấy Liên dẫn tôi về, bà vồn vă, ân cần. Đứa con gái Liên mới ba tuổi, tên Hiền, mặt mũi kháu khỉnh dễ thương. Có lẽ thiếu t́nh thương nên quen với tôi mới vài giờ, nó đă tỏ ra quyến luyến, quấn quít bên tôi. Hai ngày ở nhà Liên thật tuyệt. Tôi được ăn những món do Liên và mẹ Liên nấu như canh chua cá bông lau, cá he chiên dầm nước mắm tỏi, tôm càng kho tộ, trưa ra vườn t́m bẻ trái cây hoặc uống nước dừa. Duy có buổi chiều, sắp trở về hậu cứ, tôi đă làm Liên buồn v́ lỡ xúc phạm nàng.
Liên rủ tôi tắm sông và tôi đồng ư ngay. Liên mặc áo túi màu trắng, cái quần đùi đen và choàng thêm một cái khăn lông ở bên ngoài. Tôi mặc quần đùi và ở trần. Tôi có được một thân thể nở nang như một lực sĩ nên tôi thích ở trần.
Thấy tôi cởi áo ra, Liên trầm trồ:
- Không ngờ anh Luân là một lực sĩ. Anh lội giỏi không?
- Tàm tạm, c̣n Liên?
- Cũng tàm tạm.
Nhưng Liên không lội tàm tạm như nàng nói. Liên lội rất giỏi, lội sải, lội bướm đều đẹp cả. Nhờ lội nhiều nên thân thể Liên rất cân đối. Dưới nước Liên nhanh như con rái cá. Mới ở cách tôi khoảng mười thước, Liên ngụp đầu xuống và chừng vài giây sau, tôi đă bị Liên kéo rịt xuống nước. Bị tấn công th́nh ĺnh, không kịp đề pḥng, tôi bị uống vài hớp nước. Tôi đưa tay cù vào nách Liên nhưng Liên càng kéo mạnh hơn khiến tôi nổi sùng. Tôi luồn tay vào phía sau quần nàng, bóp mạnh vào mông khiến Liên buông tôi ra ngay.
Liên trồi đầu lên, la lớn:
- Anh làm ǵ vậy?
Cái mông chắc nịch và làn da trơn mát của Liên làm tôi bị động t́nh. Tôi lội vào, leo lên ngồi trên cầu. Liên cũng lội nhanh vào bờ.
Tôi hối hận, nắm tay Liên:
- Liên, anh xin lỗi. Anh không hiểu sao anh làm như vậy?
Liên giựt tay lại rồi chụp cái khăn quấn ngang ḿnh, bỏ vô nhưng đi được vài bước, không hiểu nghĩ ǵ, Liên dừng lại hỏi:
- Bây giờ vô không?
Tôi lắc đầu:
- Không.
- Hồi năy ḿnh đi tắm, má đă nấu cơm xong. Ăn rồi c̣n về hậu cứ cho kịp.
Tôi vẫn lắc đầu:
- Không, anh không vô.
- Em không giỡn với anh à. Lúc nầy chiều chiều, mấy thằng Việt Cộng hay ra chận xe lắm đó.
- Kệ cha tụi nó, anh không vô. Em cho anh mượn cái khăn, anh mới vô.
Liên đỏ mặt, lột cái khăn ném về phía tôi rồi bật cười rộ vừa quay lưng bỏ chạy. Tiếng cười gịn tan, quyện trong gió chiều.
Trong bữa cơm, tôi vẫn c̣n băn khoăn về việc đă xúc phạm Liên, trong khi Liên thỉnh thoảng lấm lét nh́n tôi. Thấy Liên và tôi có vẻ quá thân mật, mẹ Liên không được vui. Nhân dịp Liên ra sau bếp gọt xoài, mẹ Liên nói với tôi:
- Liên có tất cả ba chị em. Con chị lớn của nó có chồng bác sĩ, c̣n con em, cả hai vợ chồng đều là giáo sư, chỉ có nó, tự nhiên rồi xin vào quân đội. Đời nó bất hạnh nên bác thương nó nhiều nhứt. Bác chỉ mong, có ai mang hạnh phúc đến cho nó để bác yên tâm, bằng không cũng đừng mang bất hạnh đến cho nó nữa.
