-“Chính mày là chủ chốt vượt ngục, phải không?”
-“Tôi đă trả lời cán bộ rồi, trong đầu óc bất cứ một người Biệt Kích
nào cũng có ư tưởng vượt ngục, không cần phải có người nào đứng làm
chủ chốt cả. Tuy nhiên, ư định là một chuyện, làm được hay không lại
là một chuyện khác, các anh canh gác như thế này th́ chúng tôi làm
sao mà vượt ngục được!”
Hai tên công an nh́n nhau, thích thú v́ câu nói của tôi đă. . . khen
chúng canh gác kỹ (Trên thực tế, ở trại tù Cổng Trời này, v́ địa thế
hiểm trở, nên bọn Công an chỉ canh gác cho có lệ. Tôi nói móc họng
tụi nó chứ không phải là khen). Chúng im lặng một lúc rồi cùng bước
ra ngoài to nhỏ với nhau.
Tôi đoán rằng, trong lúc này, đầu óc tụi nó đang hoang mang lo sợ
máy bay Mỹ có thể đến thả bom bất cứ lúc nào. Nếu giữ tôi lại để tra
tấn, để hỏi cung, lỡ máy bay Mỹ đột ngột bay tới, làm sao mà kịp giờ
để chạy xuống hầm? Chạy không kịp, lỡ bọn Biệt Kích nổi loạn, chúng
nó dám. . . giết ḿnh lắm!
Hơn nữa, chúng tôi cũng chưa hề có một hành động nào chứng tỏ là sẽ
vượt ngục, tất cả chỉ là một lời nói trong giấc mơ mà thôi.
Cuối cùng, hai tên cai tù trở lại, chỉ đe doạ tôi:
-“Chúng mày liệu hồn. Ở trại Cổng Trời này, chưa bao giờ có chuyện
vượt ngục, mà dù có vượt ngục cũng không thể trốn đi đâu cho thoát.
Đă lên tới cổng trời rồi, th́ chỉ c̣n có một con đường duy nhất để
mà đi tới là “Đồi Bà Then” chứ không c̣n con đường nào khác để đi
xuống. ”
Ghi chú: Đồi Bà Then là nơi chôn tù nhân. Chỉ bó chiếu mà chôn chứ
không có mộ bia ǵ cả.
Sau đó, chúng lại cho tôi vào pḥng biệt giam, cùm tôi suốt một tuần
lễ rồi mới cho ra pḥng giam chung.
Tù nhân ở trại Cổng Trời, với khí hậu khắc nghiệt, ăn uống thiếu
thốn, lại không có thuốc men ǵ cả, rất khó mà kéo dài cuộc sống:
Ban đêm, nhiệt độ có khi dưới 0 độ, anh em tù chỉ có trên người
một bộ quần áo vải và cái chăn đơn. Lạnh không c̣n nơi nào lạnh hơn.
Ăn uống th́ chỉ có khoai sắn, luộc với muối, lâu lâu có ít cơm. Nếu
có bệnh, ráng chống chọi để mà qua cơn bệnh, nếu không qua khỏi cơn
bệnh, th́ chỉ c̣n cách. . . đem chôn.
Anh em Biệt Kích chúng tôi c̣n sống được là nhờ vào niềm tin:
Niềm tin là một ngày nào đó, Đại Quân Miền Nam sẽ tấn công qua sông
Bến Hải để Giải Phóng Miền Bắc, giải cứu anh em Biệt Kích.

Quân nhân của Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa được trao trả.
H́nh của minhhoa’s photostream.
Nếu ngày hôm nay Đại quân chưa ra, th́ ngày mai, ngày mốt, một ngày
nào đó. . . Cứ thế mà chúng tôi kéo dài cuộc sống tù đày. . .
