Nguyễn-Nhất Đ́nh
Nếu người ta tô màu các
tiểu bang ở Úc th́ sau thứ bẩy tuần tới, 4 tiểu bang lớn nhất nước,
với trên 20 triệu dân sẽ mang màu xanh. Hai tiểu bang nhỏ nhất vẫn
c̣n màu đỏ là Tasmania và Nam Úc, tổng số dân chưa tới 2 triệu. Màu
xanh vẫn thường được dùng để “tô vẽ” cho thế lực bảo thủ, dưới tay
đảng Tự Do và Quốc Gia. Màu đỏ dành cho Lao Động.
Thay đổi màu sắc là lẽ rất b́nh thường trong đời sống chính trị. Tuy
vậy, nó cho thấy là dân chủ dù sao chính nó cũng có chuyện bên này
bên kia để ngăn chặn và cân bằng lẫn nhau. Năm 2007, khi Lao Động
lên nắm quyền Liên Bang, th́ ở các tiểu bang và lănh thổ đều “đỏ lừ”.
Ấy thế mà chỉ trong mấy năm, các chính quyền Lao Động tiểu bang thay
nhau đổ, bắt đầu là ở Tây Úc, rồi đến NSW và mới hơn một năm trước
đây, Victoria. Nói một cách khác, khi chính trị liên bang đổi sang
màu đỏ, th́ chính trị các tiểu bang bắt đầu chuyển sang màu xanh.
Cho đến nay, người ta thấy rằng trong lịch sử chính trị ở Úc, tiểu
bang NSW và chính quyền liên bang luôn luôn có màu sắc chính trị
khác nhau. Đến thứ bẩy tuần tới, nếu có thể tin vào tài tiên đoán
của các tay khảo sát bầu cử, th́ sau 14 năm cai trị Queensland, Lao
Động cũng sẽ rũ áo ra đi và tiểu bang này sẽ trở lại màu xanh.
Thay Màu Đổi Sắc Hay Khi “Cao Bồi” Úc Bắt Đầu Múa Vơ
Nhưng Queensland có khác, Lao Động có thể sẽ thua “liểng xiểng” và
mất chính quyền. Nhưng nếu họ giữ được ghế Ashgrove, th́ đến tối thứ
bẩy tuần tới đảng Quốc Gia - Tự Do (ở Queensland hai đảng này nhập
làm một!) có thể có chính quyền nhưng. . . không có thủ hiến. Người
hiện cầm đầu đảng, Ông Campbell Newman, tuy hết sức được ḷng dân
chúng sau khi đă dẫn dắt thành phố Brisbane qua nhiều cơn hoạn nạn,
lại chưa từng là dân biểu. Theo thể chế đại nghị, thủ hiến, thủ
tướng và các tổng/bộ trưởng ở các cấp chỉ có thể từ thành phần dân
biểu (liên bang hay tiểu bang!) mà ra– riêng thủ tướng (liên bang)
bắt buộc phải từ hạ viện --. V́ lư do đó, tuy đă là lănh tụ mấy
tháng rồi, nhưng Ông Newman không thể là lănh tụ đối lập trong nghị
viện tiểu bang. Và muốn thành thủ hiến, ông bắt buộc phải thắng ghế
Ashgrove trước đă. Nếu không, dù có thắng cử với sự dẫn dắt của Ông
Newman, đảng ông sẽ phải chọn một người khác làm. . . lănh tụ nghị
trường và thành thủ hiến. Lối giải quyết khác là một người nào đó đă
là dân biểu sẽ phải từ chức để ông Newman thắng trong một cuộc bầu
cử bổ túc. Thắng Ashgrove không phải là dễ dàng ǵ. Ông Newman cần
có 7, 1% cử tri thay đổi số phiếu theo tỉ lệ bầu lần trước -- một tỉ
lệ b́nh thường đă rất khó, thực tế lại c̣n khó gấp mấy lần – dù
Queensland có thể bị làn sóng xanh đổ ụp lên như sóng thần, và Lao
Động sẽ bị cơn lũ lụt này cuốn phăng đi – chỉ v́ bà Kate Jones,
đương kim dân biểu Lao Động là một bà mẹ trẻ, khá được ḷng dân
chúng trong vùng!
