Người Việt của Tôi

Biệt Kích Miền Nam : " Hinh Nổ "(2)

________________________________________________________________________________________________ 

Nguyễn Khắp Nơi

 

 

“Tôi tên Hinh, được anh em ưu ái tặng cho biệt hiệu “Hinh Nổ” là v́ hai lư do:

Trước hết, tôi chuyên môn gài chất nố để phá hoại.

Sau nữa, tôi đă dám . . . Nổ vào mặt bọn cán bộ tuyên truyền của Việt Cộng. Bọn chúng tuyên truyền nói dóc với chúng tôi, chúng nổ những chuyện không ai tin nổi, làm cho tôi nổi cơn, tôi  . . . nói dóc lại cho chúng nghe, nổ lại chúng bằng chính những câu nói dóc mà chúng nói với chúng tôi, làm anh em Biệt Kích cười nôn ruột, từ đó, họ đặt cho tôi cái tên . . . Hinh NỔ.”

(Viết theo lời kể của Biệt Kích Quân Nguyễn Văn Hinh, Melbourne)

 

(Tiếp theo kỳ trước)

   

Trại tù Cổng Trời không biết được xây từ lúc nào, chắc là do thực dân Pháp xây để giam giữ những nhà ái quốc chống lại chúng. Đó là một trại tù rất kiên cố, xây bằng đá xanh, hàng rào phía bên ngoài cũng bằng đá tảng, cao, cao lắm, cao vút tận trời (khoảng 4m ǵ đó), bên trên lại chăng giây kẽm gai nữa, chỉ có một cổng duy nhất đi vào mà thôi. Bị nhốt ở đây th́ không có cách chi mà vượt ngục, trừ khi vượt ngục bằng cửa chính. (Trại giam “Cồng Trời” nằm trong địa phận huyện Đồng Văn là một trong số 10 huyện của tỉnh Hà Giang.

Hà Giang là một tỉnh thuộc vùng Đông Bắc Việt Nam. Phía Đông giáp tỉnh Cao Bằng, phía Tây giáp tỉnh Yên Bái và Lào Cai, phía Nam giáp tỉnh Tuyên Quang. Về phía Bắc, Hà Giang giáp tỉnh Vân Nam và tỉnh Quảng Tây nước Tầu. Trại Cổng Trời  chỉ cách biên giới Việt Nam - Trung Cộng độ 10 km đường chim bay).

T ôi bị biệt giam ngay từ khi tới trại. Ban ngày tôi được tự do đi tới đi lui trong pḥng, ban đêm, chúng cùm tôi lại cho tới sáng mới mở ra.

 

Trại Tù Cổng Trời ở Hà Giang

Thời gian đầu, mỗi khi đêm xuống, tôi không tài nào ngủ được, tôi có cảm giác như người bị hơng chân, không tin rằng ḿnh đă bị bắt. Tôi nhớ lại từng hành vi, cử chỉ khi đang hoạt động ở Nghệ An. Tôi đă nhầy xuống vùng này nhiều lần, đă quá quen thuộc với đường đi nước bước rồi, tại sao lại để bị bắt? có thể v́ đă quá quen, nên tôi đă bị sơ hở?

Tôi hối tiếc, v́ đáng lẽ ra, tôi không nên đi xe ca (xe đ̣) vào buổi sáng, mà nên di vào buổi trưa hoặc chiều, v́ lúc đó, bọn công an đă trở về trại rồi. Nhưng tôi lại tự trả lời: Nếu tôi vào thành phố trễ, sẽ khó gặp cha xứ, v́ cha sẽ phải đi thăm các con chiên trong họ đạo.

Hối tiếc thứ hai của tôi là, cũng đáng lẽ ra, tôi không cần phải đi gặp cha xứ ngay trong lần này. V́ việc tới gặp cha xứ chỉ là tự nguyện, trong trường hợp có thể làm được mà thôi.  Chỉ v́ tôi đă quá tôn trọng nhiệm vụ, nên đă liều mạng dùng xe ca để di chuyển.