Vào một ngày của năm 1973, tất cả tù Biệt kích chúng tôi được dời về
trại Phú Lu ở Lào Kay để học tập về Hiệp Định Giơ Nevơ và cách thức
trao trả tù binh. Tôi đếm cả thảy có khoảng một trăm hai mươi Biệt
Kích, bao gồm cả những anh em Biệt Kích nhẩy toán ở Cam Pu Chia,
đường ṃn HCM và Hạ Lào. Vừa cho học tập, bọn Việt cộng vừa làm công
tác tuyên truyền để cài người: Mỗi Biệt kích đều được chúng gọi
riêng vào pḥng để doạ nạt, dụ dỗ sẽ cho trao trả sớm nếu chịu làm
điệp viên cho chúng, báo cáo cho chúng những tin tức cần thiết ở
Miền Nam.
Anh em chúng tôi về pḥng bí mật họp nhau lại, tương kế tựu kế, chỉ
nói rằng sẽ làm những ǵ có thể làm, sau đó báo cho nhau đầy đủ
những ǵ bọn chúng đ̣i hỏi, coi đó như là một tṛ chơi đấu trí mà
thôi. Một số anh em c̣n bàn bạc trao đổi với nhau về những kinh
nghiệm nhẩy toán, để nếu sau này c̣n nhẩy ra Bắc nữa, sẽ không mắc
phải những lỗi lầm này. Nếu không nhẩy toán, sẽ làm huấn luyện viên,
truyền lại những kinh nghiệm này cho đám Biệt Kích đàn em.
Thời gian học tập này là thời gian thoải mái nhất trong cuộc đời tù
tội của chúng tôi. Thời gian này cũng là thời gian duy nhất mà anh
em Biệt Kích không có ư định vượt ngục: Đang chờ để trao đổi tù binh
mà! Vượt ngục làm chi? Cũng trong thời gian này, đôi khi chúng cho
chúng tôi được ăn thịt. Thông thường, khẩu phần tù được 9kg. . .
“Chất Bột” bao gồm khoai, sắn, rau, muối và hiếm khi có một ít gạo.
Thịt chỉ được ăn (vài miếng được gọi là thịt) vào hai ngày trong năm:
Ngày Tết và ngày mà chúng gọi là “Độc Lập”.
Hàng ngày, chúng tôi được cho nghe tin tức từ đài phát thanh, và
được biết, một vài nhóm tù Quân nhân Cộng Hoà đă được trao trả, làm
anh em chúng tôi càng nức ḷng hơn nữa.
Chờ măi, chờ măi cho đến tháng 10 năm 1973 mà vẫn chưa được trao đổi,
anh em chúng tôi hỏi thẳng đám cán bộ:
“Tại sao chúng tôi không được trao trả?”
Bọn cán bộ trả lời quanh co:
“ Có nhiều toán được trao trả, ráng chờ tới phiên. ”
Chờ không nổi nữa rồi, anh em chúng tôi bàn nhau:
Có thể bọn Việt cộng đă dùng chúng tôi để mặc cả một điều ǵ đó, nên
mới chần chờ như vậy. Được trao trả theo Hiệp định Genevè là một dịp
may hiếm có, phải nắm lấy cơ hội này, phải làm một cái ǵ đó để đ̣i
hỏi, nếu không, sẽ không bao giờ c̣n cơ hội nữa.
Anh em Biệt Kích ra quyết định:
“Tuyệt thực, cho đến khi nào được trao trả!”
Không biết v́ lư do nào đó mà anh em Biệt Kích ở Trại Quảng Ninh
cũng đă có quyết định tuyệt thực cùng một ngày với anh em Biệt Kích
ở Phú Lu chúng tôi, làm cho bọn Việt cộng lo ngại đă có. . . gián
điệp Miền Nam trà trộn vào trong đám cán bộ của chúng để cho hai
trại biết tin nhau, chứ anh em Biệt Kích không thể nào thông tin với
nhau đuợc, v́ hai trại ở rất xa nhau. Chúng tôi thấy bọn cai tù bối
rối ra mặt, nên càng quyết định làm tới.
Tuyệt thực tới ngày thứ ba th́ bọn quản giáo họp chúng tôi lại,
tuyên bố dỗ ngọt:
“Sẽ đưa nguyện vọng của anh em lên Bộ Công An để cứu xét gấp. ”
Sau vài tuần chờ đợi, bọn chúng lại họp anh em chúng tôi lại, chia
thành từng toán 20 người đưa lên xe đi, giải thích rằng:
“Trao đổi ở nhiều nơi khác nhau, nên phải chia toán ra mà đi. ”
Toán thứ nhất có tôi, được đưa ra khỏi trại để lên xe.
