Trong
các món quà người ta mua tặng cho nhau trong ngày Valentine, tôi
nhận thấy hoa là thứ bán chạy nhứt. Trong ngày lễ được thương mại
hóa tới mức tối đa và được Tây Phương quảng bá đi khắp thế giới này,
cứ mỗi lần dạo phố, tôi không thể không dừng lại ngắm các sạp hoa.
Ở cái đất nước có khí hậu ôn đới mà không quá khắc nghiệt này, mùa
nào cũng có hoa và mùa nào có hoa của mùa đó. Nhà nào cũng trồng
được hoa ḿnh thích. Nhưng phải nói nhờ bàn tay khéo léo của những
chuyên viên kết hoa, tốt nghiệp từ trường ốc đàng hoàng mà hoa mới
tăng vẻ đẹp. Khách mua chỉ cần gọi điện thoại đặt hàng là có được
một lăng hoa theo ư ḿnh muốn và nếu cần c̣n được dịch vụ đưa thẳng
đến nhà người được tặng hoa.
Sinh ra và lớn lên
ở một nơi khỉ ho c̣ gáy như tôi, phải đợi cho đến những ngày cuối
năm Âm Lịch mới thấy có chợ hoa. Dĩ nhiên, năm nào tôi cũng chỉ thấy
một vài loại hoa đặc trưng của vùng nhiệt đới như hoa mai, vạn thọ,
cúc...Thời trung học, đọc chuyện “Gánh hàng hoa”, tác phẩm viết
chung của hai nhà văn Khái Hưng và Nhất Linh nổi tiếng của Tự Lực
Văn Đoàn, tôi thấy bán hoa vẫn c̣n là một cái nghề lam lũ: gia đ́nh
ở nhà quê tự trồng lấy hoa và ngày ngày gánh đi bán rong, chứ không
có lấy một cái sạp tử tế hay được vào trường theo học một khóa cắm
hoa có bài bản nào cả.
Cha mẹ tôi là
những người thích trồng hoa. Nhưng mỗi người có mục đích riêng của
ḿnh. Ngoài cái hàng rào dâm bụt đỏ, vài chậu hoa giấy, hoa vạn thọ
hay hoa móng tay, hoa mười giờ...mẹ tôi thích trồng hoa hồng. Tôi
không tin là mẹ tôi trồng hoa v́ mục đích thẩm mỹ. Bà chăm sóc mấy
bụi hoa hồng là để mỗi buổi sáng khi pha trà hái lấy vài cánh hoa
cho vào cái ấm tích. Cho tới ngày nay, mỗi lần uống trà, mũi tôi vẫn
c̣n ngửi được cái hương vị khác thường của trà pha với hoa hồng.
Mẹ tôi không trồng
hoa để ngắm. Bà nh́n hoa dưới khía cạnh thực dụng. Bà chẳng cần biết
đến câu ca dao trữ t́nh “trèo lên cây bưởi hái hoa, bước xuống
vườn cà hái nụ tầm xuân” ǵ cả. Trong vườn có mấy bụi mía mây,
loại mía có màu vàng, mềm và ngọt như đường phèn. Mẹ tôi thường róc
sạch vỏ, cắt ra từng miếng vuông nhỏ, cho vào cái thẫu và ướp với
hoa buởi tươi trong vườn. Ngày nay, đang có triệu chứng của bệnh
tiểu đường cho nên tôi kiêng cữ tối đa mọi thứ đồ ngọt. Nhưng giả
như có được thứ mía mây đó, ướp với hoa bưởi như mẹ tôi vẫn làm,
chắc chắn tôi sẽ không từ.
