Việt Luận
Đài
Loan (Taiwan) là một nước nhỏ. Ngay đến chữ 'nước' cũng không
đủ nghĩa trọn vẹn vì năm 1971 Liên hiệp quốc đã đuổi Đài Bắc
(thủ đô Đài loan) ra mà rước Bắc Kinh ngồi vào ghế có bảng
hiệu Trung quốc. Đài loan rộng chưa đầy 36 ngàn cây số vuông;
Trung cộng lục địa rộng hơn 950 ngàn cây số vuông. Đài loan có
23 triệu dân; Trung cộng lục địa có 1 tỷ 300 triệu dân. Hai
bên chỉ cách nhau eo biển rộng 160 cây số. Nói theo chữ nghĩa
bàn nhậu: Trung cộng chỉ cần vạch c...đái qua eo biển thì
Đài loan cũng... trôi.
Nhưng qua 63 năm, Đài loan chưa
trôi. Ngược lại, đảo quốc nhỏ bé này thành kiểu mẫu phát
triển kinh tế, xây dựng cộng đồng và thể chế dân chủ mà dân
sống dưới chế độ Cộng sản tại Trung quốc phải mơ ước.

Supporters of Ma Ying-jeou celebrate in Taipei. Photo: Romeo Gacad/AFP/Getty
Trong tuần qua, một lần nữa
dân chúng Đài loan đi bầu. 80% cử tri vào phòng phiếu bầu dân
biểu quốc hội và tổng thống. Bầu cử tại Đài loan là bầu
thiệt vì người ta thật tình tranh cử, thẳng thắng đốp chát
tranh luận và có khi thượng cẳng chân hạ cẳng tay trên đường
phố. Hai ứng cử viên hàng đầu là ông Mã Anh-cửu (Ma Ying-jeou)
và bà Thái Anh Văn (Tsai Ing-wen). Bầu cử thật gay go. Đến
phút chót vẫn chưa rõ ai thắng. Cuối cùng, kết quả thật
khít khao: ông Mã Anh-cửu, 61 tuổi, thuộc Quốc dân đảng, tái
cử nhiệm kỳ nhì với 51.5% số phiếu.
Không những dân Đài loan hồi
hộp chờ kết quả mà đến tỷ dân Trung hoa dưới gông cùm Cộng sản
lục địa cũng bám sát. Hơn 500 triệu cư dân mạng tại Trung
cộng tung lời loạn bàn trên mạng Weibo (tương đương Twitter).
Một lời loạn bàn được truyền đi nhiều nhất tại Trung cộng
như sau: 'Có người bạn Đài loan khoe với tui "Sáng mai tôi vào
phòng phiếu. Chiều tối mai chúng tôi biết ai đắc cử tổng thống...".
Nghe vậy tui thấy xấu hổ cho dân Đài loan nên nói lại: "Ở
Trung hoa Cộng sản, nếu ngày mai tui phải đi bầu thì ngay
chiều hôm nay chúng tôi đã biết ai đắc cử rồi!'
Bầu cử kiểu Đài loan không những
luôn luôn là thèm thuồng của tỷ người dân Trung Cộng mà bầu
cử tuần vừa qua còn là quyết định sinh tử cho mối liên lạc
giữa Bắc kinh với Đài bắc.
Thật vậy, sau thời gian dài
Trung cộng hạ quyết tâm giải phóng Đài loan và Đài loan cũng
một lòng Tây tiến quang phục lục địa -- hai bên phải đấu
dịu trong thế nhập nhằng. Năm 1972, tổng thống Mỹ Richard Nixon
cất bước Hoa du. Mỹ vẽ lại bàn cờ ở Đông Á. Theo đó, mặt
ngoài 'chỉ có một nước Trung hoa' nhưng mặt trong vẫn tiếp
tục bán vũ khí cho Đài loan (lần mới nhất vào năm 2010 trị
gía $US6.7 tỷ) và năm 1979 ra đạo luật cam kết không bỏ rơi
nếu Đài loan bị ai đó tấn công.
Nhờ được mở cửa, Đặng Tiểu
Bình cúi đầu bắt dân Trung hoa thành công nhân sản xuất hàng
hoá cho thế giới tư bản tiêu dùng. Tuy nhiên, Trung cộng lại khá
hơn. Dân Trung cộng giàu lên và... sợ chết. Họ bớt hung hăng.
Họ không còn hạ quyết tâm giải phóng Đài loan bằng súng đạn
nữa. Ngược lại, Đài loan mất 'chính nghĩa' trên trường ngoại
giao thế giới nện quay qua dùng đồng tiền mà tự sống còn.
Hiện nay, Đài loan là một nước đầu tư nhiều tiền vào Trung
cộng. Năm 2010, Đài loan đổ vào Trung cộng US$2.6 tỷ để làm ăn
và xuất cảng qua lục địa US$120 tỷ hàng hóa. Ngược lại, dân
Trung cộng hồ hởi bay sang Đài loan thở không khí tự do. Năm
ngoái, hơn 2 triệu người từ nước Cộng sản Trung hoa du lịch sang
Tự do Trung hoa và tiêu xài lên đến US$3,1 tỷ.
Eo biển Đài loan tấp nập hàng
hoá và hành khách qua lại mặc dầu Trung Cộng bố trí hơn 1,500
hoả tiễn nhắm vào 'tỉnh ly khai'. Ngược lại, Đài loan làm ăn lên
với cựu thù nên dễ dãi với tình trạng nhập nhằng với Trung
Cộng. Chính tổng thống Mã Anh-cửu có cha mẹ là người Trung
Cộng, sinh tại HongKong, lấy bằng tiến sỹ Luật từ đại học
Havard Hoa kỳ và trở thành tổng thống Đài loan từ năm 2008. Một
cách thiết thực, họ Mã bỏ lời hô hào tái chiếm lục địa
của cha con họ Tưởng và lật ngược chủ trương tuyên bố độc lập
của tổng thống Trần Thuỷ Biển.
Đài loan dưới quyền cai trị của
họ Mã theo chính sách ba không: không tuyên bố độc lập, không hợp
nhất với Trung Cộng và không dùng vũ lực để giải quyết xung
đột với Bắc kinh. Đài loan tiếp tục tình trạng nhập nhằng trên
trường chính trị và ngoại giao nhưng quyết tâm giải quyết xung
đột với Bắc kinh bằng...đồng tiền.
Việt Luận