Hưởng được nhiều lợi ích
nhứt của thời đại thông tin toàn cầu này có lẽ là tuổi già. Tôi biết
có các cụ Việt nam ở đây tuổi quá “thất thập cổ lai hy”,
không những có riêng cho ḿnh một trang Facebook mà c̣n “rủ rê” bạn
bè, con cháu chia sẻ h́nh ảnh rất sôi nổi. Riêng tôi nhận thấy ích
lợi của Internet qua kinh nghiệm của các “bạn già” của tôi. Sau mấy
chục năm lưu lạc, nhứt là sau biến cố tan đàn xẻ nghé năm 75, mỗi
người một nẻo, tưởng chỉ c̣n hy vọng gặp nhau “trên nước thiên đàng”.
Vậy mà đùng một cái, nhờ Internet, những người học tṛ dưới mái
trường xưa “hồi nẳm” khắp thế giới lại bắt liên lạc được với nhau.
Đêm ngày rảnh rỗi, chẳng biết làm ǵ cho hết giờ cho nên vào “meo
đàn” để tán gẫu về đủ thứ chuyện, từ kỷ niệm xưa, văn chương, chính
trị, tôn giáo, bù khú đến y tế, sức khỏe và tiếu lâm. Văn chương,
chính trị, tôn giáo...th́ đầy dẫy trên các trang mạng. Tôi chỉ đơn
giản bấm vào “delete” cho khỏi mất giờ. Nhưng chuyện y tế, sức khỏe
và nhứt là tiếu lâm th́ tôi không bao giờ bỏ qua. Xét cho cùng cười
vẫn là liều thuốc bổ tốt nhứt.
Mới đây, một ông
bạn già của tôi đưa lên “meo đàn” một bài viết về giá trị của trứng
gà. Tôi không rơ bài viết xuất xứ từ đâu; không thấy tên tác giả mà
cũng chẳng t́m được tạp chí đăng bài viết. Nhưng cách tŕnh bày, lập
luận và dẫn chứng cũng khá thuyết phục. Trong vài hàng giới thiệu
bài viết, ông bạn già của tôi viết rằng ổng thấy “quá đă” khi đọc
bài. Tôi cũng thấy “quá đă” sau khi đọc biết về lợi ích của trứng
gà.
Tôi có nuôi năm
bảy con gà mái đẻ, loại gà suốt đời “đồng trinh sạch sẽ” chỉ biết đẻ
mà không bao giờ biết đến gà trống. Gà mái của tôi không những “chạy
bộ” mà c̣n “leo rừng” nữa. Giáp giới với vườn nhà tôi là lâm viên
quốc gia. Năm nay, gặp thời “La Nĩna” kéo dài, mưa liên tu bất tận,
cho nên giun dế lúc nhúc, các chị gà của tôi tha hồ đánh chén. Tôi
không nhớ rơ đă đọc được ở đâu đó, giống vật nào được nuôi một cách
lành mạnh th́ thịt của chúng cũng lành mạnh. Gà mái của tôi có một
cuộc sống “tốt” cho nên không chỉ thịt mà trứng cũng “tốt”. Nh́n cái
ḷng đỏ “đỏ au” th́ đủ biết trứng gà của tôi lành biết chừng nào.
Chỉ có điều, dù cho trứng có ngon đến đâu, từ lâu nay, kể từ khi thế
giới bị “ám ảnh” bởi mấy chữ “Cholesterol” (mỡ trong máu) và tôi bắt
đầu ư thức về sức khỏe, th́ tôi nh́n trứng chẳng khác nào mèo thấy
mỡ. Thèm lắm, nhưng thèm mà lại không được và cũng không dám ăn thả
cửa.
Thuở nhỏ, cái món
trong nhà thường bị tôi ăn cắp nhứt là trứng gà. Nhiều chị gà đẻ một
lúc cho nên thỉnh thoảng tôi có chôm một vài cái trứng, mẹ tôi cũng
chẳng hay biết. Tôi thèm trứng không chỉ v́ thiếu dinh dưỡng, mà v́
thấy hễ cứ có trứng gà so th́ mẹ tôi lại dành để biếu ông cha sở.