Riêng cha tôi cũng
trồng hoa theo sở thích của ông. Nhưng cha tôi lại chỉ trồng độc mỗi
hoa mai. Tết nhứt, trong nhà có mai đă đành, mà cha tôi cũng bán
được vài chậu kiếm tiền tiêu Tết. Tựu trung, khi trồng hoa, cha mẹ
tôi nhắm đến cái lợi hơn là cái đẹp. Chính v́ vậy mà trên bàn thờ
trong nhà, mẹ tôi chỉ cắm hoa giấy hay hoa giả. Thỉnh thoảng, bà
cũng mua một ít hoa huệ trắng để dâng cúng cho nhà thờ. Nhưng tuyệt
nhiên, tôi chẳng bao giờ thấy cha mẹ hay các anh các chị tôi tặng
hoa cho ai cả. Thời đó, chưa có ngày Valentine, mà các anh các chị
tôi cũng c̣n thuộc cái thế hệ “cha mẹ đặt đâu con ngồi đó”
cho nên hẹn ḥ hay hoa ḥe hoa sói là chuyện thần tiên chỉ có trong
sách vở.
Không có ngày
Valentine, Lễ của T́nh nhân, nhưng bù lại cha mẹ tôi và những người
sống ở thôn quê lại có vô số ngày của “t́nh thương”. Với họ, sống là
chia sẻ và trao tặng cho nhau. Mà đă trao tặng th́ trao tặng quanh
năm ngày tháng, chớ không chỉ đợi cho đến một ngày lễ đặc biệt nào
đó để gởi một bó hoa hay một món hàng làm sẵn. Hơn nữa, đă trao
tặng th́ người ta lựa điều ḿnh trân quư nhứt để trao tặng. Có khi
một quà tặng được chuẩn bị cả năm. Bước vào tháng Giêng, người ta đă
bắt đầu nghĩ đến người sẽ được nhận quà và chuyện chuẩn bị những món
quà để trao tặng trong năm. Lúc nhỏ, tôi thấy ông cha nhà thờ là
người sướng nhứt, bởi v́ hễ có “của ngon vật lạ” th́ lại dành cho
ông.
Mà không riêng ǵ
nhà lănh đạo tinh thần trong xóm giáo, những người được cha mẹ tôi
và những người ở thôn quê “thương” cũng đều được dành cho những món
quà mà họ chăm sóc, nâng niu, nuôi dưỡng rất lâu. Từ hoa trái c̣n
xanh trên cành đến gia cầm mới nhổ gị đă được “chỉ định” sẽ thuộc
về phần ai. Cha mẹ tôi thường lựa những thứ tốt nhứt để làm quà. Món
quà được trao tặng là kết tinh của chăm sóc, của mồ hôi, nước mắt,
của t́nh thương được gói ghém trong đó.
Ngày nay, ở nơi
tha phương, tôi mới hiểu được giá trị của những món quà mà cha mẹ
tôi thường tặng cho những người thân quen. Tôi không phải là một
thành viên của Đảng Xanh. Nhưng về trồng trọt và chăn nuôi, lúc nào
tôi cũng nghĩ đến hai chữ thời thượng hiện nay là “sustainable”
mà tôi thích dịch là “hợp với thiên nhiên”, nghĩa là không thúc ép,
không vội vàng mà trái lại tuân theo các định luật và tuần hành của
thiên nhiên. Một cách cụ thể, chẳng hạn, để có trứng ăn, tôi nuôi
vài chị gà mái đẻ chớ không mua trứng gà công nghiệp trong siêu thị.
Mấy chị gà của tôi không chỉ được “đi bộ”, mà c̣n chạy nhảy, rong
chơi trong khu rừng gần nhà. Tôi tin rằng nhờ được sống thoải mái
giữa thiên nhiên, không bị “thúc ép” hay “trầm cảm” cho nên trứng
của các chị gà mái của tôi hẳn phải “lành mạnh”. Thỉnh thoảng tôi
gởi tặng bạn bè vài cái trứng. Của ít nhưng ḷng th́ chắc chắn phải
nhiều, bởi v́ nó gói trọn sự chăm sóc, thương yêu mà tôi dành cho
mấy chị gà mái cũng như những tưởng nghĩ đến bạn bè.
