Viên sạn nằm trong gót giày

________________________________________________________________________________________________ 

Đoàn Thi

      

 

   V dân biểu Lao động Craig Thomson thuộc đơn vị Dobell, vùng Central Coast, tưởng đă bị “d́m xuồng” và thủ tướng Julia Gillard đă có thể thở phào nhẹ nhỏm, nhất là sau khi Quốc hội đă thông qua nhiều dự luật và chính phủ Lao động, nhờ việc hất cẳng chủ tịch Hạ viện Harry Jenskins để đưa ông Peter Slipper lên thay thế, không c̣n là một chính phủ thiểu số nữa. Thế nhưng mới đây, sau khi Ṭa Phân xử trong Quan hệ Lao tư (Fair Work Australia) đưa ra bản báo cáo dài 1100 trang về những bê bối của Nghiệp Đoàn Y Tế Úc (HSU), trong đó dân biểu Thomson đă từng bị nghi ngờ sử dụng thẻ tín dụng của nghiệp đoàn cho những vụ ăn chơi đàng điếm, chính phủ Lao động lại một lần nữa rơi vào một t́nh trạng “tứ bề thọ địch”. Viên sạn nằm trong gót giày tưởng đă lăn qua một góc nay lại tḥ ra làm cho chính phủ Lao động, dù có cố gắng đến đâu, cũng không che dấu được nỗi đau đớn v́ phải bước đi những bước khập khiễng. Lại một lần nữa, vấn đề cốt lơi của chính phủ Lao động vẫn là vấn đề chữ tín và niềm tin.

 

Nh́n lại sự việc

 Theo báo The Sydney Morning Herald, năm 2009, kư giả Mark Davis đă tiết lộ rằng dân biểu Thomson, lúc c̣n làm thư kư của Nghiệp đoàn Y Tế, đă bị t́nh nghi sử dụng trên 150 ngàn Úc kim từ Quỹ của nghiệp đoàn cho những tiêu xài cá nhân, đặc biệt là viếng các nhà thổ. Ngày 8 tháng 4 năm 2009, nắm trong tay các bảng lược kê trương mục ngân hàng (bank statements) và các chi tiết của thẻ tín dụng, kư giả Davis tung tin như sau: “Dân biểu Lao động liên bang Craig Thomson, cựu lănh tụ nghiệp đoàn, phải đối mặt với những cáo buộc, theo đó các thẻ tín dụng của ông đă được sử dụng để trả tiền cho gái điếm và rút trên 100 ngàn tiền mặt cũng như sử dụng tiền Quỹ của nghiệp đoàn cho cuộc vận động bầu cử tại đơn vị Dobell, vùng Central Coast. Các tài liệu được cung cấp cho báo The Sydney Morning Herald cho thấy rằng hồi năm ngoái, các viên chức của Nghiệp Đoàn Y Tế cũng nh́n nhận rằng các thẻ tín dụng được cấp cho ông Thomson cũng như các nguồn tài chính khác là để sử dụng cho chiến dịch vận động bầu cử. Những chi tiêu này đă không được tiết lộ theo như luật bầu cử đ̣i hỏi”.

Tháng 9 năm vừa qua, sau khi các cáo buộc nói trên được tiết lộ, kư giả Kate McClymont, cũng của báo the Sydney Morning Herald, cho biết cảnh sát tiểu bang New South Wales đă thiết lập Đơn vị đặc nhiệm “Carnarvon” để điều tra về những cáo buộc liên quan đến ông Michael Williamson, chủ tịch nghiệp đoàn y tế và một số viên chức khác của nghiệp đoàn. Theo kư giả McClymont, nghiệp đoàn y tế đă trả cho các công ty tư doanh có liên hệ với ông Williamson hàng trăm ngàn Úc kim và hàng trăm ngàn Úc kim khác cho các kiến trúc sư để tu sửa tư gia của ông Williamson.

Cho tới nay, cả ông Williamson lẫn ông Thomson đều khẳng định rằng họ hoàn ṭan vô tội.

