Người Việt của tôi

SÁNG NGÀY HÔM ẤY

________________________________________________________________________________________________ 

Nguyễn Khắp Nơi

 

Viết theo lời kể của con của một người lính Việt Nam Cộng Hoà, em của

 một thiếu nữ sắp được làm vợ Lính Cộng Ḥa.

  Nhà tôi có tất cả năm anh chị em, tôi hạng tư. Ba tôi đi lính pHằng xa, lâu lâu mới được về thăm nhà. Tiền lương lính của ba tôi chỉ có hạn, mà gia đ́nh tôi lại đông anh chị em, nên mẹ tôi phải lo buôn tần bán tảo để kiếm thêm. V́ thế, chỉ vào buổi tối, khi mẹ tính sổ sách xong suôi, mới có th́ giờ mà coi xóc việc học hành của chúng tôi, c̣n ban ngày, anhchị em chúng tôi phải tự sống và chăm sóc lẫn cho nhau.  

Năm 1973, lúc đó tôi đă lên sáu, cái tuổi bắt đầu cắp sách đến trường. Mẹ tôi phải ra chợ sớm, nên chị lớn tôi là chị Hằng được giao nhiệm vụ đưa tôi đi học.

Buổi sang hôm ấy, chị Hằng mặc áo dài trắng nữ sinh, chở tôi ngồi đằng sau xe PC của chị. Tới trường, chị dựng xe rồi dắt tôi vào trước cửa lớp chờ tới giờ học để gặp cô giáo. Chung quanh trường đầy những đứa trẻ như tôi, có đứa đứng khép nép bên cạnh cha mẹ hoặc anh chị, những đứa lớn hơn, đă quen bạn quen trường, nến chơi đùa chạy nhẩy với nhau vui vẻ lắm. 

 

Một hồi chuông điện reo vang, cả bọn học tṛ đều ngừng chơi để xếp hàng vào lớp rất là có thứ tự, chỉ có đám Lớp Một chúng tôi là c̣n đứng quấn bên cạnh người thân, đưa cặp mắt ngạc nhiên xen lẫn lo âu lộn xộn mà nh́n chung quanh. Cô giáo tới nơi, cô nh́n lũ chúng tôi đang mở lớn những cặp mắt nai tơ ra mà nh́n cô, cô ḿm cười chào chúng tôi trước và giới thiệu tên cô với một giọng nói nhỏ nhẹ thật là thân mật và dễ mến, làm cho tôi cảm thấy có phần nào yên tâm. Cô mở bản danh sách học sinh ra, đọc tên từng đứa và chỉ chỗ đứng xếp hàng, lúc cô gọi đến tên tôi, tôi mới dám ngập ngừng buông tay khỏi tay chị Hằng để đến chỗ xếp hàng với những người bạn mới.

Chưa tới giờ về, tôi đă bồn chồn nh́n ra ngoài cửa sổ t́m chị Hằng, may quá, chị tôi đă đứng đó từ lúc nào.

 

Giờ tan học thật là ồn ào và đông đảo, khói xe mù mịt hoà lẫn với tiếng c̣i xe inh ỏi, chị tôi lách xe măi mới lần ra khỏi trường học chạy vào đường chính. Khi chị cùng với các xe khác vừa mới quẹo phải th́ một chiếc xe gắn máy từ phía trên phóng ào tới, đụng ngay vào người lái xe Honda bên cạnh xe của chúng tôi, làm nguời lái xe này bị mất thăng bằng, lại đụng vào đằng trước xe của chị Hằng. Chị hoảng hốt kêu “Á” lên một tiếng rồi ngă nhào xuống đường. Tôi chưa kịp kêu tiếng nào cũng đă ngă theo chị tôi.

Tôi lồm cồm ngồi ngay dậy, vội vàng buớc tới kéo chị Hằng đúng lên. Áo dài của chị bị vướng vào pê đan của xe PC làm chị lúng túng không thể nào đứng lên được. Tôi nhỏ con chút xíu, kéo chị Hằng đứng lên đă là khó khăn rồi, sức đâu mà tôi dựng chiếc xe lên! Tôi đang sợ phát khóc lên th́ chợt thấy thấy có một cánh tay nào đó thật là rắn chắc ôm lấy vai tôi, và một giọng nói thật trầm ấm vang lên bên cạnh:

“Em nhỏ đứng lên đi, để anh phụ cho”

Tôi chưa hiểu ǵ cả, nhưng cũng đứng lên, một người nào đó đă đẩy chiếc xe PC qua một bên rồi đỡ chị Hằng đứng dậy, nhặt đôi guốc cho chị mang, rồi mỉm cuời hỏi chị:

“Cô . . . có sao không?”