Ngoài trứng gà ra,
có khi tôi cũng gởi tặng bạn bè vài con vịt xiêm để đánh chén. Ai
cũng khen thịt vịt tôi nuôi thơm ngon, ít béo hơn vịt nuôi thúc
trong các nông trại. Chẳng biết bạn bè tôi có “ngửi” được những giọt
“mồ hôi” và “công lao” của tôi trong mấy miếng thịt vịt không. Từ
lúc chị vịt mái chuyển bụng lót ổ, nằm ấp, cho đến lúc những con vịt
con nở ra, tôi tốn không biết bao nhiêu thời giờ và công sức. Hơn
tháng trời phải ngày đêm canh giữ v́ cái đám kỳ đà và goanna từ trên
rừng có thể đột nhập vào chuồng bất cứ lúc nào. Đă có lần vịt mẹ
phải “ác chiến” với chúng đến “đổ máu”. Tối đến tôi lại phải ấp ủ
đám vịt con để không bị lũ chuột kéo chân, khoét bụng. Sau đó c̣n
phải thêm mấy tháng chăm sóc nữa th́ mới có thể “làm quà”.
Riêng hoa trái
trong vườn th́ khỏi nói. Tôi chăm sóc như nâng trứng, như hứng hoa.
Tặng cho bạn bè một ít rau quả là tặng cả tấm ḷng quư mến được nuôi
dưỡng bằng sự chăm chút, quan tâm, săn sóc đối với thiên nhiên.
Tựu trung, trong
quan hệ giữa người với người, tôi luôn tâm niệm câu nói: “Một quà
tặng không có người tặng là một quà tặng trơ trụi” (a gift
without the giver is a bare gift). Trao tặng là trao một phần của
chính ḿnh. Trao tặng là gởi gắm tâm t́nh, sự tưởng nghĩ, mối quan
tâm của chính ḿnh.
Người ta thường kể
một giai thoại đầy ư nghĩa về thi sĩ người Áo Rainer Maria Rilke.
Mỗi buổi chiều, ông có thói quen thả bộ qua các ngă phố gần nơi ông
ở. Ngày nào, ông cũng gặp một người đàn bà ngồi ăn xin bên vệ đường.
Khách qua lại thường bố thí cho bà những đồng xu nhỏ. Nhưng người
hành khất chưa một lần để lộ một cử chỉ biết ơn nào.
Ngày nọ, thi sĩ
Rilke cùng với người bạn gái đi bách bộ qua những con đường quen
thuộc ấy. Người bạn gái của ông ngạc nhiên vô cùng, bởi v́ mặc cho
người đàn bà khốn khổ có ch́a tay van xin, nhà thơ cũng không buồn
thí cho bà một đồng tiền lẻ nào. Đọc được thắc mắc của người bạn gái,
thi sĩ Rilke mới giải thích như sau: “Nếu
chúng ta có trao tặng cho bà ta, th́ hăy trao tặng vào trái tim hơn
là ḷng bàn tay của bà.”
Vài ngày sau, thi
sĩ Rilke cũng đi qua những con đường ấy cùng với người bạn gái. Đến
một cửa hàng bán hoa, ông dừng lại mua một cành hoa hồng. Người bạn
gái của ông nghĩ ngay rằng đây là cành hoa mà thi sĩ sẽ dành cho
ḿnh. Nhưng, một lần nữa, cô ngạc nhiên đến sửng sốt: thay v́ trao
cành hoa cho cô, ông đă đến với người hành khất và với tất cả trân
trọng, đặt nhẹ vào tay bà. Đôi mắt gần như lúc nào cũng bất động của
người đàn bà hành khất bỗng sáng lên. Bà đứng thẳng dậy, chộp lấy
bàn tay của người thi sĩ và hôn lấy hôn để như để tỏ ḷng biết ơn.
Bà áp cành hoa vào ngực rồi vội vă rời bỏ chỗ ngồi quen thuộc ấy để
đi đâu không ai biết.
