-
Kevin Rudd & Julia Gillard -
Tin đồn về một cuộc đảo
chính trong nội bộ Đảng Lao Động ngày càng sốt dẻo. T́nh trạng phân
hóa trầm trọng trong Đảng là một thực tế ngày càng tỏ hiện: trong
tổng số 103 dân biểu và thượng nghị sĩ liên bang thuộc Đảng Lao động,
hiện chỉ có 47 người ủng hộ thủ tướng Julia Gillard, 36 người khác
đứng sau lưng đương kim bộ trưởng ngoại giao Kevin Rudd, người đă bị
bà Gillard đâm sau lưng dạo tháng 6 năm 2010. Số c̣n lại rất có thể
sẽ ngả về phía ông Rudd. Một số những khuôn mặt nổi bật trong nội
các của bà Gillard như ông Anthony Albanese, Chris Bowen, Martin
Ferguson và Robert McClelland đă tuyên bố ủng hộ ông Rudd. Ngoài ra,
các cuộc thăm ḍ dư luận quần chúng mới nhất cũng cho thấy sự ủng hộ
của dân chúng Úc dành cho thủ tướng Gillard cũng xuống thấp hơn bao
giờ hết.
So với thủ lănh
đối lập Tony Abbott, uy tín của bà Gillard cũng chẳng hơn bao nhiêu.
Trong thời gian gần đây, sự ủng hộ của dân chúng dành cho cá nhân bà
tương đối cao hơn ông Abbott. Nhưng mới đây, sau khi bà tỏ ra “ú ớ”
về chuyện lật đổ ông Rudd, dân chúng Úc lại càng “xa lánh” bà hơn.
Tin tức từ nội bộ nói rằng bà Gillard đă từng cùng với ban tham mưu
và đồng nghiệp Lao động của bà bày mưu lập kế để lật đổ ông Rudd vài
tuần trước khi ông thực sự ra đi dạo tháng 6 năm 2010. Nhiều nguồn
tin nói rằng chính tay bà Gillard đă trao cho các đồng nghiệp của bà
những bản thăm ḍ nội bộ vài ngày trước khi thách thức quyền lực của
ông Rudd. Nhưng bà Gillard nói rằng bà chỉ quyết định thách thức ông
Rudd vào ngày 23 tháng 6 năm 2010. Đó là ngày bà đi vào văn pḥng
ông Rudd và yêu cầu ông tổ chức một cuộc bầu cử nội bộ để quyết định
về quyền lănh đạo.
Cũng có tin cho
rằng chính bà đă yêu cầu văn pḥng của bà chuẩn bị một bài diễn văn
để đọc trong trường hợp ông Rudd phải nhường quyền lănh đạo cho bà.
Nhưng một lần nữa, bà Gillard vẫn chối bai bải rằng bà không hề
nhúng tay vào việc này. Có lẽ thái độ không thành thật này của bà đă
khiến cho dân chúng Úc không c̣n tin tưởng nơi bà nữa.
Kinh tế Úc hiện
vẫn đang ổn định, mức thất nghiệp vẫn c̣n thấp so với các nước Tây
phương khác. Tuy nhiên, nếu Úc đại lợi phải trải qua một cuộc khủng
hoảng, th́ cuộc khủng hoảng đó chỉ có thể là khủng hoảng về lănh đạo
mà thôi. Trong cuộc khủng hoảng này, kịch bản nào sẽ xảy ra cho nước
này?
Chúng tôi xin được
dựa vào những suy luận của kư giả George Megalogenis của báo The
Australian để đưa ra một số dự đoán.
Nếu ông Rudd lật
đổ bà Gillard...
Nếu
ông Rudd lật đổ bà Gillard để rồi sau đó, với khả năng thất cử rất
cao của Đảng Lao Động, lại phải “nhường” chỗ cho ông Abbott, th́
đàng nào Úc đại lợi cũng sẽ rơi vào t́nh trạng của thập niên 70 của
thế kỷ trước. Cũng như trong giai đoạn 5 năm từ 1972 đến 1977, khi
mà dân chúng Úc phải thi hành nghĩa vụ công dân đến 4 lần, lũ lượt
kéo nhau đến các pḥng phiếu. Quốc gia miệt dưới này lại một lần nữa
được thế giới chú ư tới v́ sự bất ổn chính trị.