Tôi nghe chị Hằng trả lời:

“Cám ơn . . . ông. Tôi chỉ bị ngă thôi, chắc không bị thưong ǵ đâu. Em tôi đâu rồi?”

Người được chị Hằng gọi bằng “ông” dă nhanh nhẹn quay lại, nắm lấy tay tôi dẫn lại trước mặt chị, hỏi tiếp:

“Có phải em cô đây không? Không thấy cậu ấy khóc, chắc cũng không bị thưong ǵ ǵ đâu.”

Tôi ngước mắt lên nh́n cái người đang nắm lấy tay tôi. Qua cặp mắt của đứa trẻ sáu tuổi, tôi thấy, đây không phải là . . . “ông” mà chỉ là . . . anh thôi, và anh này là anh Lính.

Người lính này có vẻ khác với ba tôi. Ba tôi mặc quần áo lính mầu xanh lục, cả quần lẫn áo, chỗ nào cũng có túi, túi đựng tiền cho mẹ tôi, cam quưt soài ổi cho các chị tôi và cả đồ chơi cho tôi nữa. C̣n người lính này mặc bộ quần áo lính mầu ǵ đâu tôi không biết nữa, nhưng áo may dính liền với quần và . . . chẳng có cái túi nào cả. Ngược lại, trên bộ quần áo lính của anh ta lại đầy những . . . phẹc ma tua: Cái chạy ngang, cái chạy dọc, cái đi lên, cái đi xuống, coi ngộ lắm. Trên đầu của anh đội cái nón vải cùng mầu, gắn hai cái hoa ǵ đó mầu đen, cũng không giống cái mủ lưỡi trai mà ba tôi thuờng đội. Đặc biệt hơn nữa, anh mang cặp kiếng đen to lắm, che gần hết cả khuôn mặt của anh.   

Chị Hằng ôm lấy tôi, xoa hết cả người tôi xem có bị trầy trụa chẩy máu ǵ hay không, rồi mới hỏi tôi:
“Em có bị đau ở đâu không?”

Tôi lắc đầu nh́n chị, cố méo miệng cười cho chị yên tâm, rồi trả lời:

“Em không sao cả, chị có bị đau không?”

Lúc này chị Hằng mới cúi xuống nh́n vào chiếc áo dài của ḿnh. Anh lính cũng  nh́n chị rồi chợt la lên:

“Ô! vạt áo dài của cô bị rách rồi ḱa.”

Chị Hằng vội cầm vạt áo dài lên xem. Th́ ra lúc chị ngă xuống, vạt áo dài vuớng vào cái pê đan, bị chà xuống mặt đường nên mới bị sờn ra. Chị nh́n vạt áo dài dơm dớm nước mắt . . .

Người lính nh́n chị, ôn tồn nói:

“Lỗi  tại tôi đó! V́ bị đụng vào xe bất ngờ, tôi không giữ vững được thăng bằng, nến mới ngă vào cô. Tôi xin lỗi đă làm cô và em nhỏ bị ngă. Ngày mai tôi sẽ mua vài đền chiếc áo dài cho cô và mua quà cho em nhỏ này.”

Chị Hằng vội vàng trả lời:

“Tôi chỉ sợ bị mẹ tôi mắng là đi xe không cẩn thận chứ không phải là tôi tiếc cái áo dài. Vạt áo chỉ bị sờn đi thôi, giặt đi rồi mạng lại là không ai thấy đâu, không phải làm phiền tới ông đâu.”

Nói xong, chị bước tới lấy chiếc xe PC đang dựa vào chiếc Honda, mở công tắc, xe nổ máy ngay, thế là chị ngồi lên yên, tôi vội vàng trèo lên yên sau thật nhanh. Đợi tôi yên vị rồi, chị mới từ từ rồ ga chạy đi. Trước khi chạy, chị nh́n qua người lính, liếc xéo anh ta một cái mà nói tiếp:
“Với lại ông là . . . đàn ông, biết ǵ về vải may áo dài đàn bà mà đ̣i mua vải đền cho tôi!”