Một tuần lễ sau,
người đàn bà hành khất trở lại chỗ cũ. Thi sĩ Rainer Maria Rilke
giải thích với người bạn gái của ông như sau: “Trong nguyên một
tuần lễ qua, người đàn bà này sống bằng chính cành hoa hồng ấy. Bà
cần một chút t́nh thương mến hơn là vài đồng xu bố thí.” (Lẽ
Sống, Ban Việt ngữ Chân Lư Á Châu, Manila, Phi luật tân)
Xét cho cùng, con
người ta ai cũng cần t́nh thương hơn tiền bạc. Con người có thể miệt
mài chạy theo tiền của. Nhưng đàng sau tiền của vẫn là thứ mà tiền
của không thể mang lại được.
Báo The Sydney
Morning Herald, trong số ra cuối tuần qua, có tường thuật về những
biển lận của một người phụ nữ rất hào phóng. Chỉ là một kế toán viên
âm thầm tại Castle Hill, nhưng mỗi lần bà Rajina Subramaniam bước
vào một cửa hàng sang trọng nào ở Sydney, th́ bà lại tỏa sáng như
một ngôi sao. Các nhân viên của mọi cửa hàng xem người khách hàng 42
tuổi này như một người bạn và tiếp đăi bà như một bà hoàng.
Tổng cộng, bà hiện
có 600 món đồ trang sức sang trọng, trên 200 sản phẩm của hăng
Chanel, một hầm rượu Champagne trị giá hàng trăm ngàn Úc kim. Nhưng
đáng chú ư hơn cả là những ngôi nhà trị giá đến 18 triệu Úc kim tại
Bondi, Kirribili...Có những ngôi nhà chưa từng được xử dụng và vô số
những hộp nữ trang chưa từng được mở ra.
Theo báo The
Sydney Morning Herald, đây là vụ biển lận lớn nhứt trong lịch sử Úc
đại lợi mà thủ phạm là một phụ nữ.
Bên ngoài, bà
Subramaniam sống một cuộc sống b́nh thường với chồng trong một ngôi
nhà khiêm tốn tại Castle Hill. Nhưng các tài liệu của ṭa án cho
thấy bên ngoài cái dáng vẻ lịch sự và hào pḥng ấy là một người phụ
nữ có tâm lư bị xáo trộn v́ đă từng bị ông nội và chú lạm dụng t́nh
dục lúc c̣n nhỏ. Chính v́ bị lạm dụng như thế mà bà luôn cảm thấy
cần có t́nh thương của người khác. Và v́ muốn mua chuộc t́nh bạn
bằng mọi giá, bà đă tặng vô số quà tặng cho người khác. Có người
nhận được một món quà trị giá 240 ngàn Úc kim. Có người c̣n nhận
được cả 1 triệu 3 trăm ngàn Úc kim để mua một ngôi nhà.
T́nh yêu không
phải là thứ có thể mua bán, đổi chác bằng tiền bạc. T́nh yêu cũng
chẳng phải là món đồ trang sức để chỉ được mang vào người mỗi năm
một lần hay một cánh hoa để chỉ được trao tặng trong ngày Valentine.
Tiếc thay, ngày nay dù có hoa có quà có đủ thứ vật chất “hỗ trợ” tôi
lại thấy nhiều bạn bè tỏ ra “ngao ngán” với t́nh yêu, t́nh vợ chồng.
Cha mẹ tôi không hề biết đến tặng hoa tặng quà. Khi kết hôn cũng
chưa hẳn v́ yêu, nhưng t́nh yêu mà ông bà dành cho nhau lại tăng
theo thời gian. Tôi vẫn nhớ h́nh ảnh hai ông bà, khi đă có một bầy
cháu chắt mà ra đường luôn tay trong tay thắm thiết vào cái bối cảnh
khắt khe của thập niên 1960 ở làng quê. Hai Vị đă t́m ra bí quyết
trong t́nh yêu. Bởi v́, nói đến t́nh yêu là nói đến những ưu ái,
trao ban, quan tâm, săn sóc, hy sinh, nhẫn nhục và nhứt là chiều
chuộng nhau từng ngày.
Chu Thập