Ông Williamson đă bị cho ngưng chức dạo tháng 10 năm ngoái, nhưng vẫn tiếp tục lănh lương mỗi năm là 330 ngàn Úc kim và hàng ngày vẫn làm việc tại văn pḥng của phó thư kư nghiệp đoàn.

Nghiệp đoàn y tế đă nhờ ông Ian Temby, cựu giám đốc Ủy ban độc lập chống tham nhũng của tiểu bang NSW (gọi tắt là ICAC) mở cuộc kiểm toán nội bộ của nghiệp đoàn. Nhiều người tin rằng bản báo cáo của ông Temby sẽ là một quả bom nặng kư không những bên trong nội bộ nghiệp đoàn y tế mà c̣n cả đối với chính phủ Lao động nữa.

Hiện Hội đồng các nghiệp đoàn Úc châu (gọi tắt là ACTU) cũng đang t́m cách châm ng̣i cho trái bom này nổ tung.

 

Chính trị con đà điểu

 Trước những vụ bê bối của nghiệp đoàn y tế, Hội đồng các nghiệp đoàn Úc châu đă có thái độ quyết liệt khi cho tiến hành một cuộc thay đổi nhân sự quan trọng: ông Jeff Lawrence, thư kư của Hội đồng, người được tiếng là ḥa nhă và mềm mỏng, đă được thay thế bởi ông Dave Oliver, thư kư của Nghiệp đoàn công nhân chế tạo, người được các nghiệp đoàn đặt kỳ vọng có thể đương đầu với chính phủ Liên Đảng trong tương lai. Hồi năm ngoái, Oliver là người đă thành công trong việc buộc chính phủ phải chấp nhận một số nhượng bộ đối với lănh vực chế tạo.

Một phong trào nghiệp đoàn trong sạch mới có thể mạnh để tranh đấu: đây là chủ trương của Hội đồng các nghiệp đoàn Úc châu. Chính v́ vậy mà Hội đồng này đă công khai tấn công Nghiệp đoàn y tế và yêu cầu phải làm cho ra lẽ những bê bối trong nội bộ của nghiệp đoàn này. Cả ông Ged Kearney, chủ tịch Hội đồng các nghiệp đoàn Úc châu lẫn ông Lawrence, người vừa từ nhiệm chức vụ thư kư Hội đồng, cũng đều mạnh mẽ tuyên bố rằng “Phong trào nghiệp đoàn Úc châu tuyệt đối không dung thứ cho hành vi tham nhũng hay lạm dụng công quỹ của các thành viên hoặc quản lư công việc của nghiệp đoàn một cách tồi tệ”. Trong một phiên họp khẩn cấp hôm thứ năm 5 tháng 4 vừa qua, Hội đồng đă quyết định loại bỏ nghiệp đoàn y tế ra khỏi ban chấp hành trung ương “cho tới khi nào nghiệp đoàn này giải quyết xong những vấn đề nghiêm trọng về quản trị và điều hành tài chính”. Cú đánh phủ đầu này của Hội đồng nghiệp đoàn Úc châu đối với nghiệp đoàn y tế cũng là một đ̣n gián tiếp xuống chính dân biểu Thomson.

Nhưng cho tới nay, chính phủ Gillard vẫn tiếp tục bao che cho ông Thomson. Liền sau khi Hội đồng các nghiệp đoàn Úc châu đưa ra quyết định trên đây, các kư giả đă đặt ra cho thủ tướng Gillard một số câu hỏi xoay quanh diễn tiến của vụ việc. Trước hết là việc Ṭa phân xử trong quan hệ lao tư (Fair Work Australia) đă thu thập được một bản phúc tŕnh về những bê bối của nghiệp đoàn y tế. Kế đó, Ṭa này đă gởi bản báo cáo lên Giám đốc công tố viện. Nhưng sau đó, Giám đốc công tố viện lại cho rằng bản báo cáo chưa có đủ bằng chứng để tiến hành truy tố. Nói cách khác, 3 năm điều tra và thu thập các sự kiện về những bê bối của nghiệp đoàn y tế bị coi như “nước trôi qua cầu”.