Anh em c̣n lại vui ḷng chờ đợi tới phiên ḿnh.
Bất chợt, những người tù h́nh sự chạy vào báo cáo:
“Anh em trong toán vừa rồi, bị đưa lên xe bít bùng, vừa mới lên xe
là bị c̣ng lại. Đưa đi đâu không biết!”
Anh em Biệt Kích c̣n lại họp khẩn với nhau:
Nếu đưa đi nơi khác làm thủ tục trao đổi, tại sao lại phải c̣ng lại?
Tại sao phải ngồi xe bít bùng?
Như vậy, có nghĩa là anh em bị đưa đi trại giam khác, chứ không phải
được đưa đi trao đổi.
Tất cả Biệt Kích yêu cầu quản giáo giải thích rơ ràng, nếu không,
yêu cầu trao trả đám anh em vừa mới được chuyển đi.
Bọn Công an từ chối giải thích và cũng từ chối trao trả đám tù vừa
bị đưa đi. Không những thế, chúng c̣n chĩa súng ra lệnh cho anh em
trở về khu nhà giam.
Nhịn không đuợc nữa rồi, anh em Biệt Kích quyết định:
Đánh!
Toàn thể hơn một trăm Biệt Kích bất chấp súng đạn, lưỡi lê, đă nhào
lên tấn công bọn Công an. Anh em dùng dao búa, đồ nghề và bất cứ thứ
ǵ có thể dùng làm vũ khí, kéo bàn ghế làm chướng ngại vật để giao
chiến với bọn Công An.
Bọn Việt cộng không chịu trao đổi th́ anh em Biệt Kích. . . Tự Trao
đổi.
Phải thoát ra ngoài. Phải vượt trại. Phải vượt ngục.
Bọn Việt cộng cũng biết vậy, nên chúng kêu viện binh, thêm cả lính
chính quy với đại liên và xe tăng trợ chiến. Kết cuộc, sau một ngày
giao chiến, anh em Biệt Kích bị thúc thủ, lại bị bắt c̣ng tay giải
đi từng trại khác nhau.
Toán đầu tiên của chúng tôi đă bị đưa trở lại trại Cổng Trời.
Vài ngày sau, đám Biệt Kích c̣n lại cũng lên nhập bọn và bị biệt
giam ngay lập tức.
Khi được biết anh em v́ t́nh đồng đội, v́ chúng tôi mà đă bị bọn
Công an đàn áp, chúng tôi chỉ c̣n cách nh́n nhau mà thương cảm, xót
xa cho cuộc đời tù tội dưới chế độ Cộng sản.
Biệt Kích thương yêu nhau, dùm bọc lẫn nhau như thế đấy!
Tháng 6 năm 1975, đang nằm trong khu biệt giam, chúng tôi được bọn
Công an cho nghe radio, phát tin:
“Quân Đội Việt Nam Cộng Hoà đă đầu hàng Bộ đội Việt Cộng”
Anh em chúng tôi không ai tin cả, v́ đă một lần vào năm 1968, bọn
chúng cũng đă cho chúng tôi nghe tin “Bộ đội Bắc Việt đă chiếm toàn
cơi Miền Nam” Nhưng sự thật không phải là như vậy, nên lần này, dù
bọn chúng có cho chúng tôi nghe thật nhiều lần cái tin đầu hàng đó,
chúng tôi cũng vẫn không tin, không nghe.
Măi tới tháng 10 1975, bọn Việt cộng tập họp chúng tôi lại, cho xem
đoạn phim xe tăng Việt cộng húc đổ cổng sắt tiến chiếm Dinh Độc Lập,
Tổng thống Dương Văn Minh đọc lời hiệu triệu quân dân chính, kêu gọi
quân nhân các cấp của Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà buông súng ngưng
chiến đấu.