Với bà, hễ của ngon vật lạ th́ phải dành cho nhà lănh đạo tinh thần.
Trứng gà quả là của ngon vật lạ thật, bởi v́, với tôi, ăn trứng theo
dạng nào cũng thấy ngon. Ăn cắp một cái trứng, dùng một cây kim
chích vào trứng, bất kể vỏ trứng có được sạch hay không, đưa miệng
hút ra cái ḷng đỏ th́ phải nói như nhà văn Duyên Anh là “sướng rên
mé đ́u hiu” thôi. Lúc mới đến trại tỵ nạn, chưa nghe người ta đe dọa
về cholesterol trong trứng, tôi thích mua trứng, đập vỡ ra, gạn ḷng
trắng sang một bên, cho ḷng đỏ vào một ly “bảy úp” (7 Up), quậy đều
rồi thưởng thức. Vừa thấy ngon miệng lại vừa tin rằng đây là thức
uống bổ dưỡng nhứt.
Cho tới nay, món
ăn vật lạ nào tôi cũng có nếm qua và sẵn sàng từ bỏ v́ lư do sức
khỏe. Nhưng riêng trứng gà th́ phải nói là lúc nào tôi cũng thèm
“nhỏ răi”. Đặc biệt, cái món trứng gà luộc, dầm mắm nêm và chấm với
các thứ đọt rau luộc th́ chẳng có sơn hào hải vị nào bằng. Vậy mà
nhà tôi lúc nào cũng đóng vai “thiên thần hộ thủ” để canh giữ kẻo
tôi bị “sa chước cám dỗ” với trứng gà. Mỗi tuần nhà tôi chỉ cho tôi
ăn đúng 3 cái trứng mà thôi! Có gân cổ căi đến đâu cũng không bao
giờ được phép vượt qua giới hạn đó!
Tôi thấy “quá đă”
khi đọc bài viết về lợi ích của trứng gà mà ông bạn già vừa chia sẻ
trên meo đàn. Đọc xong, tôi “mời” nhà tôi lại bên máy vi tính, khoe
bài viết và thấy như ḿnh vừa làm được một khám phá mới trong y học.
Tất cả những dữ
kiện được đưa ra trong bài viết đều phủ nhận cái mớ kiến thức mà tôi
đă tiếp thu được về trứng gà. Chẳng hạn, bài viết khẳng định rằng
trứng gà không phải là loại thực phẩm giàu cholesterol. Cholesterol
tập trung ở ḷng đỏ trứng gà, nhưng là loại cholesterol tốt, rất cần
thiết cho cơ thể, nhứt là trong việc sinh sản tế bào. Vậy mà lâu nay
tôi cứ tưởng trứng gà là thủ phạm chính tạo ra “máu trong mỡ” dẫn
đến các bệnh về tim mạch.
Điểm nhấn trong
bài viết mà tôi muốn nhà tôi phải chú ư là số lượng trứng được phép
tiêu thụ mỗi ngày. Tác giả bài viết cho biết: theo thống kê hàng năm,
trung b́nh mỗi người Mỹ tiêu thụ 300 quả trứng trong một năm...Cholesterol
trong ḷng đỏ trứng gà kết hợp với một số yếu tố khác như glycerol,
cholin, phosphor và các thứ acid béo để tạo ra lecithin. Lecithin có
đặc tính “nhũ tương hóa” rất mạnh, nghĩa là có sức giúp chất béo ḥa
tan được trong máu cho nên cholesterol ḥa vào máu để đi đến những
chỗ tế bào bị hư hại và sửa chữa lại, nhờ vậy mà cơ thể không bị tổn
thương. C̣n lượng cholesterol dư thừa th́ lại được đưa về gan để
giúp tạo ra muối mật và các nội tiết tố điều hành cơ thể. Như vậy,
mỗi ngày ta nên ăn một cái trứng là vừa. Nhưng các chuyên gia dinh
dưỡng khuyên mỗi tuần chỉ nên dùng 5 trứng.