Nếu tôi không đi gặp cha xứ, chắc chắn tôi đă không bị bắt rồi.

Trong khi ngồi trên xe ca, tôi quan sát, thấy người dân Nghệ An trên xe đều mặc quần áo giống tôi (đồng phục công nhân mầu xanh biển) nhưng chiều cao th́ thấp hơn tôi. Có thể chính cái vóc dáng này (1.76m) đă làm cho tôi khác với mọi người trong xe, nên bọn công an mới để ư và bắt tôi? 

Trong thời gian bị chúng hỏi cung, tôi cũng đă trốn thoát một lần, nhưng tại sao tôi lại bị chúng bắt trở lại?

Khoàng hai tuần lễ sau khi bị bắt, chúng giữ tôi tại những căn nhà, gọi là . . . nhà dân và không c̣ng tay c̣ng chân tôi gỉ cả. Một hôm, nhân lúc chúng vừa cho tôi ăn chiều, lo thu dọn đem đi, th́ tôi tàn tàn đi theo chúng nó, thoát ra ngoài, đi thẳng luôn xuống cuối phố, t́m đuởng đi về miền núi. Tôi vừa trốn vừa đi,  được ba ngày th́ tới vùng núi non, coi như là thoát rồi, chỉ cần leo lên tới lưng chừng núi là tôi sẽ t́m cách liên lạc với máy bay trực thăng để họ đón tôi về.

Nhưng mà tới lúc đó th́ tôi mệt quá rồi, ba ngày không ăn, không ngủ, tôi kiệt lực, gục xuống một gốc cây thiếp đi. Tới khi tôi tỉnh dậy th́ đă thấy bọn công an đang chĩa súng vào đầu tôi, chân chúng đang đạp lên ngực tôi, thế là tôi lại vào tù. Trên đưởng bị giải đi, tôi thoáng thấy đám trẻ chăn trâu đang nh́n tôi mà chỉ chỏ. Th́ ra đám con nít này đă thấy tôi, đi báo với công an.

Thôi th́. cũng là số mạng đă an bài, tiếc nuối làm chi.

Ḿnh đă làm tṛn nhiệm vụ của một người Biệt Kích. Ḿnh không làm điều ǵ sai trái, không để phiền lụy ǵ tới người khác. Hăy hănh diện v́ công việc ḿnh đă làm.

Suy nghĩ như vậy rồi, tôi chấp nhận với số mạng.

Ở một thời gian Trong trại giam, tôi đă có dịp quan sát trại tù. Pḥng giam của tôi rất nhỏ, chiều dài khoảng 2.5m, chiều rộng khoảng 2.00 m ǵ đó (tôi chỉ pḥng chừng, không nhớ rơ). Ba phía pḥng giam là tường xây bằng đá tảng, đằng trước là cửa gỗ. Qua khe cửa, tôi nh́n thấy trại giam chia làm hai dẫy pḥng đối diên nhau, cách nhau bằng một lối đi khoảng 1m. Tôi đă t́m cách liên lạc với anh em tù bên cạnh tôi và đối diện với pḥng giam của tôi.

Đối với người tù ở hai bên cạnh, tôi dùng muỗng bằng sắt, cạo lớp vôi giữa hai viên đá rồi gơ vào đả theo kiểu truyền tin (Morse).  May mắn thay, người tù kế bên cũng là một Biệt kích, nên đă trả lời lại cho tôi. Anh này đă bị tù trước tôi, nên đă cho biết, có khoảng 40 Biệt kích bị giam ở đây, phần c̣n lại là những người dân miền Bắc bị bắt v́ lư do chính trị, những tu sĩ Công giáo và Phật giáo bị bắt trong chính sách diệt trừ tôi giáo của Việt Cộng.

Một hôm, sau khi nhận phần cơm, bọn cai tù đóng cửa bỏ đi, tôi thoáng nghe một giọng nói thật nhẹ nhành:

“Bị bắt lâu chưa?

Tội ǵ mà vào đây?”