Trước thái độ của giám đốc công tố viện, thủ tướng Gillard giải thích một cách “huề vốn” rằng “Ṭa phân xử trong quan hệ lao tư và Giám đốc công tố viện là hai cơ quan hoàn toàn độc lập với chính phủ”. Bị các kư giả hỏi dồn đến 4 lần, thủ tướng Gillard phát cáu lên và trả lời: “Đừng tấn công tôi. Tôi chỉ là thủ tướng”. Ư bà muốn nói rằng chuyện bê bối trong nội bộ nghiệp đoàn y tế chẳng ăn nhập ǵ tới bà và gián tiếp bảo đảm rằng cái ghế của dân biểu Thomson sẽ không lung lay cho đến khi có cuộc bầu cử liên bang vào năm tới.

  

Cũng vẫn là vấn đề chữ tín và niềm tin

 Theo bản báo cáo của Ṭa phân xử trong quan hệ lao tư, vụ bê bối trong nội bộ nghiệp đoàn y tế bao gồm tất cả 76 vi phạm nhỏ về Luật quan hệ lao tư (Workplace Relations Act) và 105 vi phạm có thể bị trừng phạt theo dân luật. Cuộc điều tra kéo dài 3 năm và tốn bao nhiêu công sức nay lại rơi vào bế tắc. Điều đáng nghi ngờ là bản báo cáo lại không được công khai hóa. Dù kết quả có thế nào đi nữa, không có lư do ǵ để giữ kín bản báo cáo. Càng che đậy th́ càng làm dấy lên sự nghi ngờ cho rằng chính phủ Lao động đang t́m cách bao che cho dân biểu Thomson và chủ tịch của nghiệp đoàn y tế, ông Michael Williamson, người đă từng giữ chức chủ tịch của Đảng Lao Động Liên Bang. Cử tri Úc lại một lần nữa nghi ngờ về khả năng và thiện chí muốn nói sự thật của chính phủ Lao động.

Thủ lănh đối lập Tony Abbott đă có lư để yêu cầu chính phủ phải cho biết tên tuổi của dân biểu Thomson, người đă từng bị tố cáo đă sử dụng quỹ của nghiệp đoàn để bao các cô gái điếm, có được nêu lên trong bản báo cáo của Ṭa phân xử trong quan hệ lao tư không. Ông Abbott yêu cầu Ṭa phải cho biết rơ danh tánh bốn viên chức của nghiệp đoàn y tế được nêu tên trong bản báo cáo. Theo ông, nếu bản báo cáo không được cho công bố và nếu công tố viện không tiến hành truy tố th́ “dân chúng Úc lại càng nghi ngờ rằng có hai thứ luật, một dành cho dân chúng và một dành cho các thành viên Quốc hội mà chính phủ Gillard hoàn toàn lệ thuộc vào”.

Điều 44 của Hiến Pháp Liên Bang qui định rằng một dân biểu Quốc hội chỉ bị băi nhiệm khi nào người đó đă bị “kết án v́ có hành vi phạm pháp bị luật liên bang hay tiểu bang phạt tù một năm hay lâu hơn”.

Theo nhận định của báo The Sydney Morning Herald trong số ra cuối tuần qua, cuộc điều tra về những bê bối của nghiệp đoàn y tế và thái độ “che đậy” của chính phủ Lao động, xét cho cùng, cũng chỉ là một mắt xích trong chuỗi mắt xích xuyên suốt của cái tṛ “dối trá” của chính phủ này. Thủ tướng Gillard đă nuốt lời hứa khi ra tranh cử bằng cách đề ra thuế khí thải. Bà đă ngang nhiên xé bỏ cam kết với dân biểu độc lập Andrew Wilkie về việc điều chỉnh các biện pháp hạn chế việc cờ bạc. Bà đă dùng thủ đoạn và áp lực khiến ông Harry Jenkins phải từ chức chủ tịch Hạ viện và mua chuộc ông Peter Slipper để ông này trở cờ với Liên Đảng và về đầu quân cho bà.