Tôi thấy anh lính có vẻ . . . ấp úng, anh cũng rồ ga chạy xe theo chị tôi, một lúc sau mới nói tiếp:

“Tôi . . . biết mà . . . em gái tôi cũng mặc áo dài . . . tôi nhờ nó mua được mà . . .”

Rồi anh đổi giọng, bắt qua nói chuyện với tôi, vừa cười vừa hỏi tôi:
“Em nhỏ, em . . . tên ǵ? Em có thích . . . kẹo không? Kẹo ǵ nào? Anh sẽ mua tặng em. Tôi thấy anh có vẻ vui tính, nên cũng nh́n anh, mỉm cười trả lời:

“Dạ, em tên là Lê. Em không thích ăn kẹo đâu, anh khỏi phải mua. Anh . . . tên là ǵ? Anh có phải là . . . Lính hay không?”

Anh lính có vẻ thích câu hỏi của tôi, anh cười thật tươi, liếc nh́n chị Hằng tôi một cái, rồi mới trả lời:
“Anh tên là Khải. Anh là lính . . . lính Không Quân.”

Tôi nghe chị Hằng xía vô:

“ . . . Không Quần th́ có . . . “

Tôi thấy chị tôi nói một câu . . . vô duyên quá! Con gái có khác, chẳng biết ǵ về lính cả! Dám chê lính không quân là . . . không quần! Con gái con đứa, cũng đă lớn rồi, muời sáu tuổi đời rồi, đă học tới lớp chin rồi, ra đường phải ăn nói cho có ư tứ, phải lịch sự một chút chứ, đừng để nguời ta cười là cha mẹ ở nhà không biết dậy con (tôi bắt chuớc nói theo lời mẹ tôi vẫn thuờng hay mắng chị như vậy).

Trái với ư nghĩ của tôi, anh Khải lại không có vẻ ǵ là giận chị Hằng của tôi cả. Trái lại, anh có vẻ thích thú về câu phê b́nh của chị, anh cười lớn một hồi rồi mới trả lời:

“Đúng! Cô nói đúng lắm! Không quân chúng tôi chỉ mặc . . . áo bay mà thôi, chứ không mặc . . . quần bay. V́ thế, mọi người mới gọi đùa lính không quân chúng tôi là . . . không quần đó mà. Cô . . . cũng rành về lính tráng quá nhỉ!

À, mà cô tên ǵ nhỉ? Tôi tên là Khải , tôi biết tên em bé này là Lê, nhưng chưa được hân hạnh biết tên cô?”

Tôi đang định tài lanh, mờ miệng nói tên của chị Hằng ra. Chị h́nh như đoán được ư nghĩ của tôi, chị đưa tay ra đằng sau nhéo tôi một cái đau thấu trời xanh mây trắng. Thay v́ trả lời anh Khải, chị Hằng của tôi cứ phớt lờ đi coi như không có chuyện ǵ xẩy ra cả. Đang đi, chị Hằng chợt nói với anh Khải :

“Tôi . . . sắp về tới nhà rồi, anh . . . cũng đi về đi . . . lỡ ba tôi thấy, ông ấy lại mắng tôi.”

Tôi hơi ngạc nhiên, v́ nhà tôi c̣n xa lắm, nhưng chợt thấy chị lại đưa tay ra phía sau, nên tôi nín bặt, sợ chị lại nhéo cho tôi một cái nữa th́ tôi chết chắc.

Anh Khải  nói vài ba câu bâng quơ nữa rồi quẹo qua đường khác, không quên nheo mắt nh́n tôi và hẹn gặp lại.

Về tới nhà, chị Hằng vừa dắt xe vào trong, vừa lườm tôi:

“Nhóc con, đừng có . . . bép xép chuyện người lớn, nghe chưa?”

Chiều hôm sau, trên đường chở tôi về nhà, tôi mặc dù không mong có  tai nạn nào xẩy ra nữa, nhưng cũng có ư chờ xem anh Khải  có chạy theo chúng tôi hay không? Tôi thấy h́nh như chị Hằng cũng có ư chờ đợi cái ǵ đó.

Quả nhiên, chỉ một lúc sau tôi đă nghe có tiếng xe Honda ngay bên cạnh, rồi tiếng anh Khải:

“Chào cô . . . chào chú bé Lê. Hôm nay anh có cái này tặng cho Lê này.”