Lời nói như gió thoảng, tôi không nghe rơ cho lắm, và cũng không biết là ai nói với ai? Nên tôi giữ im lặng để cố nghe lại và t́m hiểu xem lời nói đó phát xuất từ đâu?

Giọng nói lại phát ra, lần này tôi nghe rơ, phát ra từ pḥng giam đối diện với tôi:

-“Bị bắt lâu chưa?”

Tôi vội vàng đứng thẳng lên, kê miệng vào khe hở của cánh cửa phía trên, trả lời vừa dủ nghe:

-“Tôi bị giam ở đây khoảng sáu tháng rồi”.

-“Tội ǵ mà vào đây?”

-“Tôi là Biệt Kích Miền Nam, nhẩy ra Bắc, bị bắt.”

 -“C̣n tôi là Giám Mục Công Giáo.”

-“Thưa cha, con cũng là người theo đạo Công Giáo.”

Thế là chúng tôi quen nhau, và tiếp tục nói chuyện với nhau rất là tâm đầu ư hiệp.  Tôi được biết, cha tên là Nguyễn Văn Vinh.  Tôi và cha Vĩnh đă có đôi lần cầu nguyện chung với nhau (đương nhiên là vào ban đêm).

Vào một buổi sáng, khi bọn cai tù đi giao cơm, tôi nghe tiếng chúng mở cửa pḥng của cha Vinh, và nghe những lời đối thoại sau đây giữa người tù giao cơm và tên cai tù:

“Sao không thấy nó cựa cậy? Vào xem nó ra sao?”

“Nó . . . Chết rồi!”

“Tới giờ này mới chịu chết. Thôi được rồi, đóng cửa lại, không cần giao cơm nữa.”

Khi bọn chúng đi rồi, tôi cố gọi cha Vinh:

“Cha ơi, Cha Vinh ơi . . . Cha . . . C̣n sống không? Trả lời cho con đi.”

Tôi gọi cha Vinh nhiều lần nữa, nhưng cha Vinh không bao giờ trả lời tôi nữa. Tôi nhớ thời gian đó là khoảng cuối năm 1964.

GHI CHÚ: Ông Mặc Lâm, biên tập viên đài Á Châu Tự Do RFA 2010-12-24 / Phong Trào PNVN/HĐCN http://www.rfa.org đă phỏng vấn quư ông Phùng Văn Tại và Kiều Duy Vinh, như sau:

Ông Phùng Văn Tại, một giáo sư dạy môn giáo sử văn chương trong chủng viện, ông kể rằng:

“Ngày 24 tháng 12 năm 1959 tức là chiều hôm trước chuẩn bị trang trí nhà thờ chính ṭa để đón Noel, th́ Ủy ban Liên lạc Công giáo, tức là Ủy Ban Đoàn Kết Công giáo đến gây chuyện, tranh dành việc trang trí nhà thờ. Tranh giành như thế cha chính Vinh cho kéo chuông. Hai cái tháp nhà thờ Chính Ṭa của Hà Nội có 6 quả chuông cha chính Vinh cho ca đoàn lên kéo cùng một lúc, cứ như thể một cuộc báo động lớn năm 1959 cho nên kinh khủng lắm, và họ hô nhau đến bắt cha chính Vinh.”

 

Linh Mục Nguyễn Văn Vinh.

 

Có thể nói cha chính Vinh là nạn nhân đầu tiên trong chính sách xóa sổ thầm lặng đạo Công giáo mà chính quyền Hà Nội hướng tới. LM Nguyễn Văn Vinh do quá cương quyết và không chịu khuất phục đă âm thầm chịu chết sau đó trong trại giam Cổng Trời.

“Bắt cha chính Vinh xong họ bắt một số ca viên, có những người chỉ mới 16, 17 tuổi. Cha chính Vinh bị bắt và cuối cùng ngài bị đày lên Cổng Trời. Cổng Trời là một cái địa ngục nhốt cho đến chết th́ thôi, cùng với cha Lương Huy Hân. Cái chết của cha chính Vinh là như thế.”