Tất cả những hành động dối trá và léo lận trên đây đều nằm trong một sợi chỉ xuyên suốt là: chính phủ này chỉ đeo đuổi mỗi một mục đích là củng cố cái thế yếu của ḿnh trong Quốc hội.

Để bằng mọi giá nắm lấy được quyền lực, bà Gillard đă sẵn sàng mang tiếng là kẻ “dối trá” (Juliar) để nuốt lời hứa khi tranh cử và cấu kết với Đảng Xanh để ban hành thuế khí thải. Để chống đỡ chính phủ Lao động trước sức tấn công của giới kỹ nghệ, bà đă phải chấp nhận những biện pháp chống cờ bạc của dân biểu độc lập Andrew Wilkie để được ông này ủng hộ. Và trước việc ông Wilkie đe dọa rút lại sự ủng hộ, bà đă gia tăng con số dân bỉểu Lao động bằng cách tạo áp lực cho ông Jenkins phải từ chức và đưa cái ông “trở mặt” Slipper lên thay thế.

Khi rơi vào thế tuyệt vọng th́ hầu như chính phủ nào cũng đưa ra những biện pháp tuyệt vọng để sống c̣n. Đảng Lao động đă không phải là một Đảng mù quáng. Từ lâu nay Đảng này đă thấy rơ dân biểu Thomson chỉ là một cái gai cần phải nhổ bỏ. Nhưng khổ nỗi, loại trừ ông th́ phải chấp nhận một cuộc bầu cử bổ túc. Mà có bầu cử bổ túc th́ Lao động sẽ đi “đoong”: cái ghế Dobell mà bay th́ chính phủ Lao động cũng sụp đổ. Trong lịch sử Úc đại lợi, chưa bao giờ có một chính phủ đă phải dựa vào một cái ghế dân biểu để sống c̣n như thế.

nhiên, bản chất của chính trị là “ma đầu”. Đa số các “ma đầu chính trị” đều được thực hiện một cách kín đáo và bí mật. Nhưng với chính phủ Gillard, xem ra mọi hoạt động đều tỏ ra công khai cho mọi người biết. Mà càng muốn để lộ cho người dân thấy đường đi nước bước của ḿnh, chính phủ Lao động lại càng tỏ ra chai ĺ, trơ trẽn đến độ hầu như không c̣n màng đến chuyện người dân có c̣n ủng hộ ḿnh hay không. Quả thật, người ta không c̣n hiểu nổi chính phủ Gillard. Trong khi sự thất bại thê thảm trong cuộc bầu cử vừa qua tại tiểu bang Queensland là một tín hiệu rơ ràng nhất về ḷng dân đối với Lao động và nhất là tỷ lệ ủng hộ của dân chúng dành cho chính phủ liên bang sút giảm một cách tỏ tường th́ thủ tướng Gillard lại cứ tỉnh bơ tuyên bố với nội các chính phủ rằng dân chúng Úc đang ủng hộ các chính sách của ḿnh.

Cứ cho chuyện của dân biểu Thomson chỉ là chuyện nhỏ và chính phủ Lao động vẫn cứ “chó sủa mặc chó sủa, đường ta ta cứ đi”. Cứ cho là chính phủ Lao động sẽ tiếp tục đứng trên kiềng ba chân cho đến cuộc bầu cử liên bang vào năm tới. Nhưng chắc chắn, bao lâu dân biểu Thomson vẫn c̣n ngồi trong Quốc hội th́ chính phủ Lao động không thể không gặp khó khăn trong việc thông qua các dự luật và thực hiện các chính sách của ḿnh.

Vấn đề cốt lơi vẫn là niềm tin. Việc chính phủ Lao động bao che một cách trắng trợn cho dân biểu Thomson chỉ làm gia tăng sự nghi ngờ và thiếu tin tưởng của dân chúng đối với chính phủ mà thôi. Trong đầu óc cử tri Úc, vụ án Thomson chỉ củng cố cái nh́n vốn đă rất phổ biến trong dân chúng, theo đó bà Gillard là một thủ tướng “dối trá” và chính phủ của bà là một chính phủ không đáng tin tưởng.

Đoàn Thi

 

Home