Quả thật trên đời này, nếu có chuyện ǵ nghe. . . lạ lùng như thế
th́ nhất định nó phải xẩy ra ở Queensland. H́nh như v́. . . nước
uống hay sao đó, mà dân Queensland làm ǵ cũng rất khác người!
Báo nhà c̣n nhớ rằng mấy chục năm trước đây, Queensland nằm dưới
sự cai quản của một ông. . . Già Gân. Ông muốn làm ǵ là làm được,
và “khẩu hiệu” làm ăn lúc đó là câu nói của chính Ông: “Chuyện đâu
c̣n có đó, bồ ơi, lo làm ǵ cho mệt”! “Chuyện đâu” ở đây là chuyện.
. . theo ư ông. C̣n ở Ashgrove bây giờ là chuyện làm ông Newman lo.
. . mệt nghỉ -- nhất là các cuộc thăm ḍ dư luận c̣n cho thấy là ông
vẫn theo sau bà Jones chừng 3 %. C̣n có hơn một tuần nữa là đến ngày
bầu cử, dành cho được 3% nữa có thể là một công tác quá khó khăn!
Thời buổi “chuyện đâu c̣n có đó” đă xa rồi. Vả lại, Queensland bao
giờ cũng cư xử như miền Viễn Tây của Hoa Kỳ hồi xưa, tức là lúc nào
cũng có vẻ “cao bồi” và “khác người”. Tuy vậy, lần này cái “khác
người” đó chưa chắc đă đến đúng lúc cho chính phủ Liên Bang. Người
nào chọn ngày để bà Thủ Hiến Julia Gillard gặp gỡ và bàn thảo chính
sách với các thủ hiến tiểu bang. . . quên xem lịch. Bởi v́ cuộc họp
“Chó Gầm” -- phiên âm từ chữ COAG tức là Council of Australian
Governments, hay từ chữ CHOGM, Council of Heads of Governments
Meeting lần tới đây sẽ diễn tiến vào ngày thứ Sáu 13 tháng Tư -- tức
là ngày nhiều người trong thế giới Tây Phương cho là có thể mang
nhiều rủi ro nhất. Đối diện với Bà Gillard và các tổng trưởng tùy
tùng --kể cả tổng trưởng kinh tế và cũng là Phó Thủ Tướng Wayne Swan
là người từ Queensland – là một loạt những thủ hiến, phần lớn chưa
qua khỏi nửa nhiệm kỳ, từ đảng đối lập Tự Do/Quốc Gia. Thật sự th́
đây không phải là ngày rủi ro nhất. Ngày đó phải là ngày thứ Bẩy
tuần tới, 24 tháng Ba, khi đến lượt cử tri Queensland “mời” Lao Động
về vườn sau 14 năm trị v́.
Liên Minh Mới Đối Đầu Với Gillard
Không phải là bốn tiểu bang lớn -- lúc đó đều nằm trong tay hai đảng
Tự Do/Quốc Gia-- đều đoàn kết cả đâu. Hai tiểu bang NSW và Victoria,
với cơ cấu sản xuất lớn nhất nước, dù thế nào đi nữa cũng có điểm
tương đồng, và v́ thế dù do cùng một phe phái cai trị, cũng “hục hặc”
với Queensland và Tây Úc vốn có kỹ nghệ nguyên liệu lớn hơn. Hai
tiểu bang sau này đă “mào đầu” cuộc chiến chống thuế than rồi, bởi
sắc thuế này dù chính phủ Gillard có “khéo ăn khéo nói” đến mấy đi
nữa, cũng chỉ là một sắc thuế sẽ làm kỹ nghệ nguyên liệu và khai
quặng mỏ phải chịu đựng chi phí cao hơn. Thêm vào đấy c̣n sắc thuế
đánh trên mức lời khai mỏ -- được “âu yếm” tặng cho cái mỹ danh là
“Thuế Thuê Nguồn Gốc Quặng Mỏ” nữa. Không ai than phiền về chuyện
“có ăn th́ phải có chịu” này cả, nhưng “ăn” th́ từ lâu rồi, mà bây
giờ mới phải “chịu” th́ dĩ nhiên là người ta cần. . . kêu rêu và
phản đối.