Tôi hiểu mẹ Liên muốn nói ǵ. Im lặng một lúc, tôi nói:
- Thưa bác, cháu thương em Liên lắm. Nếu không mang được hạnh phúc đến cho Liên, cháu sẽ không bao giờ mang bất hạnh đến.
Mẹ Liên nh́n tôi bằng đôi mắt thật dịu dàng.
Liên mang hai dĩa xoài ra, một cho mẹ nàng và con, một cho tôi và nàng. Màu xoài vàng lườm, trông thật ngon mắt. Bé Hiền con của Liên không chịu ngồi với ngoại. Nó đến ngồi giữa tôi và Liên. Việc Liên đem dĩa xoài để cùng ăn với tôi làm tôi yên tâm, biết Liên đă hết giận. Tôi cầm miếng xoài ngon nhứt đút cho bé Hiền ăn vừa nh́n Liên, nói nhỏ:
- Anh cám ơn Liên.
Tôi và Liên vừa về tới hậu cứ đă thấy Chuẩn đến, rủ tôi đi nhậu.
Chuẩn nhanh nhẩu:
- Tối nay cho tôi bắt anh Luân một đêm nhé chị Liên?
Liên đỏ mặt:
- Anh Chuẩn nói chuyện ǵ lạ vậy? Anh Luân muốn đi đâu th́ đi chớ, sao lại hỏi Liên?
Chuẩn ú ớ không trả lời được. Liên trở vào nhà, ngồi buồn thiu dưới ánh đèn. Dường như ư Liên không muốn tôi đi nhưng tôi cũng vào sửa soạn để đi với Chuẩn và cũng chỉ mang theo một bộ đồ sạch như lần trước. Bỏ mấy bộ đồ dơ lại cho Liên.
Tôi nói nhỏ:
- Liên, em tha lỗi cho anh rồi mà.
- Th́ em đâu c̣n giận anh chuyện hồi chiều nữa.
Liên móc túi, đưa tôi cái ch́a khoá cửa.
- Anh giữ cái ch́a khoá. Lỡ em và Cúc không có ở nhà, anh cũng có thể vào nằm nghỉ.
Tôi hỏi:
- Em không c̣n giận anh nhưng sao em buồn thiu vậy? Nh́n em buồn, anh chịu không nổi đâu.
Mắt Liên rơm rớm lệ. Nàng đứng lên bỏ vào trong và kéo tấm ri-đô lại.
Tôi đứng bên ngoài nói vọng vào:
- Liên! Mai anh Chuẩn chở anh vào hậu cứ Tiểu đoàn. Gặp em kỳ dưỡng quân sau nhé Liên.
Liên không trả lời. Tôi trở ra đi với Chuẩn mà ḷng buồn rười rượi.
Lần hành quân đó, tôi buồn và thương nhớ Liên lạ lùng. Tôi đă yêu Liên rồi chăng?
Mỹ, anh lính mang đồ cho tôi, hỏi:
- Sao chuyến nầy, ông thầy buồn vậy, ông thầy?
Tôi thở dài:
- Có ǵ buồn đâu mậy.
Mỹ cười:
- Ông thầy giấu em sao nổi.