Đại Úy Kiều Duy Vinh, khóa 4 Đà Lạt, kể lại rằng:

Tôi tên là Kiều Duy Vĩnh sinh năm 1931 tại Hà Nội. Tôi học trường Chu Văn An, thế rồi giữa năm 1950 và 1951 tôi học ở trường sĩ quan Đà Lạt khóa 4. Tôi ra trường và đến năm 1954 tôi là đại úy tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 74 D Việt Nam ở khu 9 Linh Trang thuộc địa phận Hải Pḥng.
Vào năm 1954 tôi là con một, tôi không đi di cư và ở lại miền Bắc, tới năm 1959 tôi bị bắt đi tù. Tôi t́nh nguyện thứ nhất 10 năm từ năm 1959 tới 1969 tại trại Cổng Trời. Ở đó tôi gặp tất cả những người tử tù đặc biệt là 72 người đầu tiên.Tôi lên cùng anh Nguyễn Hữu Đang
(ông là người từng lănh trọng trách tổ chức buổi lễ tuyên bố độc lập cho chính phủ Hồ Chí Minh. Ông cũng là con chim đầu đàn của phong trào Nhân Vân Giai Phẩm, bị bắt khi phong trào này đ̣i quyền tự do sáng tác.). Chỉ c̣n mỗi tôi và anh Đang c̣n sống c̣n 70 người c̣n lại chết cả trên trại cổng trời.
Trại cổng trời là cái tên một địa danh mà dân gian đặt ra v́ ở đấy nó là một cái dốc cổng trời. C̣n địa danh do Bộ Công an, Cục Lao cải th́ tên chính thức của nó là C65 HE công trường 75A Hà Nội. Không ai biết địa điểm của nó ở đâu, người ta muốn hỏi trại Cổng trời ở đâu th́ đến Hà Nội, hỏi Bộ Công an, và Bộ công an th́...đấy địa chỉ đấy...
Trước năm 1959 tôi với anh Đang lên th́ hầu như không có đường. Người ta chở chúng tôi tới Hà Giang rồi đi một đoạn nữa, rồi đi một đoạn nữa...cứ thế. Lúc ấy tôi đă là một s
ĩ quan rất biết địa h́nh lắm mà vẫn không biết vị trí thật của nó ở chỗ nào! Tôi ở đấy 10 năm từ 1959 cho tới 1969 th́ tôi được thả về.

Đến đầu năm 1966 th́ bọn chúng đưa chúng tôi ra giam ở pḥng tập thể, từ 6 người trở lên, và bắt đầu cho học tập chính trị.

Tôi nhớ, bài học đầu tiên là “Tiến bộ của Xă Hội Chủ Nghĩa Liên Xô”. Bọn chúng tập trung anh em tù, đủ mọi thành phần, từ Biệt kích cho tới tù chính trị, tôn giáo . . . khoảng cả trăm người, ngồi đầy chặt cả hội trường. Tên cán bộ phùng mang trợn mắt kể:

“Ở một nhà máy đóng hộp thịt ḅ, người nông dân dắt con ḅ vào để làm thịt ḅ đóng hộp. Từ lúc dắt con ḅ vào cho đến khi giết ḅ, cạo lông, mổ ḅ, chia ra từng bộ phận . . . rồi đóng hộp, chỉ chừng nữa tiếng đồng hồ mà thôi. Sau đó, người nông dân đem về cả một bao đầy những hộp thịt ḅ đă đóng hộp xong để phân phối cho các hợp tác xă của ḿnh.”

Đến phần thảo luận, mà bọn chúng gọi là “Thu Hoạch” tất cả chúng tôi phải đưa ra những lời phát biểu để chứng tỏ rằng ḿnh đă hiểu sự tiến bộ của “Xă Hội Chủ Nghĩa” mà đứng đầu là Liên Bang Xô Viết. 