Tôi hớn hở nhận món quà anh đưa cho bỏ vào trong cặp và hỏi anh:

“Cám ơn anh Khải . Mà quà của em là cái ǵ đó hả anh?”

“Đây là chiếc trực thăng đồ chơi bằng gỗ, anh mua ở căng tin Không Đoàn đấy.”

Anh Khải  quay qua nói chuyện với chị Hằng:

“C̣n đây là vài may áo dài tôi xin được đền cho cô. Tôi đi với em gái tôi suốt cả buổi sáng nay mới mua được đấy. Em tôi cũng biết một chỗ may áo dài đẹp và sang lắm, nếu cô không chê, tôi sẽ nói em tôi đưa cô đi may.”

Chị Hằng không đưa tay ra nhận vải giống như tôi, chị cũng chẳng có lời nào cảm ơn anh Khải  cả. Đă thế, chị c̣n tấn công anh liền:

“Em gái của anh có c̣n đi học không mà có th́ giờ đi lựa vải với anh? Anh là lính mà sao không phải vào trại mà lại có th́ giờ đi . . . bát phố vậy? Cám ơn anh đă mua vải, tôi đă nói từ hôm qua rồi, cái vạt áo dài tôi vá lại được mà, không cần phải may áo mới. Hơn nữa, ba mẹ tôi không cho phép nhận quà của bất cứ ai đâu.”

“Em gái tôi nó vừa lên đại học, hôm nay nó có giờ trống buổi sang, nên tôi mới nhờ được nó đi với tôi. C̣n phần tôi, tôi . . .  đi lính từ hồi 17 tuổi, có bằng Tú tài I là xin vào Không quân ngay, tôi vừa được thăng cấp Trung uư, kèm theo mấy ngày phép, nên mới có th́ giờ mà đi ṿng ṿng đó thôi. Hết ngày hôm nay là tôi cũng hết phép rồi, phải trở lại đơn vị rồi. Không đoàn trực thăng của tôi đóng ở tuốt Biên Hoà lận, thành ra cũng ít khi có dịp về Sàig̣n, hôm nay gặp  là để chào từ giă cô đó, mai mốt, nếu có dịp về phép nữa, tôi xin được phép  đi chung với cô nữa nha.”

Anh Khải  đưa món quà mỏi tay mà chị Hằng vẫn từ chối không nhận, anh buồn bả bỏ vào trong cái túi xách đeo bên hông xe. Tới gần chổ mà hôm qua chị Hằng nói đă gần tới nhà tôi, anh Khải  chợt cầm cái gói quà của chị Hằng lên đưa cho tôi:

“A! Anh có mua ít me chin cho cô em của anh, nẫy giờ anh bỏ trong túi này mà quên đi, chắc là bể hết rồi quá, Lê cầm cái gói này dùm anh một chút, để anh xem mấy trái me có bị bể hay không nha.”

Tôi nghe thế vội vàng đưa tay ra cầm gói vải áo dài, chị Hằng cũng liếc nh́n xem mấy trái me chin có bị bể hay không? Anh lần tay vào trong túi một hồi rồi vui vẻ reo lên:

“May quá, không sao cả, mấy trái me vẫn c̣n nguyên. Thôi, chắc cũng sắp tới nhà của hai chị em rồi, cho tôi xin kiếu, hẹn gặp lại.”

Chị Hằng vui vẻ cười chào tạm biệt anh Khải :

“Hằng cũng chúc cho anh về đơn vị b́nh an, chừng nào về phép, cứ về Sàig̣n chơi cho vui.”

Đến lúc này tôi mới lại càng cảm thấy chị Hằng của tôi thật là vô duyên, chị cấm tôi không đuợc tiết lộ bất cứ điều ǵ về chị hết, vậy mà bây giờ, chẳng ai hỏi tên hỏi tuổi của chị, thế mà chị cứ thế tự động nói ra, có phải là vô duyên hay không?

Về đến nhà, chị nh́n tôi ngạc nhiên hỏi:

“Em cầm cái  ǵ ở trên tay đấy?”

“A! Cái gói mà anh Khải nhờ em cầm để xem lại mấy trái me chin ấy mà. Anh Khải  về bất ngờ quá, làm cho em không kịp trả lại. Thôi, để mai mốt gặp lại, em sẽ trả cho anh ta.”