Tiểu đoàn hành quân mới được mấy ngày, bỗng có lịnh quay về hậu cứ chờ lịnh mới. Tất cả quân nhân không được rời đơn vị với bất cứ lư do ǵ. Tôi mừng như điên, chạy về hậu cứ Trung đoàn t́m Liên th́ cửa khoá. Có lẽ Liên và Cúc cùng đi công tác. Tôi mở cửa, vào nhà nằm nghỉ cũng để chờ Liên về. Thấy đồ đạc bỏ bừa băi ở ghế bố, tôi đến nằm trên cái ghế xếp rồi ngủ quên lúc nào không hay, cho đến khi tôi nghe tiếng ch́a khoá tra vào ổ, Liên đẩy cửa bước vào rồi gài chốt cửa lại. Có lẽ từ ngoài nắng vừa bước vào trong mát và cũng có lẽ tại cái ghế vải đặt ở cạnh ghế bố, thấp nên Liên không thấy tôi. Nàng vói tay kéo bộ đồ mát. V́ tưởng nhà không có ai nên Liên không kéo tấm ri-đô lại. Biết Liên sắp thay đồ, tôi muốn lên tiếng cho nàng biết sự có mặt của tôi nhưng không biết một ư nghĩ quái ác nào đă giữ tôi lại. Liên khom người xuống, trút bỏ y phục ra. Tôi chỉ nh́n thấy được phía sau phần thân thể Liên nhưng cái mông tṛn và chắc, đôi chân thon dài khoẻ mạnh với làn da mịn màng, trắng mát của nàng cũng đủ làm tôi muốn nghẹt thở. Liên đă thay đồ xong. Tôi biết không thể im lặng được nữa nên lên tiếng:
- Ái chà! Liên phạm tội “công súc tu sĩ” đó nhé.
Liên giựt ḿnh, hét lên một tiếng, nhào lại ngồi trên bụng tôi. Một tiếng “rắc” vang lên, cái sườn ghế găy ĺa. Đít tôi chấm đất, ḿnh tôi cong như con tôm. Liên vẫn ngồi trên bụng, hai tay đấm lia lịa lên ngực tôi nhưng không đấm mạnh. Tôi nh́n Liên, thấy gương mặt nàng chỉ thoáng nét hốt hoảng nhưng ánh mắt nh́n tôi không một chút giận hờn mà gần như mừng rỡ v́ gặp lại tôi.
Tôi giữ hai tay Liên lại:
- Liên, anh nhớ em đến chết được.
Liên mở to mắt nh́n vào mắt tôi một lúc như để đo lường mức độ t́nh cảm trong tôi rồi th́nh ĺnh ṿng tay ôm cứng lấy tôi, hôn tới tấp lên mặt, lên mũi như nhớ thương tôi đă lâu ngày. T́nh dục trong tôi nổi lên như cơn băo dữ. Thân thể tôi căng cứng. Tôi bồng xốc Liên dậy, ẵm vào pḥng và đặt Liên nằm xuống giường. Liên nằm yên chờ đợi, tôi trang trọng mở từng hạt nút áo Liên. Bỗng dưng tôi nhớ đến lời của mẹ Liên, tôi thở mạnh, nằm nghiêng người xuống ôm Liên, nhắm mắt lại. “Phải, nếu tôi yêu Liên, nếu chúng tôi yêu nhau, tôi sẽ mang nỗi bất hạnh đến cho Liên, không sao tránh khỏi.” Và tôi đă hứa với mẹ Liên.
Tôi ôm chặt Liên hơn, vùi đầu vào ngực Liên, nói như rên rỉ:
- Liên, anh yêu em nhưng anh rất sợ mang nỗi bất hạnh đến cho em. Liên ơi! Chúng ḿnh khổ quá, phải không em?
Liên bật khóc thành tiếng. Dường như tâm sự nầy đă dày ṿ Liên từ những ngày qua nên lúc tôi vừa đề cập đến là Liên khóc ngay. Tôi cúi xuống, hôn lên hai g̣ má Liên, hôn lên đôi mắt đẫm lệ, hôn lên trán, lên mái tóc đen mượt của Liên. Lưỡi tôi có vị mặn của nước mắt. Tôi thấy thương Liên quá. Tất cả cũng tại tôi, đều tại tôi. Đă hai lần, tôi xúc phạm đến Liên. Đă hai lần, tôi làm vẩn đục t́nh bạn giữa tôi và Liên. Tôi định ngồi dậy bỏ ra ngoài nhưng Liên đă kéo đầu tôi xuống. Môi Liên gắn chặt lấy môi tôi trong cái hôn cuồng nhiệt. Trong cơn mê thảng thốt đó, Liên đă cuống quít, hỏi tôi: “Ḿnh phải làm sao bây giờ, hả Luân?” Giọng nói bi thương, tuyệt vọng. Mấy tiếng “ḿnh phải làm sao bây giờ?” đă làm tim tôi đau nhói. “Ḿnh phải làm sao bây giờ để có nhau? Phải em muốn hỏi vậy không Liên?” Tôi cũng như Liên, không biết phải làm sao. Tôi đă có gia đ́nh, Liên cũng biết điều đó nhưng chúng tôi không ai chống lại nổi sự yếu đuối của t́nh cảm, không ai cưỡng lại nổi sự khao khát của con tim.
Tôi đứng dậy, im lặng nh́n Liên một lúc rồi lặng lẽ bước ra ngoài. Tới ngưỡng cửa, tôi ngoảnh đầu nh́n lại, thấy Liên đang nằm sấp, úp mặt xuống gối, đôi vai run run. Ḷng tôi tan nát.
Tối đó, tôi không dám về căn nhà Liên trong hậu cứ. Tôi lang thang ở các quán rượu đến lúc say mèm mới chui vào khách sạn Thanh B́nh ngủ như chết cho đến sáng.

 Đă qua ba ngày dưỡng quân nhưng tôi vẫn không về được với gia đ́nh v́ cứ phải ở lại đơn vị chờ lịnh. Không về với gia đ́nh, tôi cũng cố gắng tránh Liên dù ḷng tôi nhớ thương Liên như thiêu đốt. Tôi lang thang khắp nơi, đôi khi đi uống rượu với lính đến lúc say mèm. Đêm đêm về nhà Chuẩn, tôi cũng không sao ngủ được v́ h́nh ảnh và câu hỏi đầy bi thương, tuyệt vọng của Liên: “Ḿnh phải làm sao bây giờ hả Luân?” “Anh biết làm sao bây giờ dù anh rất muốn có em trong đời sống. Anh sống không hợp cũng không có t́nh yêu với người đàn bà đang chung sống nhưng anh c̣n trách nhiệm với các con anh. Em là bóng mát cuối đường, là thiên đàng t́nh ái mà anh mơ ước nhưng không sao đến được.” Những ư nghĩ đó cứ quanh đi quẩn lại trong đầu làm tôi mất ngủ.
Một ngày v́ ḷng nhớ thương Liên thúc đẩy, tôi lang thang đến bộ chỉ huy Trung Đoàn th́ gặp Cúc. Thấy tôi, Cúc đi xăm xăm tới và hỏi tôi với giọng giận dữ:
- Anh làm ǵ chị Liên em vậy?
Tôi thở dài, không biết trả lời Cúc thế nào nên chỉ hỏi:
- Mấy ngày nay Liên ra sao, Cúc?
- Ra sao? Đến gặp chị ấy xem, mặt mày hốc hác, đôi mắt thâm quầng. Anh đạt được mục đích của anh rồi phải không?
Tôi biết Cúc rất thương Liên. Hai người tính khí hoàn toàn khác nhau nhưng thương nhau như hai chị em. Dù giận, tôi vẫn nói với Cúc thật dịu dàng:
- Cúc, em đừng hỗn với anh. Hăy nh́n gương mặt anh xem.
Mặt Cúc hoà hoăn lại. Nàng nói:
- Hăy đến gặp chị Liên đi. Chị ấy muốn gặp anh.
Cúc bỏ đi. Tôi thấy Liên từ văn pḥng Ban 5 bước ra. Thấy tôi, Liên đi thẳng lại.
- Sao mấy ngày nay, anh tránh em?
Tôi nh́n Liên, ḷng đau như cắt. Đúng như lời Cúc nói, Liên gầy ốm, hốc hác, đôi mắt thâm quầng.
Tôi trả lời:
- Em đă hiểu rồi mà.
Giọng Liên thật buồn:
- Thôi th́ ráng coi nhau như bạn. Trông anh mất sức lắm. Mấy ngày nay, anh uống rượu say mèm, phải không?
Tôi không trả lời. Ngập ngừng một lúc, Liên nói tiếp:
- Đơn vị anh sắp phải hành quân xa.
- Đi đâu? Bên Cao Miên phải không?
Liên gật đầu:
- Em có chuyện phải đi. Chiều về ăn cơm với em và Cúc. Cúc, nó nhớ anh.
Tôi gật đầu nhưng lại thất hứa. Đă yêu nhau, đang yêu nhau tha thiết mà ráng coi nhau như bạn, tôi biết không phải chuyện dễ làm. Chỉ cần một phút yếu ḷng là chúng tôi sẽ đưa tay đầu hàng số mệnh. Sống trong đơn vị tác chiến, ngày nào cũng nh́n thấy vài anh em nằm xuống, tôi mang cái tâm trạng, không biết ngày nào đến phiên ḿnh nên sống thác loạn, yêu cuồng sống vội. Quen biết được người con gái nào, có cơ hội là tôi nghĩ ngay đến chuyện chiếm đoạt thân xác cô gái ấy nhưng với Liên tôi lại không dám. Điều đó giúp tôi nhận ra t́nh yêu của tôi dành cho Liên rất tha thiết và chân thành. Tôi không có quyền làm Liên khổ, chỉ mới nghĩ đến Liên sẽ khổ v́ tôi cũng đủ làm ḷng tôi xót xa, đau đớn. Ngoài hành quân, tôi bận rộn suốt ngày, phải đương đầu với hiểm nguy từng giờ, từng phút và tôi chỉ thương nhớ Liên mỗi lúc đêm về. C̣n trong những ngày dưỡng quân, không việc ǵ để làm, h́nh ảnh Liên bám sát lấy tôi như h́nh với bóng, đă khiến tôi khổ sở không sao nói nổi. Câu ca dao “nhớ ai bổi hổi bồi hồi, như đứng đống lửa, như ngồi đống than.” đă diễn tả đúng tâm trạng tôi. Tôi như kẻ đang đứng trên đống lửa, đang ngồi trên đống than v́ thương nhớ Liên.

 

Tôi gặp lại Liên trong dịp lễ tiễn đoàn quân đi chinh chiến xa vào một buổi chiều. Ban 5 Chiến Tranh Chính Trị Trung Đoàn kết hợp với Pḥng 5 Sư Đoàn tổ chức buổi lễ tiễn đưa khá long trọng. Liên trang điểm giản dị, đôi g̣ má phơn phớt chút phấn hồng, đôi môi một chút son đỏ thắm. Đôi mắt vương buồn càng làm sắc đẹp Liên thêm năo nùng.
Thấy tôi, Liên đến với tôi ngay và nói với giọng phiền trách:
- Anh định tránh em luôn à?
Tôi tự hỏi: “Tại sao Liên không hiểu tôi?” Tôi nói với giọng thật buồn:
- Liên, nếu em biết anh đă khổ sở, đau đớn nhớ thương em như thế nào, chắc em không nỡ trách anh đâu.
Mắt Liên rơm rớm lệ nhưng rồi nàng tự chủ được ngay. Liên lấy khăn tay chậm hai giọt lệ ở khoé mắt và nói:
- Em phải tới mỗi bàn chừng năm phút. Sau đó, em sẽ nhờ Cúc và các chị bên Sư Đoàn lo tiếp các bàn khác. Em sẽ đến với anh ngay.