Đến phiên tôi lên phát biểu, trước mặt mọi người , tôi đă kể lại sự ưu việt của Xă Hội Chủ Nghĩa, như sau:

“Liên Bang Xô Viết rất là tiến bộ, nhất là trong lănh vực máy móc cơ khí, đến nỗi các kỹ sư có thể làm sống lại một con ḅ đă được xẻ ra làm thịt hộp. Hồi ở miền Nam, tôi được đưa đi du học ở Tây Đức. Ở Tây Đức có rất ít ḅ, cho nên họ đă mua được một xưởng “Tái Tạo Thịt Ḅ” của Liên Xô. Người nông dân đi mua tất cả những hộp thịt ḅ do nhà máy đóng hộp thịt ḅ sản xuất ra, đem vào xưởng tái tạo.

Người công nhân bỏ tất cả các hộp thịt ḅ vào trong máy tái tạo, chờ chừng nửa tiếng sau, dắt ra một con ḅ nguyên vẹn, đang nhai cỏ, giao lại cho người nông dân.”

Tôi kể câu chuyện tiến bộ của Xă Hội Chủ Nghĩa này bằng một giọng rất là . . . khâm phục và kính nề, nên bọn cán bộ cứ đứng nghệt mặt ra mà nghe để khâm phục tiếp cho tôi. Những nhà tu hành, những tù nhân chính trị không quen với lối nói chuyện của tôi,nên họ cũng ngồi im lặng, bán tín bán nghi.

Nhưng những anh em Biệt kích của tôi th́ phá lên cười, họ vừa vỗ tay tán thưởng ưu việt của Xă Hội Chủ Nghĩa vừa ôm bụng cười nghiêng cười ngửa, cười như chưa bao giờ được cười.

Măi một lúc sau, những người tù khác mới hiểu ra rằng, chẳng thể nào có cái chuyện dắt một con ḅ vào hăng, nửa tiếng sau đem về một rổ thịt ḅ hộp. Muốn làm ra thit ḅ hộp, phải đi qua rất nhiều giai đoạn, mỗi giai đọan ỏ một hăng khác nhau, và mỗi hăng làm một lượt cả trăm con ḅ, chứ không thể nào làm từng con ḅ một. Và cũng không thể nào lấy thịt ḅ đă đóng hộp để mà trộn nó lại để làm nó trở thành một con ḅ sống b́nh thuờng đuợc. Tới lúc đó, họ mới rủ nhau cười lên ồ ồ.

Tên cán bộ kể câu chuyện “Tiến Bộ” tức điên người lên, nhưng hắn không làm ǵ tôi được, v́ rơ ràng tôi khen kỹ thuật tiến bộ của Liên Xô, tới nỗi Tây Đức là một quốc gia tiến bộ mà c̣n phải đi mua máy “Tái Tạo Thịt Ḅ” của Liên Xô. Tên này nói thêm vài câu nũa rồi chấm dứt buổi học tập.

Ra đến ngoài, anh em Biệt kích ào tới, nói với tôi:

“Thằng Việt cộng đă nổ, mày c̣n . . . Nổ hơn thằng Việt Cộng nữa! Cái hay là chúng nó cứ ấm ớ, không dám làm ǵ mày cả, v́ mày . . . khen chúng nó mà!”

Thế là từ đó, tôi có biệt danh “HINH NỔ”       

Cứ thế, cuộc sống của chúng tôi ngày này qua ngày khác cứ thế mà trôi đi. Ban ngày th́ đứng ngồi trong pḥng giam, ban đêm th́ cùm kẹp. Bọn chúng không dám đưa chúng tôi ra ngoài rừng làm việc v́ sợ rừng núi là địa bàn hoạt động của chúng tôi, chúng tôi sẽ trốn đi ngay lập tức.

Đối với anh em Biệt kích chúng tôi, trong những ngày đầu tù tôi, đă có rất nhiều người nản chí, nhưng chúng tôi ráng t́m cách liên lạc với nhau, ráng khuyên nhủ nhau giữ vữg tinh thần, v́ ḿnh vẫn c̣n đường sống, mong chờ một ngày mai . . . Đại Quân Miền Nam sẽ đánh ra Bắc, giải thoát cho đám Biệt Kích. Hơn nữa, da số anh em chúng tôi đều là người Công Giáo, nên không bao giờ có chuyện tự tử, vỉ chỉ có Chúa Trời mới có quyền ban cho ḿnh lẽ sống và đưa ḿnh trở về với Chúa Trời.