Trước hết, nếu ông
Rudd lên thay thế bà Gillard, th́ một cuộc bầu cử Hạ Viện sớm chắc
chắn sẽ xảy ra. Về phần Thượng Viện, như kư giả Anthony Green của
đài ABC tiên đoán, một nửa số thượng nghị sĩ liên bang sẽ không được
bầu lại trước ngày 3 tháng 8 năm tới. Nói cách khác, nếu ông Rudd
trở lại ghế thủ tướng trong năm nay th́ tức khắc sẽ diễn ra một cuộc
bầu cử Hạ viện và cuộc bầu cử Thượng Viện sẽ được tổ chức vào khoảng
tháng 5 năm 2014.
Dự đoán này chỉ có
thể đúng nếu ông Rudd có thể cầm cự cho đến hết nhiệm kỳ, nghĩa là
đi cho hết 18 tháng nữa. Dự đoán này cũng chỉ có thể xảy ra nếu
không có dân biểu Lao động nào từ chức và dĩ nhiên nếu các dân biểu
độc lập cũng cảm thấy dễ dàng “hợp tác” với ông Rudd hơn là với bà
Gillard. Ngoài ra, cũng phải loại trừ trường hợp ông Abbott và báo
chí ngưng đ̣i hỏi một cuộc bầu cử sớm. Nhưng liệu ông Abbott có chịu
để yên cho Rudd đi cho hết đoạn đường đầy gian nan này không?
Nếu ông Rudd lên
cầm quyền th́ đương nhiên sẽ có một số người của bà Gillard phải ra
đi. Người trước tiên sẽ bị ông Rudd cho ngồi chơi xơi nước là tổng
trưởng kinh tế Wayne Swan. Cho dẫu ông này có được tạp chí
“Euromoney” tặng cho danh hiệu “bộ trưởng tài chính” giỏi nhất thế
giới của năm 2011, nhờ giữ cho kinh tế Úc đại lợi đứng vững trong
cuộc khủng hoảng tài chính thế giới trong năm 2008-2009, ông Rudd có
lẽ không có đủ b́nh tĩnh và tinh thần “thượng vơ” để xử dụng một
người đă từng trở cờ đâm sau lưng ḿnh. Mất đi một người được cả thế
giới ngưỡng mộ như ông Swan, liệu ông Rudd có thể tiếp tục giữ cho
kinh tế Úc được ổn định không và nhất là liệu một người đă từng gây
ân oán giang hồ trong nội bộ Đảng như ông Rudd có thể đứng vững được
không?
Nếu ông Abbott lên
làm thủ tướng...
Nếu
ông Rudd lại rơi vào t́nh trạng yểu mệnh như lần trước và quyền lănh
đạo được trao cho ông Abbott, th́ có lẽ chính trường Úc cũng chẳng
bớt “hỗn loạn” hơn.
Ông Abbott đă từng
thề thốt sẽ bằng mọi giá đẩy lui luật thuế Khí thải đă được cả Hạ
viện lẫn Thượng Viện thông qua và sẽ có hiệu lực vào đầu tháng 7 tới
đây. Có thể nói thuế Khí thải là trận chiến ưu tiên và quyết liệt
nhất của lănh tụ Đối lập. Ông thà moi tiền thuế của người dân qua
hành động trực tiếp hơn là bằng một thứ thuế khí thải sẽ được đánh
trên mọi sự. Cầm chắc chiến thắng trong tay, ông Abbott không ngừng
kêu gọi một cuộc bầu cử Hạ viện sớm. Nhưng cho dẫu có nắm được Hạ
viện, cái gai của Đảng Xanh ở Thượng Viện vẫn măi măi c̣n đó. Cho
nên, giả như nội trong năm nay ông Abbott có lên cầm quyền đi nữa,
th́ cũng đă quá trễ để có thể đẩy lui được luật thuế Khí thải.
Hăy thử dự đoán
một kịch bản có thể xảy ra như sau: tháng 3 tới đây, ông Rudd sẽ lật
đổ bà Gillard và kêu gọi một cuộc bẩu cử vào giữa tháng 4. Ông
Abbott sẽ thắng lớn trong cuộc bầu cử. Ngay tối thứ bảy, sau khi
tuyên bố chiến thắng, ông Abbott sẽ gọi điện thoại cho tổng thống
Nauru để xin mở lại trung tâm tạm giam những người tầm trú tại đây.
Sáng chúa nhật kế tiếp, ông sẽ yêu cầu bộ kinh tế cập nhật t́nh
trạng ngân sách. Sang ngày thứ hai, ông sẽ cho duyệt lại lần cuối dự
luật để đẩy lui luật thuế Khí thải và loan báo sẽ triệu tập Hạ viện
vào khoảng cuối tháng 4 để biểu quyết về vấn đề này. Nhưng giữa ngân
sách đầu tiên do tân tổng trưởng kinh tế Joe Hockey đệ tŕnh và cuộc
bỏ phiếu đầu tiên để đẩy lui luật thuế Khí thải, ông Abbott sẽ chọn
điều nào? Đây chắc chắn không phải là một chọn lựa dễ dàng cho tân
thủ tướng.
Giả như ông có ưu
tiên dồn nỗ lực vào việc đẩy lui thuế Khí thải, th́ sức kháng cự của
Thượng Viện do Lao Động và Đảng Xanh kiểm soát chắc chắn là điều
không thể tránh khỏi. Nếu thất bại ở Thượng Viện vào đầu tháng 5,
ông Abbott lại phải đợi thêm 3 tháng nữa, nghĩa là tới tháng 9 mới
đưa dự luật ra biểu quyết một lần nữa. Điều này có nghĩa là luật
thuế khí thải đă có hiệu lực hai tháng. Thế giới sẽ nghĩ ǵ về một
nước Úc đại lợi giàu có vỗ ngực đi tiên phong trong cuộc chiến hạ
giảm khí thải và sự hâm nóng bầu khí quyển, nay quay ngược lại 180
độ?
Tham vọng cá nhân
hay quyền lợi quốc gia?
Ông
Abbott lẫn ông Rudd không phải là những chính trị gia đầu tiên và
duy nhất trên thế giới này đặt tham vọng cá nhân lên trên quyền lợi
quốc gia. Về phương diện này th́ dĩ nhiên bà Gillard cũng không vừa
ǵ. Trong hơn một năm rưỡi cầm quyền vừa qua, bà Gillard cũng đă đặt
tham vọng cá nhân lên trên quyền lợi quốc gia. V́ quyền lực, bà đă
nuốt lời không biết bao nhiêu lần. Chuyện này th́ chẳng có ǵ để bàn
căi thêm nữa.
Với tham vọng cá
nhân, ông Abbott chắc chắn sẽ không màng đến h́nh ảnh hay uy tín của
quốc gia trên chính trường quốc tế. Với ông, mục tiêu tối hậu của
cuộc chiến đấu vẫn là lên làm thủ tướng. Và để đạt mục đích này, ông
chỉ biết chống và chống cho tới cùng.
Về phần ông Rudd,
tham vọng cá nhân chắc chắn cũng lấn lướt cả quyền lợi quốc gia. Lập
luận mà cả ông Abbott lẫn ông Rudd đưa ra vẫn như nhau: v́ là một
chính phủ thiểu số cho nên chính phủ của bà Gillard luôn “bất ổn”.
Nhưng dưới quyền của ông Abbott hay ông Rudd th́ chính phủ cũng
chẳng bớt “bất ổn” hơn bởi v́ vẫn phải cần đến hai cuộc bầu cử may
ra mới tái lập được sự ổn định.
B́nh luận về t́nh
trạng bất ổn chính trị của Úc đại lợi hiện nay, kư giả Megalogenis
viết rằng “cai trị và làm đối lập là hai kẻ
thù khác nhau”.
Đảng Lao Động mà
ông Rudd đưa lên vị thế lănh đạo dạo tháng 11 năm 2007 đă không được
chuẩn bị cho những cuộc cải tổ mà Đảng này đă đề ra, một phần v́ Lao
động đă không nhào nặn được một chính sách chín chắn nào trong suốt
11 năm làm đối lập. Đàng khác, cá nhân tân thủ tướng lại chỉ suốt
ngày chăm chú theo dơi các cuộc thăm ḍ dư luận v́ nghĩ rằng càng
được dân chúng ủng hộ th́ ông càng có đủ nanh vuốt để bắt nạt các
đồng nghiệp của ḿnh. Thực tế phũ phàng là cuối cùng, chính các đồng
nghiệp bị bắt nạt đă phải đứng lên để lật đổ ông. Buồn cười thay,
hiện nay ông Rudd vẫn c̣n bám vào các kết quả thăm ḍ dư luận để thị
oai các đồng nghiệp của ḿnh. Người ta không ngạc nhiên tại sao cho
tới nay, mặc dù được dân chúng dành cho một sự ủng hộ cao nhất, ông
Rudd vẫn chưa thu phục được “nhân tâm” trong nội bộ Đảng. Một chính
phủ do ông lănh đạo không những vẫn c̣n là một chính phủ thiểu số do
bà Gillard để lại, mà c̣n là một chính phủ bị phân hóa trầm trọng.