Rồi Liên chỉ cái bàn trong cùng vừa nói với tôi:
- Anh đến ngồi ở bàn đó đi, chỉ có anh Trạc, ḿnh sẽ nói chuyện dễ hơn.
Từ xa, trông thấy tôi, Cúc chạy nhanh đến:
- Anh Luân c̣n giận em hết? Xin lỗi anh về những lời hôm trước.
Liên bỏ đi vừa nói vói lại:
- Xí! Ai thèm giận mầy cho mệt.
Tôi nói:
- Không sao đâu Cúc. Anh hiểu em.
- Thấy chị Liên khổ quá, em mới giận anh. Bây giờ chị Liên đă nói rơ về anh, em mới hiểu. Tối nay, em sẽ đi tiếp đăi anh em ở các bàn thay chị Liên để chị có thời giờ ngồi với anh.
- Cám ơn Cúc.
Cúc bỏ đi, tôi đến bàn trong cùng ngồi với Trạc. Thấy tôi, Trạc hỏi:
- Sao lúc nầy, thấy ông buồn vậy Luân? Lậm bùa nặng rồi phải không?
- Bùa ǵ?
Trạc cười khà khà:
- Cả Trung Đoàn, ai không biết Liên và mầy yêu nhau. Mẹ, như tao mà khoẻ. Dưỡng quân, chui vào mấy nhà thổ nghỉ là sướng nhất. “Tiền nhà binh, t́nh nhà thổ.” Xong rồi th́ thôi. Lúc chết cũng nhẹ linh hồn.
Tôi không trả lời. Trạc pha một ly rượu rồi đẩy về phía tôi.
- Mượn rượu giải thành sầu đi mầy.
Độ nửa giờ sau, Liên tới. Trạc hỏi:
- Sao? Bây giờ ông bà muốn tôi ngồi đây hay đi?
Liên không trả lời. Tôi tặc lưỡi:
- Th́ cứ ngồi đây đi.
Có lần Chuẩn chỉ hỏi đùa Liên, bắt tôi đi một đêm, Liên đă cự ngay. Lần nầy Liên im lặng như mặc nhiên công nhận t́nh yêu của tôi và nàng.
Thấy tôi buồn, Liên cố gắng làm cho tôi vui. Nàng nói nhỏ cho tôi vừa đủ nghe:
- Cách đây khoảng nửa tháng, má có ghé hậu cứ thăm em. Má cũng có hỏi thăm anh và khen anh có tư cách. Phải chi má biết chuyện anh từng luồn tay vào quần bóp đít con gái bả giữa ban ngày, chắc bả té ngửa.
Nói xong Liên cười khúc khích vừa đưa tay đấm mạnh vào vai tôi, nói tiếp:
- Đă vậy c̣n làm nũng không chịu vô, phải có cái khăn mới vô.
Tôi bật cười choàng tay qua ôm vai Liên vừa thầm nghĩ: “Ôi! Người đàn bà nầy, tấm thân đẹp đẽ nầy tôi thương biết mấy nhưng tôi biết không bao giờ tôi có được.” Tôi nh́n qua Liên thấy mắt Liên loé lên ánh tinh nghịch và vui thích. Yêu nhau rồi, Liên coi chuyện tôi đă xúc phạm nàng như hành động đáng tức cười hơn đáng giận. Tôi đưa tay nắm tay Liên, bóp nhẹ. Liên để yên bàn tay mềm mại, ấm áp trong tay tôi. Cả hai chúng tôi im lặng để tận hưởng những giây phút ngàn vàng đó.
Trạc cầm ly đứng lên:
- Chán hai ông bà quá! Mới đây mặt mày người nào người nấy như đi đưa ma. Bây giờ cười nói như con nít. Tôi đi bàn khác ngồi để ông bà tự do.
