Nguyễn thị Cỏ May

Thật
t́nh Cỏ May không dám nói các Bà là rắc rối không phải v́ có liên hệ
đồng phái với Cỏ May, mà v́ đó là điều xúc phạm nặng đến các Bà. Một
sự phạm thượng (lèse-majesté) không thể tha thứ. Cỏ May nhắc lại vài
trường hợp điển h́nh về tội phạm thượng để hiểu tại sao Cỏ May nói
là ḿnh không dám xúc phạm đến các Bà là thiệt t́nh.
Hồi cuối năm rồi, một người Mỹ gốc
Thái Lan, ông Joe Wichai Commart Gordon, bị Ṭa án Bangkok kết án 30
tháng tù v́ tội dịch phần tiểu sử cấm của nhà vua. Trước đó, một
người đàn ông 61 tuổi đă gởi đi 4 SMS bị xét là xúc phạm đến nhà vua
nên bị kết án 20 năm tù. Cơ quan Nhơn quyền quốc tế can thiệp với lư
do nhà vua Thái không có thực quyền và không cai trị quốc gia nhưng
đối với xứ Thái, nhà vua là một thứ “nửa trời nửa người”
(demi-dieu). Mọi người phải tôn trọng và thờ phượng.
Tội phạm thượng ngày nay ở các nước
cộng sản độc tài c̣n sót lại như Tàu, Bắc Hàn, Hà Nội, như bôi bác
đảng cộng sản và lănh tụ, bị xử vô cùng nặng nề. Ngày xưa, tội phạm
thượng bị chặt đầu. Án tử h́nh vẫn c̣n dành cho tội phạm thượng ở
các nước hồi giáo khi diễn tả lại A-la hay Mohamed tuy người hồi
giáo không hề biết Ông A-la hay Mohamed như thế nào, nhưng vẫn kết
tội người vẽ lại là “không đúng, có tính xúc phạm”. Trước đây, nhà
thơ Salman Rusdhie phải chạy trốn qua Anh để tránh bản án tử h́nh vi
tập “Verset satanique”.
Qua những bản án phạm thượng trên đây
hăy c̣n nóng hổi th́ chắc chắn Cỏ May không dại ǵ mà dám giỡn mặt
Nữ Hoàng.
Nhưng ngày nay, các Bà đầm Tây đang
rầm rộ xuống đường biểu t́nh, gởi kiến nghị tới Chánh phủ và với
nhiều nỗ lực khác nữa để đ̣i cho bằng được phải chánh thức hủy bỏ
tiếng CÔ (Mademoiselle) trên các giấy tờ hành chánh và tiếp theo,
trong ứng xử xă hội hằng ngày. Nhiều Tổ chức Phụ nữ họp nhau tranh
đấu. Chánh phủ đă phải lên tiếng “OK” và tiếp theo ban hành chỉ thị
hủy bỏ tiếng “CÔ” trên giấy tờ hành chánh. Lư do của các Bà nêu ra
là “CÔ” và “BÀ” song hành là chủ tâm phân biệt giới tính, phân biệt
đối xử. Tại sao đàn ông chỉ có một tiếng gọi “ÔNG” (Monsieur), không
hàm ư đó là người bao nhiêu tuổi, có vợ hay chưa? Tại sao gọi chúng
tôi là “BÀ” để chỉ người có chồng? Không phải BÀ, chúng tôi không có
chồng được à?
Vậy những phản ứng rầm rộ của các Bà
chỉ v́ tiếng CÔ và BÀ đă có từ xa xưa nay bỗng trở thành thời sự
nóng bỏng đang chi phối nước Pháp trong mùa bầu cử Tổng thống - chắc
các bà chọn đúng thời điểm này để mở cuộc tấn công – có thể nói “các
Bà rắc rối” được không?
Nổi cơn gió bụi
Thường khi có một vấn đề của các Bà
hay liên quan tới các Bà xảy ra th́ không tránh khỏi tốn hao giấy
mực trên báo in hay hơi hám và cả nhiều nước bọt trên báo nói. Câu
chuyện CÔ hay BÀ hiện nay dĩ nhiên sẽ không là một ngoại lệ. T́nh
h́nh sôi nổi v́ có kẻ chống th́ phải có người binh. Mà cả hai phe
chống và binh đều là các bà cả v́ chẳng bao giờ có một ông nào dám
cả gan nhảy vào cho dù có ḿnh đồng da sắt đi nữa. Nhưng phe binh,
tức muốn giữ lại nguyên trạng, theo cái hiểu thông thường CÔ dành để
chỉ cô gái chưa có chồng và c̣n trẻ, Bà dành riêng cho người phụ nữ
có chồng và có tuổi. Nhưng phe này lại yếu thế v́ phân chia làm
nhiều nhóm trong lúc phe chống lại đoàn kết để thành công. Mà họ đă
thành công thiệt.
Lập luận của họ rất biện chứng “thật
quái gở khi giữ CÔ trên giấy tờ hành chánh v́ nó thật sự không mang
một ư nghĩa ǵ hết. Một phụ nữ sống chung với một người đàn ông từ
hai mươi năm nay và đă có chung với nhau 3 con mà vẫn gọi là CÔ trên
giấy tờ được à? Vậy đâu là ư nghĩa như được hiểu về tiếng CