|
BÀI
CA DAO
CỦA K...
Không có
trăm năm cũng là
Em đã bước tới đời ta một ngày
Tận cùng từ nỗi hoài thai
Trong hư vô có hình hài của K.
Chân dài em đuổi theo ta
Sân trường Kiến Trúc chạy ra Sàigòn
Mồ hôi
mặn
chút phấn son
Đèn đỏ .
dừng
lại giữa đường hôn em!
Ngọt ngào như một que kem
Tan vào quá khứ còn mềm môi nhau
Bóng em
rớt
xuống
chiêm bao
Giẫy giụa ngang khúc ca dao lạc vần.
Em đau một phía chân trần
Thì ta cũng đã một lần biết yêu
Từ trang cổ tích
quạnh hiu
Có em ngồi khóc buổi chiều lanh tanh...
Hư Vô
CÁM
ƠN CÔ ĐƠN
Hoa
nhân ái vẫn
nở
trên vai anh
Xin
cám
ơn đời
không ai mắt
xanh
Anh
cám ơn em đo lường
khoảng cách
Vì
bước
chân thơ nên mới
đoạn đành.
Anh
đã sống
trót sinh lầm
thế
kỷ
Thấy
quê hương mình nhuộm
đỏ, nhuộm
vàng
Thấy
chân người
vội
vã bước
hoang mang
Xây
thống
khổ
lên trên từng
cao ốc
Em
đó ư? Tuổi
còn xanh kẹp tóc
Manh
áo che thân sao chẳng
lụa là?
Sao
bán mình cho nát một
đời
hoa?
Tổ
quốc
cũng trân mình trăn trối!?!
Cám
ơn thân buồn
nẩy
bao xót xa
Cám
ơn cô đơn tay bắt
nhạt nhòa
Cám
ơn không ai, vui cùng đom đóm
Mắt
hồn
ma le lói tưởng
người
qua…
Phạm
Quang Ngọc
HÔN NGỒI
Cái bữa trời mưa làm em xưa ướt nhẹp
Tóc chảy thành dòng xuống đôi má xuân non
Cái má nhiều phen anh hun lên khét lẹt
Vẫn cứ đỏ au như trái lựu hồng giòn
Trời mưa ác quá làm em xưa thút thít
Dụi vào ngực anh nhõng nhẽo tiếng giận hờn
Nước mắt trời mưa hay trời mưa nước mắt
Chảy xuống bờ môi anh uống miết cành hông
Nuốt cái môi ngon bớ trời ơi là ngọt
Nước miếng em trào vô cuống họng anh khô
Trời nắng mưa nào cũng nổi cơn hưng phấn
Sung thiên anh cắn dập dụi cả đôi bờ
Đôi bờ môi ấy giờ trôi xa lăng lắc
Bên lở trôi đi mà chẳng thấy bên bồi
Nên anh đứng đây già như cây lá mục
Lòng chẳng sao quên trớt cái nụ hôn ngồi.
Phan
Ni Tấn
NÀY
EM CÔ GÁI VIỆT
Em
vẫn còn điệu lắm
Giữa những ngày đi lui
Một tâm hồn cháy nắng
Môi khinh bạc nụ cười
Em hãy còn hãnh tiến
Như ngày đầu quen tôi
Mắt thuyền không bến đổ
Nên kiêu bạt một đời
Này em không trẻ nữa
Đem tim mình rong chơi
Này em bông mắc cỡ
Khác gì hoa hổ ngươi
Này em cô gái Việt
Đang lưu vong xứ người
Tôi muôn đời chỉ biết
Cô là mẹ hiền thôi
Này em ngoan chút nữa
Cho rợp màu quê hương
Vì đêm nay tôi thấy
Trăng sáng đẹp mười phương
Lâm
Hảo Dũng
NGÓ
QUANH
ngó
quanh ta ngó quanh người
đời ta mấy đổi mà đời lênh đênh
mười
năm dị ứng quanh mình
nhớ quê xa lắc nhớ tình tình đâu
ngó quanh ngó quất rầu rầu
chân đi đã mỏi mối sầu còn vương
bầm lòng nắng mỏi chiều hôm
mây se ráng đỏ nhuộm hườm chân mây
chiều đi héo hắt bên ngày
ngó quanh ngó quẩn đời nay thấy thừa
đêm
nằm nghe thảm gió lùa
nghe trong xương thịt như vừa lạnh tanh
nghe tim máu chảy âm thầm
nghe cơn trở giấc ngàn năm ngủ vùi
có
gì đâu gọi là vui
có gì em gọi khan lời mười năm
mười năm ngó quẩn ngó quanh
ngó đâu cũng thấy lạnh tanh tình người
mỏi lòng anh lắm em ơi!
Trần Phù
Thế
THƯƠNG
sao cả đám đông
chỉ thấy em?
chỉ nghe giọng nói
ngọt êm đềm
chỉ mơ được nắm
bàn tay nhỏ
chỉ muốn nhốt mình
trong mắt em
em có tất cả
sắc và hương
đừng hỏi vì sao
anh vấn vương
ánh mắt reo vui
tim rung động
chẳng cần giải mã,
đã biết thương!
thương
em
anh biết sầu tương tư
giận hờn, thấp thỏm,
đợi chờ thư
thời gian
sao cứ như đùa giỡn
dù chẳng hẹn thề
anh vẫn mơ …
Áo Tím
Diễm Hương
NGHĨ CẠN GIỮA
ĐÊM SÂU
ai biết có hay không
hào quang trên trán chúa
ai biết mất hay chưa
lòng ta . vài đóm lửa
bình yên đám lòng ngay
mấy ngàn năm . chúa hứa
ở chỗ này chỗ kia
cứ chập chờn lần lữa
bẫy rập chờ gươm đao
sượng sùng thân thánh giá
người với người yêu nhau
lạc loài dăm bảy đứa
ai biết mất hay chưa
lòng ta . đâu dám hứa ...
thangtram
TÌNH
KHÚC
Khi
anh ôm em trong tay…
Là lúc
anh ôm choàng ký ức
Gío hờn
giận, thổi buồn qua lồng ngực
Hạnh
phúc bay đi, còn lại nỗi đau chìm…
Chập
chờn nghe nằng nặng trái tim.
Như có
tiếng mưa khuya, pha chút tình rơi rớt…
Mùa ấm
lạnh, cố trêu người thua cuộc
Đương
ngoài thu, nhưng lòng đã đông hàn
Chưa lạc
loài, sao cứ mãi lang thang
Trên lối
sớm, ngả chiều, biết đâu bờ, đâu bến…
Khi anh
ôm em trong tay…
Là lúc
anh ôm choàng định mệnh
Để ngậm
ngùi, nhớ thuở bứơc vào yêu
Ngày
bình yên, nắng hào sảng bao nhiêu.?
Đem
giông tố lên đời, gieo bất trắc
Nhạc
khan hiếm, đốt tàn đêm thoả thích
Dễ giàu
sang, phung phí lắm nụ cười
Nhiều
bạc tiền, mua đứt vạn nguồn vui
Chôn
nước mắt, sau lớp mờ son phấn…
Khi anh
ôm em trong tay…
Là lúc
anh ôm choàng thân phận
Xin thời
gian trả bớt nợ trần duyên
Một kiếp
dài, được mấy buổi hoa niên
Lỡ trao
hết cho thói hèn ong bướm
Đành mất
hướng, giữa rừng mê dị hợm
Giữa
rừng mê, vác đuốc chạy vòng vòng
Cực hình
thay, “đường danh lợi cong cong”…
Đặng
Triều
CÁI
NƯỚC
Thuở
nhỏ, anh hồn nhiên bên mẹ
Vui đùa, quấn quýt hát bên cha
Chái bếp, hồn chiều nương sợi khói
Dễ thương như hoa mướp, hoa cà!
Anh
đứng bờ giồng nhìn luống nước
Ngày mùa mở hội lúc hừng đông
Áo bà ba, mẹ đều tay cấy
Cha quần phèn, nhổ mạ từng công!
Những
đêm trời tối sương che lối
Cùng ông đi đặt trúm, giăng câu
Xuồng ba lá rẽ lung bông súng
Cá thèm mồi táp giữa đồng sâu!
Những
trưa dịu nắng thay đổi gió
Ôm lưới băng đồng đi bẫy chim
Đốt lung năng cạn, rùa ngợp khói
Theo bà câu cá ở đìa bên !
Cái
Nước ngọn, theo thầy Vinh học
Quê nghèo xa cách, bốn mươi năm
Tân Hưng Đông, nhớ thời nhau rún
Vầng trán anh hằn thêm nếp nhăn!
Trúc
Thanh Tâm
|