Lúc đó, mặt trời mới hoàn toàn đổ xụp trên đầu chúng tôi.
Từ khi bị bắt tới bây giờ, anh em Biệt Kích chúng tôi sở dĩ c̣n sống
đến ngày nay là nhờ vào ḷng tin. Ḷng tin một ngày nào đó Đại Quân
Miền Nam sẽ tiến về giải phóng quê hương miền Bắc, tiêu diệt bọn
Cộng sản dă man, mang lại hoà b́nh cho toàn cơi Việt Nam và giải cứu
chúng tôi.

Những người lính Biệt Kích đă chứng kiến cuộc sống an lành phồn
thịnh của dân chúng ở miền Nam.
Những người lính Biệt Kích như chúng tôi, đă được trui luyện qua
nhiều quân trường của quân đội Việt Nam Cộng Hoà. Đào tạo ra một
người lính Việt Nam Cộng Hoà đ̣i hỏi rất nhiều công phu sự luyện tập,
đ̣i hỏi vừa khả năng về quân sự lẫn trí óc và ḷng tin. Ḷng tin vào
chính nghĩa Tự Do, Cộng Hoà sẽ toàn thắng chủ nghĩa Cộng sản vô thần,
vô tổ quốc, dă man, vô nhân đạo.
Đến khi bị bắt, chúng tôi đă được tận mắt chứng kiến mức sống cơ cực
của người dân miền Bắc, đă được nh́n thấy những đám lính Cộng sản
thiếu huấn luyện, vũ khí thô sơ, không có khả năng chiến đấu, chúng
tôi đều có sự suy nghĩ, so sánh và kết luận là:
Miền Nam hơn Miền Bắc rất nhiều, do đó, chắc chắn quân đội của Việt
Nam Cộng Hoà sẽ tiến về giải phóng Miền Bắc.
Sự thật xẩy ra đă quá trái ngược với niềm tin tưởng của chúng tôi.
Mặt đất dường như xụp đổ ngay dưới chân của tôi. Tôi đứng không vững,
tưởng chừng như nếu bước tới một bước nữa, sẽ bị xụp xuống hố sâu.
Tôi mở mắt nh́n trời, mà tưởng chừng như bầu trời đă biến mất, không
c̣n một tia sáng nào ở trước mặt.
Chúng tôi nh́n nhau, nói không nói lên lời, khóc không ra tiếng.
Niềm tin vào Miền Nam của chúng tôi đă xụp đổ!
C̣n ǵ để cho chúng tôi vịn vào đó mà sống nữa!
Một số trong anh em chúng tôi đă quá tuyệt vọng, đă tự tử.
Đến lúc này, chúng tôi mới chợt bừng tỉnh.
Trong chiến tranh, thắng bại là chuyện b́nh thường.
Tại sao lại phải chết?
Bại hôm nay, đâu có nghĩa là hoàn toàn bại trận.
Thắng hôm nay, đâu có nghĩa là măi măi thắng.
Lịch sử đă cho thấy, thua ngày hôm nay, ngày mai, năm sau, mười năm
sau thắng lại vẫn là chuyện thường xẩy ra và có thể xẩy ra với Miền
Nam Việt Nam.
Chúng tôi khuyến khích nhau, hỗ trợ tinh thần cho nhau để cùng đứng
vững, cùng tin tưởng vào một ngày mai tươi sáng hơn.
Năm 1976, Linh Mục Nguyễn Hữu Lễ và một số anh em từ trong Nam bị
đưa ra ở cùng trại với chúng tôi, đă cho chúng tôi thật nhiều tin
tức. Tin quan trọng nhất mà chúng tôi thu thập được là: Một số Sĩ
Quan cao cấp của Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà đă thoát ra ngoại quốc
và đang tổ chức những cuộc kháng chiến.
Thế là trong tâm khảm chúng tôi lại bừng lên một niềm hy vọng mới:
Sẽ lại có ngày ca khúc khải hoàn!
Đến năm 1977, bọn Việt cộng tập họp chúng tôi lại, loan tin:
Án chung thân cho tất cả các Biệt Kích được xoá bỏ. Kể từ nay, tất
cả tù nhân sẽ được chuyển về các Nông trường để sản xuất.