Đến năm 1966, Không Quân Mỹ đă bắt đầu ném bom ở miền Bắc.

Bọn quản giáo sợ điếng người, nhưng chúng tôi lại mừng ra mặt. Chắc chắn sau những cuộc dội bom này sẽ có cuộc đổ bộ của Đại Quân Miền Nam, mọi người chuyền cho nhau những tin tức thật là nóng hổi, những suy luận thật là hợp t́nh hợp ly. Trong thời gian này, bọn quản giáo không dám lên mặt chửi bới hoặc có hành động ǵ hăm dọa chúng tôi cả. Trái lại, chính bọn chúng tôi đă . . . hù lại bọn chúng:

“Thằng nào làm ǵ, chúng tao nhớ tên từng đứa. Khi Đại Quân Miền Nam ra đây rồi, đố chúng mày chạy đâu cho thoát khỏi tay anh em Biệt kích chúng tao.”

Không thể ngồi không mà chờ đợi, anh em chúng tôi nẩy ra ư định:

VƯỢT TRẠI.

Chúng tôi để ư, mỗi lần có máy bay Mỹ đến dội bom, bọn quản giáo, bọn công an lại cùm chân chúng tôi lại rồi sách súng chạy xuống hầm trú ẩn hết, tới khi hết báo động mới dám chường mặt lên. Anh em trong pḥng giam của tôi đă bàn với nhau:

“Mỗi lần có c̣i báo động, từng nhóm hai tên công an đi với nhau, mỗi tên một khẩu AK và ba băng đạn. Đợi khi chúng tiến tới gần, xiết cổ chúng nó liền lập tức, rồi lột quần áo của chúng mặc vào, đi ra ngay cửa chính mà vào rừng. Lúc báo động, không ai để ư tới ai, ngay chính những tên công an gác ở đài kiểm soát cũng lo chạy xuống hầm, không lo khẩu thượng liên sẽ bắn ḿnh. Vào tới rừng rồi, dễ ǵ chúng t́m ra đuợc.”

Tin tưởng vào cách thức vượt trại này, chúng tôi xem xét, để ư từng cử chỉ, từng đường đi nước bước của bọn công an, t́m ra từng toán hai tên công an đi với nhau để chọn ra toán nào dễ thanh toán.

Rủi thay cho chúng tôi, một Biệt kích trong lúc ngủ mê đă tiết lộ kế hoạch vượt ngục:

“Ngày mai, chờ lúc có c̣i báo động, tôi và anh Hinh sẽ chờ sẵn, tới khi hai thằng Toán và Thể tới gần, sẽ quàng khăn xiết cổ tụi nó liền, nhũng người khác sẽ cướp súng, lột quần áo của hai tên này thật nhanh, rồi cùng . . . áp giải nhau ra cửa chính mà chạy.”

Anh Biệt kích nói trong cơn ngủ mê như vậy, đúng vào lúc hai tên công an Tóan và Thể đang đi tuần ở ngoài. Thế là chúng nhào vào tóm anh ngủ mơ ngay lập tức và đem chúng tôi lên pḥng tra hỏi.

“Chúng mày muốn . . . trốn trại, phải không?”

Tôi trả lời ngay lập tức:

“Đúng!”
“Thằng nào bầy mưu tổ chức?”

“Chẳng có ai bầy mưu tính kế ǵ hết. Thằng Biệt kích nào bị nhốt tù ở đây cũng đều muốt trốn tù hết. Trong đầu óc bất cứ thẳng Biệt kích nào cũng có mưu kế để trốn tù hết. Nếu không có ư định trốn tù, đâu phải là Biệt Kích!”        

(Tiếp theo kỳ tới)

NGUYỄN KHẮP NƠI.

 

 

Home