Tuy có khác nhau về quyền lợi và có thể không đoàn kết tại bàn hội
nghị, nhưng các tiểu bang cùng màu xanh chắc chắn sẽ làm cho bà
Gillard phải vất vả. Ba tiểu bang Tây Úc, Victoria và NSW chưa chi
đă bất đồng ư kiến với bà Gillard về lời hứa hành động của Bà, muốn
áp dụng một hệ thống luật lệ thống nhất về sự hữu hiệu trong việc sử
dụng năng lượng và trong việc huấn luyện tay nghề. Hiện nay, v́ luật
lệ này nằm trong thẩm quyền tiểu bang, cho nên học việc ở một nơi
chưa chắc là đă được phép làm việc ở nơi khác. Trước sự phản đối của
ba tiểu bang vừa kể, Bà Thủ Tướng đe dọa là sẽ giữ lại 450 triệu
đồng đáng lư sẽ được cung cấp cho các tiểu bang để xóa bỏ những khác
biệt nhỏ nhặt gây ra t́nh trạng “quan quyền” vô lư, vô ích và vô bổ
trong các lănh vực này. Tuy nhiên, với Queensland gia nhập “nhóm màu
xanh”, Bà Gillard chắc chắn sẽ gặp thêm sức chống đối chứ không phải
ủng hộ.
Cần phải nói thêm rằng trong gần hai năm qua, trong khi Lao Động
phải đương đầu với khủng hoảng lănh đạo, chỉ v́ không ai biết rằng
chính phủ thiểu số có c̣n đấy để đưa ra những chương tŕnh và cương
lĩnh lớn nhỏ hay không, giới doanh thương vẫn đứng ngoài chờ đợi.
Bây giờ, với ông Kevin Rudd đi vào hoàng hôn lịch sử chính trị, họ
mới bừng tỉnh để xem Bà Gillard, trước mặt không c̣n chống đối, sẽ
làm nên tṛ trống ǵ. Sự sống c̣n của chính quyền Lao Động Liên Bang
trong nhiệm kỳ này và cơ hội thắng cuộc bầu cử vào năm tới nằm trọn
vẹn trong những “tṛ trống” đó. Bà Gillard cần phải làm sao cho dân
Úc thấy rằng bà đang “cai trị” hẳn ḥi, có thể áp dụng những chính
sách có suy nghĩ và thiết thực, thay v́ chỉ sống “ngày này qua ngày
khác” trên ghế Thủ Tướng và giữ quyền cho Lao Động ở Canberra.
Chuyện Nhỏ Sẽ Dẫn Tới Chuyện Lớn!
Thử thách đầu tiên đối với bà Gillard không phải là thuế than hay
“Thuế Thuê Nguồn Gốc Quặng Mỏ” nữa mà là chương tŕnh thống nhất
luật lệ này. Tác động của nó tuy nhỏ, nhưng nó cho thấy giá trị của
hệ thống liên bang và tiểu bang ở Úc -- một hệ thống vẫn bị nhiều
người chê trách là quá nhiêu khê và gây ra những xung khắc vô lư.
Chẳng hạn như một ngày nào đó, tuyến đường hoả xa giữa Syney và
Melbourne không cần phải đổi tàu ở biên giới giữa hai tiểu bang, chỉ
v́ đường rầy xe lửa mỗi tiểu bang ở đây mỗi khác v́ kích thước cho
nên tàu ở tiểu bang nào chỉ có thể chạy trong tiểu bang đó thôi!