Chị Hằng cầm lấy cái gói vải áo, vừa đi vừa lẩm bẩm:

“Cái đồ . . . ma lanh . . . “

Anh Khải  về đơn vị thật, v́ đă lâu lắm rồi, không thấy anh tới đi chung đường về với chị em tôi nữa. Chị Hằng đă vá lại cái vạt áo dài, c̣n xấp vải chị vẫn cất ở đâu đó chứ không may áo mới. Tôi c̣n có nhiều thứ để nghĩ tới, nhiều bạn bè để vui chơi, nên dần dần đă quên mất anh Khải  đi rồi, hơn nữa, anh Khải  đâu phải là bạn của tôi đâu mà tôi cần nhớ tới. Nhưng chị Hằng chắc là có khác với tôi một chút, đôi khi đang chạy xe trên đường, thoáng thấy có bóng một ông lính không quân nào chạy ngang, tôi thấy chị tôi có ngoái cổ lại nh́n rồi lại thở dài quay đi.

Bất chợt, một hôm, trên đường về, tôi đang hăng hái kể cho chị Hằng nghe chuyện về mấy đứa bạn cùng lớp, tôi nghe một giọng nói quen thuộc vang lên:

“Chào cô Hằng, chào chú bé Lê . . .”

Tôi thấy chị Hằng hoảng hốt quay qua nh́n, tay lái của chị loạng choạng như muốn đâm vào xe của anh Khải. Chị im lặng một lúc rồi mới nói:

“Chào anh Khải  . . .  đă lâu lắm rồi mới lại gặp anh. Anh . . . trốn ở đâu mà kỹ thế.”

Anh Khải  dúi cho tôi gói quà nho nhỏ, tôi nhe răng cười cám ơn anh, nhét ngay gói quà vào cặp. Anh Khải  cũng cười lại với tôi, rồi mới trả lời chị Hằng:

“Tôi không trốn người c̣n sống, chỉ trốn . . . Thần Chết thôi.”

“Anh nói ǵ? Thần Chết? Thần Chết nào?”

“Tôi lại đụng trận ở An Lộc nữa, pḥng không của bọn Việt cộng nhiều quá, chúng nó bắn trúng trực thăng của tôi muốn tan thành từng mảnh, tôi bị thương tùm lum ở trong người, ráng bay về tới phi trường. Tôi nằm bệnh viện cả tháng nay rồi, bây giờ mới đỡ đỡ, mới ra thăm cô đó.”

“Sao anh không . . . nhắn tin cho Hằng biết?”

“Nhắn bằng cách nào bây giờ? Tôi đâu có biết địa chỉ của Hằng đâu mà nhắn?”

“Trông anh có vẻ . . . mệt mỏi quá hả? Anh bị thương ở đâu? Có . . . nặng không?”

“Tôi vẫn c̣n đầy đủ đầu ḿnh và chân tay, vẫn đi đứng ăn ngủ và tiêu tiểu như thuờng lệ, có điều . . . thiếu vài khúc xương và mất máu hơi nhiều.”

“Anh . . . chưa chết, nên vẫn c̣n nói tiếu lâm được đấy hả. Nh́n anh xanh sao quá, đúng là mất máu. Anh c̣n nghỉ được bao nhiêu ngày nữa?”

“Tuần tới tôi sẽ được tái khám, tùy theo bác sĩ chuẩn đoán. Nếu được khỏe mạnh trở lại, tôi sẽ . . . bay nữa, tiêu diệt hết mấy cái đám vịt con này đi. Chúng nó có cái thiên đàng xă hội chủ nghĩa ǵ đó ở ngoài Bắc, sao chúng nó không ở yên trong cái thiên đàng đó mà cứ đem quân đi đánh miền Nam của ḿnh làm chi vậy.”

Hôm đó, có thể v́ vui chuyện quá, mà khi đi tới chỗ mà chị Hằng tôi thường nói là . . . đă gần đến nhà, tôi không thấy chị nói ǵ cả. Đương nhiên là tôi không dám làm tài lanh nhắc chị rồi, v́ sợ chị lại tḥ tay ra đằng sau mà tặng cho tôi một cái nhéo đau điếng người. Lần này th́ chúng tôi về tới nhà thật, chị Hằng c̣n dở tṛ mời anh Khải  vô nhà chơi uống nuớc nữa chứ. Anh Khải  nói c̣n mệt lắm, phải về nhà nghỉ. Tôi thoáng thấy anh đưa cái thư cho chị Hằng.