C̣n một chi tiết
khác trong bài viết mà tôi lấy làm đắc ư nhứt đó là: trứng không có
hại cho gan. Ngày xưa, khi khoa học c̣n sơ khai, người ta thí nghiệm
bằng cách lấy ḷng trắng trứng tiêm vào da thỏ th́ thấy da thỏ bị
phù, nổi mẩn ngứa cho nên bảo rằng trứng gây dị ứng. Và v́ thời đó
người ta nghĩ rằng dị ứng là do yếu gan nên qui cho trứng là thủ
phạm tác hại đến gan. Gần đây, ở thập niên 1960 trở về trước, các
hiểu biết về cholesterol chưa rơ ràng cho nên thấy ḷng đỏ trứng có
chứa cholesterol th́ cho rằng trứng không tốt. Thật ra, từ đầu thập
niên 1980 đến nay, người ta đă chứng minh rằng cholesterol của trứng
là cholesterol tốt và trứng chẳng những không hại, mà c̣n có lợi cho
gan nữa v́ trứng có chứa chất cholin giúp bảo vệ gan.
Cuối cùng, tôi
cũng rất lấy làm tâm đắc khi tác giả bài viết khẳng định rằng
trứng không làm cho nóng và khó tiêu. Tự nó, trứng không tạo ra cảm
giác nóng. Có “nóng” chăng là bởi v́ trứng được chiên với nhiều dầu
mỡ và nhứt là thức ăn thiếu rau quả và không đa dạng mà thôi.
Bài viết đă hầu
như đánh tan được cái mặc cảm “thèm trứng” của tôi. Tôi nghĩ bụng:
từ nay tha hồ ăn trứng mà chẳng sợ bất cứ di hại nào! Tôi nh́n nhà
tôi với ánh mắt “van lơn”: xin nâng số lượng trứng được phép ăn mỗi
tuần cho tôi! Nhưng lạ quá, tôi thấy bài viết chả lay động được nhà
tôi một ly ông cụ nào. Trước sau như một, nhà tôi vẫn giữ nguyên cái
liều lượng trứng dành cho tôi: mỗi tuần không được quá 3 trứng!
Trong quan hệ vợ
chồng, để bảo vệ hạnh phúc lứa đôi, mấy ông bạn già của tôi luôn ứng
xử theo hai nguyên tắc: nguyên tắc một, vợ luôn luôn đúng; nguyên
tắc hai: nếu vợ sai, hăy trở về nguyên tắc một. Nghe như đùa, nhưng
về chuyện vệ sinh, ăn uống và giữ ǵn sức khỏe, tôi thấy hai cái
nguyên tắc “quái gở” trên đây lại đúng phóc!
Thật ra, bài viết
về giá trị của trứng gà trên đây có giải tỏa được nơi tôi một vài
“ẩn ức”, nhưng vẫn không có đủ sức thuyết phục tôi từ bỏ cái khuôn
vàng thước ngọc của cha ông chúng ta là “liệu cơm mà gắp mắm”. Về
sức khỏe và ăn uống th́ chẳng có thước đo hay liều lượng chung nào
cả. Mỗi cơ thể mỗi khác. Sức chịu đựng và đ̣i hỏi của cơ thể ông tây
bà đầm có khi cũng khác với người Á đông da vàng. Họ ăn bơ sữa và
uống rượu “từ trong bụng mẹ” chẳng sao cả. Ḿnh chạy theo là ngất
ngư luôn!
Có người uống rượu
như hũ ch́m. Có người đụng vào là thấy 36 ông sao ngay. Có người
uống cà phê thế nước. Có người uống một hớp vào là thấy nóng bụng và
trằn trọc suốt đêm. Có người mỗi tháng rước vào cơ thể vài kư lô
đường chẳng sao cả. Nhưng có người, chỉ cần mỗi ngày một hai muỗng
cà phê đường là thấy có chuyện. Cũng có người cuối tuần nào cũng
đ́nh đám hội hè mà người cứ c̣m nhom. Nhưng có người sau một tiệc
cưới là tăng nửa kư lô ngay ṿng số 2 ngay lập tức...Nói chung, về
sở thích th́ không nên tranh luận và cũng chẳng nên thúc ép người ta
phải như ḿnh. Về sức khỏe cũng vậy, mỗi người tự “đi guốc” trong
bụng dạ ḿnh mà lo kiêng cữ hay tự đặt ra một ranh giới phải tuân
giữ.