Nghe th́ thật là nhân đạo, nhưng thực sự th́ là một phương cách
chuyển trại tù mà thôi. Lư do là toàn thể nước Việt Nam bây giờ đều
nằm trong tay bọn Việt cộng, chúng không c̣n sợ chúng tôi trốn trại
nữa, nên thay v́ để chúng tôi ở trong tù, phí phạm, chúng chuyển
chúng tôi về các nông trường sản xuất, bắt làm việc tự nuôi thân.
Tôi và một số anh em được đưa về Nông trường Hồng Thắng, ở Phú Lu,
thuộc tỉnh Lào cay, để cuốc đất trồng khoai, trồng ḿ. Gọi là Nông
trường cho có vẻ hoa mỹ, chứ thực sự, nông trường này cũng nằm ở một
góc rừng không có dân địa phương lai văng. Trong nông trường nhốt đủ
mọi thứ tù: Từ tù h́nh sự tới dân sự, từ cán bộ tới bộ đội mà chúng
gọi là “Hủ hoá, Tham ô”. Tù ra đồng từ sáng sớm tới tối mịt mới trở
về khu nhà ngủ.
Những bữa ăn sáng trưa và chiều tối đều tập trung vào những lán, gọi
là nhà ăn. Tất cả các loại tù đều xếp hàng ăn chung với nhau. Việc
nấu nướng ở nhà bếp và chia khẩu phần cơm canh được giao cho những
tù h́nh sự, tức là những người ít ra c̣n được bọn Việt cộng tin
tưởng, v́ họ sinh ra và sống muôn đời ở ngoài Bắc. Những tù nhân lo
việc nấu nướng th́ an nhàn hơn và có thể dấu phần cơm thêm cho ḿnh,
nhưng những người tù lo việc phân chia cơm canh lại không được an
nhàn như vậy, v́ cơm canh là lẽ sống của tù, nên chỉ cần chia không
đều một vài hột cơm, một nửa củ khoai hoặc sắn là các tù nhân có thể
căi vă hoặc đánh người chia cơm liền lập tức, đôi khi đưa tới đổ máu,
giết lẫn nhau. V́ thế, dù là tù h́nh sự có dữ dằn tới đâu đi nữa,
cũng không dám đứng chia phần cơm cho tù được quá một bữa. Các cai
tù và tù chia cơm đành phải nhờ tới các Biệt Kích Miền Nam lo nhiệm
vụ chia cơm. Lư do mà Biệt Kích Miền Nam dám làm và làm công việc
chia cơm một cách hoàn hảo, không phải v́ anh em Biệt Kích. . . dữ
dằn hơn các loại tù khác, mà v́ những lư do như sau:
-
Anh em Biệt Kích là những chiến binh can đảm, có số đông, lại
luôn luôn bênh vực lẫn nhau. Anh em có đủ bản lănh để đánh trả
những ai đụng tới ḿnh hoặc ức hiếp các tù nhân khác.
-
Anh em Biệt Kích đều là những người trọng danh dự, không làm lợi
riêng cho ḿnh.
-
Có đầu óc tính toán, biết cách làm việc, biết cách chia phần cho
đồng đều. Đa số đều có tŕnh độ học thức, nên đều biết cách thức
chế ra cái cân thăng bằng một đầu có dĩa đựng đồ ăn, đầu kia là
quả cân bằng đá.
Ví dụ: Nếu mỗi người tù được nhận 100gram chất bột, th́ anh em cân
thử trước mặt mọi người lần đầu: Để đồ ăn lên dĩa, rồi dời quả cân
tới điểm thăng bằng và đánh dấu tại đó. Tới phiên lănh cơm th́ một
anh xúc đồ ăn lên đĩa, anh kia dời quả cân tới đúng điểm đă đánh dấu,
thế là xong, ai cũng có phần đúng như cân lượng.