Buổi tối, tôi thấy chị tôi ŕ rầm to nhỏ ǵ với mẹ tôi lâu lắm. Tôi ăn hết cái kẹo cuối cùng anh Khải  cho là buồn ngủ lắm rồi.  
Sáng Chủ Nhật, tôi thấy chị Hằng ở nhà lăng xăng ủi quần áo, lại nhờ cả chị ba trang điểm cho chị nữa, rồi chị lấy xe PC chạy đi, ra dáng vui vẻ lắm.

Anh Khải  được nghỉ dưỡng thương, làm việc  văn pḥng ở ngay Sàig̣n, nên anh đến đón tôi và chị Hằng thường lắm, có hôm chị Hằng c̣n mời anh tới nhà chơi, nói chuyện với mẹ tôi nữa.

Có một hôm, anh Khải  tới nhà xin phép mẹ tôi đưa chị Hằng đi chơi, hai người đi  qua bữa cơm tối, tới khi tôi sắp đi ngủ th́ hai người mới dắt tay nhau về. Khác với thường lệ, thay v́ chỉ đưa chị Hằng vào nhà là anh Khải  đi về ngay, lần này, anh ngồi xuống ghế uống nước chờ chị Hằng  mời mẹ tôi ra nói chuyện.

Tới khi tôi mắt nhắm mắt ngủ trên giường, th́ chị Hằng và anh Khải  đi vào. Chị Hằng ngồi trên đầu giường của tôi, x̣e bàn tay ra khoe tôi:

“Cái nhẫn anh Khải  mới tặng chị đây này, em xem có đẹp không? Anh Khải  hỏi cưới chị đó. Mai mốt ba anh Khải  sẽ tới nói chuyện với ba mẹ của ḿnh để chính thức làm lễ hỏi và định ngày cưới đó.”

Tôi buồn ngủ quá rồi, hơn nữa, lúc đó tôi chỉ là một cậu bé tám tuổi đầu, biết ǵ về hỏi với cưới mà thắc mắc. Tôi cũng ráng nhướng mắt nh́n, khen cái nhẫn của chị đẹp, rồi ngủ mất tiêu.

Anh Khải  lại bay trực thăng trở lại, lần này anh cũng bay liên tục, ít khi được về Sàig̣n, lâu lâu lại có bạn của anh đưa thư về cho chị Hằng mà thôi.  Có hôm, măi tối mịt ba tôi đột ngột trở về nhà, nói cả nhà phải sửa soạn đồ đạc, quần áo, v́ sắp đánh lớn rồi, rất nhiều lính Cộng Ḥa ở khắp nơi đổ dồn về Long B́nh, nơi ba tôi đang đóng quân. Sáng hôm sau ba lại đi ngay, v́ ba nói không thể rời vị trí pḥng thủ lâu được. Mẹ không cho chúng tôi đến trường nữa, v́ có quá nhiều lộn xộn ở ngoài đường.

Buổi sáng ngày hôm ấy, tôi thức dậy v́ nghe quá nhiểu tiếng súng nổ rung trời rất gần nhà. Ngoài đường, thật nhiều người chạy đi chạy lại, cả nhà tôi lo lắng, mẹ tôi đưa cho chúng tôi mỗi đứa một cái túi nhỏ, nói rằng hể có chuyện ǵ, mẹ hô chạy, th́ mỗi người phải nhớ cầm gói đồ của ḿnh mà chạy theo.

Cả nhà đang bối rối, đột nhiên có tiếng lao xao ở ngoài cửa. Chị ba tôi chạy vào nói với mẹ:

“Mẹ ơi, có . . . ông nào cỡ tuổi ba ḿnh, muốn gặp chị Hằng, con không biết là ai cả, nên không cho vào nhà.”

Cả nhà ngớ ngẩn nh́n nhau. Mẹ tôi nh́n chị Hằng . . . giờ này mà c̣n có ai tới thăm? Cả hai ngạc nhiên, cùng đi ra cửa xem chừng, tôi cũng ra theo . . .