Trạc đi rồi, Liên nói với tôi:
- Đúng ra em không được ngồi đây tiếp riêng một ḿnh anh nhưng em mặc kệ. Có bị khiển trách th́ v́ anh mà bị, em cũng vui.
Tôi cảm động bóp tay Liên mạnh hơn. Chúng tôi ngồi im lặng bên nhau suốt mấy tiếng đồng hồ để lắng nghe, đôi tim của chúng tôi hoà chung một nhịp.

 

Tôi hành quân bên Cao Miên hơn một tháng th́ được tin Liên. Một anh bạn thân ở Ban I, gọi máy báo cho tôi biết, trong một chuyến công tác xa, xe Liên bị ḿn của Việt Cộng trên khoảng đường Vĩnh Long, Vĩnh B́nh. Liên chỉ bị thương nhẹ. Tôi yên tâm. Lính tráng bị thương như dân nhà giàu bị ghẻ. Rồi sẽ mạnh, lo ǵ.
Thêm một tuần lễ, sau ngày được tin Liên bị thương, trong bữa ăn chiều, Mỹ, anh lính mang đồ cho tôi, hỏi:
- Ông thầy hay tin Thiếu Uư Liên bị thương chưa?
- Hay rồi.
- Tội nghiệp! Một chân của Thiếu Uư Liên...
Tôi bỏ đũa, đứng bật dậy, hai chân lảo đảo. Tôi hỏi lớn:
- Chân của Thiếu Uư Liên làm sao?
Tôi nghe tiếng nói tôi, âm vang nghẹn ngào như tiếng khóc.
- Một chân bị cưa bỏ.
Tôi ôm đầu, kêu lớn như con thú bị thương:
- Trời ơi! Liên của tôi!
Tôi bỏ dở bữa cơm, lên vơng nằm nghỉ. Miếng cơm vừa nuốt như ngừng lại giữa thực quản. Ngực tôi nằng nặng, khó thở. Nước mắt tôi ứa ra, đong đầy hai trũng mắt. Mỹ quăng cho tôi cái khăn lông. Tôi lấy khăn phủ lên mặt, khóc âm thầm cho số phận hẩm hiu của Liên.
Khoảng thời gian đó, tôi sống như kẻ mộng du, ḷng dạ lúc nào cũng lo lắng, hồi hộp, và sợ hăi. Tôi lo lắng đủ thứ, sợ hăi vu vơ, sợ Liên nghĩ quẩn rồi tự tử. Điều đó vô cùng nguy hiểm cho một lính chiến như tôi nhưng tôi không sao tự chủ được. Nhiều đêm tôi bị ác mộng và tỉnh giấc, thức luôn cho đến sáng. Tôi chỉ mong đơn vị quay về hậu cứ để gặp lại Liên, gặp lại người bạn gái mà t́nh bạn đă hơn một lần bị tôi làm vẩn đục.
Cuộc hành quân vừa tṛn hai tháng th́ được lịnh rút về. Khoảng đường từ tỉnh lỵ Tà Keo về hậu cứ xa diệu vợi. Tôi nhắm mặt lại cố ngủ cho quên đường dài, nhưng h́nh ảnh Liên cứ lăng đăng hiện về, lúc th́ Liên cùng tôi đang đùa giỡn dưới ḍng sông mát mẻ trước nhà, lúc cùng Liên đang bẻ trái cây và chia nhau những trái ngon. Có lúc h́nh ảnh Liên đang thay đồ... Những h́nh ảnh cũ cứ thay phiên nhau nhảy múa trong đầu làm tôi khổ sở.