Trong một bữa ăn trưa, sau khi tôi chia cơm xong, lấy phần của ḿnh
ra một góc ngồi ăn, có một anh tù tới gần chỗ tôi ngồi ăn chung, tự
giới thiệu anh ta tên Bưởi. Tôi hỏi anh thuộc loại tù ǵ? Anh thản
nhiên trả lời:
“Tù. . . Tham ô”
Tham ô? Tôi hơi ngạc nhiên, v́ xứ Bắc nghèo nàn vô tận, có ǵ đâu để
mà tham ô?
Anh thuộc loại cán bộ tập kết, lấy vợ là con gái của Phó Giám Đốc Mỏ
Than Ḥn Gai. V́ tên Giám đốc ganh tị với bố vợ của anh, nên đă kết
tội anh là tham ô, lăng phí. Anh bị kết án tù 10 năm, đưa lên làm
lao động ở đây.
Sau vài lần ngồi ăn chung, một hôm, đột nhiên anh hỏi tôi:
“Hồi đó, tôi ở . . . căn nhà an toàn tại lầu 4 đường Trần Hưng Đạo,
tôi có treo một bức h́nh Tổng Thống Diệm đang đứng hiệu triệu quốc
dân. Không biết có c̣n không?”
Tôi giật ḿnh, lạnh sương sống, củ khoai lang mắc nghẹn trong miệng
tôi, v́ tôi có thấy tấm h́nh Tổng Thống Diệm ở trên tường. Tôi im
lặng quan sát anh Bưởi một lần nữa:
Anh Bưởi này là ai mà lại ở “Nhà An Toàn” của Biệt Kích?
Anh là ai mà lại treo tấm h́nh Tổng Thống Diệm lên trên tưởng?
Anh Bưởi vừa bóc vỏ khoai lang vừa nh́n quanh, khi đă quan sát để
biết rơ không có ai nghe lén, anh mới tiếp tục nói:
“Tôi là Đại Úy Biệt Kích Lê Văn Bưởi, được đưa qua Thái Lan làm con
nuôi một gia đ́nh cách mạng, rồi sau đó đưa về Hà Nội với tư cách. .
. tập kết. Tôi được sắp xếp làm tại mỏ than Ḥn Gai. Nhiệm vụ của
tôi là nhận đồ tiếp liệu từ Hà Nội đem về, nên lấy được nhiều tin
tức lắm. Tên Thủ trưởng muốn tôi xuất kho những món hàng có thể đem
bán được, tôi không chịu xuất, nên hắn t́m cách cáo buộc tôi là tham
ô. Tôi bị tù nhưng v́ có bố vợ can thiệp, nên chỉ phải đưa đi làm
lao động mà thôi. ”
Tôi ú ớ, không biết có nên tin anh ta hay không? Tôi hỏi lấy lệ:
“Tụi nó đă biết. . . anh là ai hay chưa?”
“Chúng nó cũng là người thôi, chứ đâu phải là thần thánh ǵ để mà
biết anh em ḿnh có mặt ở mọi nơi, và đang làm cái ǵ? Nếu chúng nó
biết tôi là ai, th́ giờ này tôi đâu có ngồi đây mà nói chuyện với
anh. Thôi, chào anh mạnh giỏi, ráng giữ vững tinh thần. ”
Rồi anh đứng dậy, vươn vai đi trở lại chỗ làm.
(Ghi chú: Vào năm 2007, tôi có qua Mỹ dự đại hội “Biệt Kích Nhầy Bắc”
và có gặp lại Đại Úy Bưởi. Anh kể tiếp cho tôi nghe đoạn cuối của
cuộc đời Biệt Kích của anh:
“Năm 1984, tôi được tha, đem vợ con vào Saig̣n sinh sống. Khi nghe
tin có chương tŕnh HO, tôi đi thằng tới Ṭa Lănh Sự Mỹ tŕnh diện.
Họ coi lại sổ sách, có tên tôi là Biệt Kích Nhầy Bắc, gài tại Hà Nội,
thế là họ cho cả gia đ́nh tôi qua Mỹ định cư. ”
Anh Bưởi đă qua đời vào năm 2009. )
Tiếp theo kỳ tới.
NGUYỄN KHẮP NƠI