Người đàn ông có vẻ không b́nh thường, tuy ông có ăn mặc đường hoàng nhưng khuôn mặt đỏ ửng lên như người say. Khi nh́n thấy chị Hằng, ông này bất ngờ nhào tới ôm lấy chị mà kêu lên thật ai oán:

“Em ơi . . . chúng nó bắn rớt trực thăng của anh nữa rồi . . . trực thăng bị cháy, anh kẹt trong khoang tầu . . . anh chết rồi . . . anh chết rồi em ơi . . .”

Cả nhà hoảng hốt nhào tới gỡ tay ông ra, phải khó khăn lắm mới đẩy ông ngồi xuống được. cả mẹ với chị Ba và tôi cùng ráng giữ chặt lấy ông. Mẹ tôi thở hổn hển, hỏi ông:

“Ông là ai mà lại vô cớ xông vào nhà tôi, lại ôm lấy con gái tôi vậy?”

Ông lớn tuổi ngồi im một lúc lâu, mặt ông đă trở lại b́nh thường. Ông chợt cất tiếng nói với mẹ tôi:

“Làm ơn buông tôi ra đi, làm ǵ mà nắm tôi chặt thế này?”

Khi thấy ông không c̣n có vẻ ǵ nguy hiểm nữa, mẹ tôi mới ra dấu cho mọi người buông ông ra. Mẹ lại nhắc lại câu hỏi hồi nẫy:

“Ông là ai mà lại vô cớ xông vào nhà tôi, lại ôm lấy con gái tôi vậy?”

Ông ta ngồi yên, như cố nhớ lại chuyện ḿnh đă làm. Một lúc sau, ông lắc đầu, nh́n mẹ tôi mà trả lời:

“Tôi cũng không biết tôi đă làm ǵ nữa? Tôi chỉ nhớ là sáng sớm, có người bạn của con tôi chạy vào báo tin thằng Khải  con tôi bị rớt máy bay, đă tử trận rồi. Từ đó, tôi cứ như là người nằm mơ, không c̣n biết chuyện ǵ nữa. Tỉnh lại mới thấy là ḿnh đang ngồi ở nhà của bà. Tôi xin lỗi đă làm phiền bà, nhưng xin cho tôi hỏi. . . bà là ai? Đây là đâu mà tự dưng tôi lại đến đây?”

Chị Hằng vùng khóc lên nức nở:

“Anh Khải  ơi . . . Anh . . . Anh chết rồi hả anh??? Trời ơi . . . Anh bị rớt trực thăng . . . Anh bị kẹt trong máy bay . . . Anh chết rồi hả anh ơi . . . Anh ơi . . . Anh ơi . . . .”

Mẹ tôi đă phần nào hiểu ra câu chuyện, bà cũng khóc lên nức nở . . . tôi cũng khóc theo. Đến lượt người đàn ông trố mắt ra nh́n chúng tôi thật là ngạc nhiên:

“Chuyện ǵ vậy? Tại sao mọi người lại khóc?”

Chị Hằng vừa khóc nức nở, vừa nói với người đàn ông:

“Bác ơi . . . có phải bác là ba của anh Khải  hay không? Con là bạn gái của anh Khải  đó, anh ấy nói sẽ đưa bác tới nhà con để xin cưới con đó, anh có nói cho bác nghe chưa hả bác?”

“Có phải cháu là Hằng không? Có . . . thằng Khải có nói với bác là kỳ nghỉ phép tới sẽ đưa bác tới nhà cháu để xin ba mẹ cho cưới cháu, bác đă sửa soạn sẵn hết cả rồi . . . Trời ơi . . . con tôi . . . con dâu của tôi . . . con ơi . . . thằng Khải  đă chết rồi con ơi . . . Nó chết rồi mà c̣n trở về báo mộng . . . dẫn đường cho ba đến đây gặp con . . . báo tin cho con đó . . . con ơi . . . Khải ơi . . . Hằng ơi . . .“

KÍNH TẶNG NHỮNG NGƯỜI ĐÀN BÀ SẮP ĐƯỢC LÀM VỢ LÍNH,

NHỮNG NGƯỜI LÍNH VIỆT NAM CỘNG H̉A OAI HÙNG DŨNG CẢM ĐĂ HY SINH THÂN M̀NH ĐỂ BẢO VỆ ĐẤT NƯỚC VIỆT NAM THÂN YÊU.

NGUYỄN KHẮP NƠI.  

 

Home