Đoàn xe vừa về tới Vĩnh Long, tôi không về hậu cứ tắm rửa, thay đồ như mọi lần trước khi gặp Liên. Tôi lái xe thẳng về Cần Thơ, lủi xe vào chợ mua một chai Taboo, một hộp phấn hồng MaxFactor mà Liên thường dùng. Thái độ vội vă của tôi, với bộ quân phục lấm bụi đường, với mái tóc và hàm râu để dài hơn hai tháng, tạo cho cô bán hàng một nụ cười thương cảm nhưng tôi không chú ư đến điều đó. Tôi lái xe vào bịnh viện dă chiến thăm Liên. Tôi đă dự định bao nhiêu lời để nói với Liên. Tôi sẽ vuốt tóc nàng, sẽ nói với nàng những lời an ủi dịu dàng nhứt như nói với cô em gái nhỏ. Tôi sẽ khóc với Liên để cùng chia sẻ nỗi bất hạnh với nàng.
Theo hướng tay chỉ của cô y tá trực, tôi thấy một người đàn bà gầy yếu, quay lưng lại phía tôi. Mái tóc đen dài phủ xuống bờ vai tṛn nhỏ quen thuộc, đă giúp tôi nhận ra Liên. Liên đang mặc bộ đồ màu xanh nhạt của bịnh viện. Cái quần dài, một ống quần bao phủ cái chân đang đứng dưới nền gạch bông. Ống quần bên trái buông thơng lất phất nhè nhẹ theo cử động của thân thể. Tay phải Liên vịn thanh giường sắt, tay trái đưa ra cầm cây nạng, t́m cách bước xuống.
Tôi lặng người nh́n Liên. Hai mắt tôi cay sè, một màn nước mỏng bao phủ đôi mắt tôi làm h́nh ảnh Liên nhạt nhoà. Mồ hôi tôi ra ướt ḿnh. Tôi cảm thấy chóng mặt và cảnh vật trong bịnh viện như đang đảo lộn quay cuồng. Một tay tôi nắm chặt cạnh bàn viết, nói như rên rỉ: “Ôi! Liên của tôi đó sao?” Nỗi bất b́nh với định mệnh khắc nghiệt đă an bài cho Liên dâng đầy ḷng tôi. Định mệnh nào đă trút lên đời Liên bao nỗi bất công tàn ác? Tôi thù ghét cuộc chiến dơ bẩn và tàn ác do người Cộng Sản gây ra. Tôi bỏ lại gói quà trên bàn viết của cô ư tá trực, bước nhanh ra khỏi cửa bịnh viện mặc cô ư tá đang gọi giựt ngược phía sau lưng.
Ra đến xe, sức chịu đựng của tôi đă hết. Tôi gục đầu trên tay lái, khóc như một đứa trẻ thơ.
Sau hai tuần, ngày tôi vào bịnh viện thăm Liên, tôi nhận được lịnh biệt phái trở về dạy học. Tôi đă xa Liên từ đó.

 Câu chuyện đă xảy ra hơn hai mươi năm. Tôi và Liên đă xa nhau hơn hai mươi năm. Xa nhau không một tiếng giă từ. Mỗi lần nhớ đến Liên hay một h́nh ảnh gợi nhớ đến Liên đều làm ḷng tôi ray rứt. Có lúc tôi cho rằng, việc lặng lẽ xa Liên là một hành động đúng. Gặp làm ǵ trong cảnh huống đau ḷng đó để rồi cũng phải xa nhau. Tôi nghĩ, có lẽ Liên chỉ muốn tôi giữ h́nh ảnh đẹp đẽ của nàng măi măi trong tâm khảm hơn là h́nh ảnh tật nguyền. Có lúc tôi lại cho rằng, việc lặng lẽ xa Liên là một hành động tệ bạc nhất, tàn nhẫn nhất. Tại sao không gặp lại để cùng Liên chia sẻ nỗi đau tận cùng đó?
Nhưng dù việc đó đúng hay sai th́ h́nh ảnh Liên vẫn là niềm đau, nỗi nhớ không thể rời xa tôi trong kiếp sống nầy. ***

 (1) bị giết
                                            
                                                                                
 Anh Vân
 

Home