Nhưng chuyện đổi. . . kích thước đường rầy xe lửa này là chuyện lớn,
quá tầm tay của các cấp chính quyền liên bang và tiểu bang từ hồi
lập quốc cho đến nay, có lẽ không bao giờ có thể giải quyết được,
trừ phi là có ai đó t́m đâu ra hàng trăm tỉ đồng để bóc đường rầy cũ
lên, và thay bằng một đường thống nhất với các toa, các đầu máy được
thay qua kích thước mới. Việc thống nhất luật lệ trong 27 ngành nghề
từ năng lượng đến học việc này sẽ chỉ giảm việc lăng phí mỗi năm có
khoảng 4 tỉ đồng, nhưng nó sẽ làm giới doanh thương hoạt động xuyên
tiểu bang đỡ nhức đầu v́ cứ phải lo lắng tới những chuyện hết sức là
“ruồi bu”. Giới doanh thương sẽ dùng việc có thống nhất được luật lệ
hay không này để xem chính phủ Gillard có làm được ǵ hay không?
Liệu rồi nước Úc có thành một nơi hoàn toàn không có rắc rối trong
27 địa hạt này khi chúng xuyên biên giới tiểu bang hay không?
Từ khởi thủy đó, người ta sẽ thấy các tiểu bang cùng màu phản ứng ra
sao đối với thuế than và thuế thuê nguồn quặng mỏ, nhất là
Queensland vẫn được sắp hạng cùng với Tây Úc trong số những tiểu
bang c̣n có thêm việc trong hoàn cảnh (c̣n) được xem là phồn thịnh
của kỹ nghệ nguyên liệu. Liên minh màu xanh chắc chắn sẽ dùng thời
kỳ trăng mật họ sẽ có ở Queensland và vẫn c̣n ở NSW (cho chính phủ
Barry O’Farrell) để ủng hộ lănh tụ đối lập liên bang Tony Abbott
trong cố gắng chống sắc thuế than -- một sắc thuế chính Lao Động
cũng lưỡng lự khi đưa ra. Trong cố gắng chống lại thuế than nay,
liên minh không Lao Động chẳng cần phải đi đâu hay đi ngược thời
gian quá xa xôi. Họ chỉ cần xem lại cung cách chống hệ thống Lao Tư
WorkChoices của các chính phủ Lao Động tiểu bang hồi năm 2006-2007
khi hệ thống này là xương sống của chính phủ liên bang dưới quyền
ông John Howard. Người ta chắc chắn không quên rằng một chính phủ
đầy ḿnh cải tổ như chính phủ John Howard lại có thể bị mất thiên
mệnh một sớm một chiều khi đụng đến sức chống đối của các tiểu bang
khác màu chính trị. Riêng ông Howard, th́ cái gương tầy liếp vẫn c̣n
đó: Ông ta bị hất luôn ra khỏi ghế Bennelong, một chuyện rất lạ
trong lịch sử chính trị Úc.
Bà Gillard có lẽ c̣n phải lo ngại nhiều hơn nữa khi thủ hiến NSW
Barry O’Farrell bắt đầu thương thuyết với thủ hiến Ted Ballieu ở
Victoria, và chính phủ “màu xanh” chưa thành h́nh ở Queensland để
thành lập một khối “liên minh duyên hải” chống lại chính quyền liên
bang. Tây Úc cũng “rục rịch” liên kết với chính phủ sắp tới ở
Brisbane để t́m cách ảnh hưởng một số chính sách nhằm củng cố các cơ
sở hạ tầng như hải cảng, đường xá, hỏa xa, các luật lệ dùng công
nhân di dân, vấn đề nhà cửa, huấn luyện cùng thuế má cho công nhân
tuyển dụng trong kỹ nghệ nguyên liệu.
Bà Thủ Tướng chỉ c̣n một con bài duy nhất. Con bài đó là làm sao
chứng tỏ rằng Bà có tài thương thuyết để thực thi những chính sách
thật sự có ảnh hưởng, thay v́ chỉ thương thuyết để làm sao chứng tỏ
rằng Bà có tài lănh đạo và xứng đáng được ở lại chức Thủ Tướng. Thực
tế là bây giờ, sau khi “đẩy” được đối thủ Kevin Rudd ra khỏi tầm ảnh
hưởng, chính Bà phải làm sao để “luồn lách” trong hoàn cảnh chính
trị mới.
Người ta phải chờ xem!
Nguyễn-Nhất Đ́nh
(15/03/2012)