Thời nào và ở đâu
cũng thế, điều độ vẫn được xem là một nhân đức. Minh triết Đông Tây
đều dạy rằng “nhân đức nằm ở bậc trung dung” (virtus in medio
stat). Có lẽ triết gia Pháp Blaise Pascal cũng nghĩ đến cái mức
“trung dung” này chăng khi ông bảo rằng người ở giữa thú vật và
thiên thần: “Con người không phải là thiên thần, mà cũng chẳng là
thú vật. Ai muốn làm thiên thần đều trở thành thú vật”. Nhân
loại bao phen khốn đốn có lẽ cũng v́ những người muốn chối bỏ nhân
tính để làm thiên thần và cưỡng bách mọi người cũng phải lột xác như
thế. Những thiên đường mù hay những quần đảo Gulag là điểm đến tất
yếu của những “thiện ư” muốn cải tạo con người như thế.
Là một tín hữu
Kitô, tôi thường được khuyên bảo hăy sống tiết độ. Tôi cho rằng tiết
độ hoàn toàn khác với khổ chế. Khổ chế là từ bỏ và trốn chạy khỏi
cái thế giới vật chất này để đi t́m tự do và niềm vui tinh thần.
Tiết độ không hề có nghĩa là từ bỏ hưởng thụ hay là t́m cách hưởng
thụ càng ít càng tốt. Người biết sống tiết độ là người vẫn yêu mến
cái thế giới vật chất mà Thượng Đế đă xem là “tốt đẹp” khi tạo dựng
ra nó. Người biết sống tiết độ là người vui hưởng cuộc sống mà vẫn
cố gắng đi t́m sự tự do tinh thần. Với người tiết độ th́ như người
Việt nam chúng ta vẫn nói “ăn ít ngon nhiều”.
Ba cái trứng mà
nhà tôi quy định cho tôi được phép “hưởng dùng” mỗi tuần quả là
thước đo của sự tiết độ mà tôi thấy cần phải tuân giữ. Có tiết độ
mới thấy được vẻ đẹp và giá trị của cuộc sống. Cuộc sống c̣n đáng
sống là bởi ta c̣n muốn thèm sống.
Trong Mùa Chay của
Kitô giáo, tôi cũng nhận thấy rằng tiết độ trong việc ăn uống không
phải là điểm đích mà chỉ là một “thử thách” nhỏ để tập “sống đạo”
hay đúng hơn là phương thế, là “bài học vỡ ḷng” để đạt được những
giá trị khác cao cả hơn. Có những điều cần tập tiết độ hơn như tiết
độ trong suy nghĩ, lời nói và nhứt là cái nh́n, nhận thức về người
khác. Về mặt này, tiết độ quả là rất khó nhưng thật cần thiết để tạo
một bầu khí trong lành cho chính ḿnh và với người khác. Chỉ cần một
chút quá đà trong suy nghĩ, người ta dễ rơi vào thành kiến và chủ
quan. Mà đă thành kiến và chủ quan th́ người khác là zê-rô c̣n “tui”
phải là con số một. Và đó cũng là con đường ngắn nhứt để dẫn đến quá
khích, cuồng tín và cực đoan. Cuồng tín và cực đoan trong chính trị
và nhứt là trong tôn giáo, xét cho cùng, cũng là một thái độ thiếu
tiết độ. Thiếu tiết độ trong suy nghĩ và ứng xử cho nên mới thiếu
khoan nhượng, cảm thông, dung ḥa và tha thứ.
Tôi vẫn nghĩ: đi
hết con đường Mùa Chay mà vẫn không thấy ḿnh suy nghĩ và sống trong
tinh thần khoan nhượng, cảm thông và tha thứ hơn th́ dù có kiêng
khem, dù có luôn ngoan ngoăn “tuân thủ” quy định “ba cái trứng mỗi
tuần” cho đến chết đi nữa cũng chẳng “có đạo” hơn!