Theo kư giả
Megalogenis, có thể thủ tướng Gillard thiếu nhuệ khí và niềm tin,
nhưng cả ông Rudd lẫn ông Abbott dù có thừa sự hăng say, nhưng cũng
chẳng tạo được niềm tin.
Một khi tham vọng
cá nhân được đặt lên trên quyền lợi quốc gia, th́ việc đeo đuổi
quyền lực không những đánh đổ chính cá nhân mà c̣n gây phương hại
cho chính quyền lợi đất nước.
Kư giả Megalogenis
cho rằng cả ông Rudd lẫn ông Abbott đều biết rằng nếu để yên th́ bà
Gillard cũng có thể cầm cự cho đến hết nhiệm kỳ và lúc đó, rất có
thể hai ông cũng chẳng c̣n cơ hội để mà đeo đuổi tham vọng cá nhân
nữa.
Tránh vỏ dưa lại
đụng vỏ dừa. Thôi th́ đành theo cái triết lư “cầu cho bạo chúa sống
lâu” vậy.
Nhưng liệu bà
Gillard có thể qua khỏi con trăng này không?
Giả
như hai ông Abbott và Rudd có để yên cho bà Gillard đi hết “đoạn
đường chiến binh” đầy chông gai, th́ có lẽ bà cũng chẳng đi nổi.
Cuộc đấu đá trong nội bộ Đảng Lao động ngày càng gay cấn.
Mới đây, một số
dân biểu Lao động đă chất vấn bà Gillard v́ đă chấp nhận xuất hiện
trong một cuộc phỏng vấn dành cho chương tŕnh “Four Corners” của
Đài ABC để giải thích về vai tṛ của bà trong cuộc đảo chính lật đổ
ông Rudd hồi tháng 6 năm 2010.
Một dân biểu Lao
động lăo thành nói rằng cuộc phỏng vấn đă có một tác động xấu đến sự
tin tưởng của các đồng nghiệp đối với bà Gillard c̣n hơn cả chuyện
bà chạy đến rớt giày trong Ngày Lễ Quốc Khánh 26 tháng Giêng vừa
qua.
Một phát ngôn viên
của thủ tướng Gillard đă bác bỏ những cáo buộc cho rằng bà đă cùng
với các đồng nghiệp âm mưu lật đổ ông Rudd khi phân phát các bản
thăm ḍ nội bộ nhằm kêu gọi ủng hộ bà trong cuộc đảo chính.
Thủ tướng Gillard
đă tố cáo Đài ABC có ư đồ “gài bẫy” bà trong cuộc phỏng vấn, bởi v́
bà tưởng rằng Đài này chỉ phỏng vấn bà về các thành tựu của chính
phủ Lao động kể từ năm 2007.
Đài ABC tiết lộ
rằng ban tham mưu của bà Gillard đă từng soạn thảo bài diễn văn
“chiến thắng” của bà hai tuần trước khi diễn ra cuộc đảo chính. Các
nguồn tin xác nhận rằng cố vấn chính trị của bà là ông John Whelan
và giám đốc truyền thông của bà, ông Russell Mahoney là những tác
giả chính của bài diễn văn. Bài diễn văn đă được ca tụng như là một
trong những phát biểu hay nhất của bà.
Nhưng trong cuộc
phỏng vấn, bà Gillard lại nói rằng bà không thể nhớ khi nào th́ bà
mới biết văn pḥng của bà đă soạn bài diễn văn. Bà nh́n nhận rằng
“vài ngày trước cuộc đảo chính”, bà đă thăm ḍ dư luận và đă quyết
định thách thức ông Rudd. Nhưng bà cũng nói rằng bà không hề bảo ai
viết cho bà bài diễn văn đó.
Lối giải thích ḷng ṿng của bà Gillard chẳng khác
nào chuyện giấu đầu ḷi đuôi. Giả như bà nh́n nhận rằng ḿnh đă có
âm mưu lật đổ ông Rudd, th́ có lẽ dân chúng sẽ thấy rằng bà c̣n có
chút thành thật đáng được tín nhiệm để tiếp tục cầm quyền cho đến
hết nhiệm kỳ. Nhưng nay th́ giọt nước đă tràn ly. May ra chỉ có phép
lạ mới cứu văn được t́nh thế để bà có thể gượng đi tới cho “đến nơi
đến chốn” trong cái chức thủ tướng với quá nhiều sóng gió này.
Đoàn Thi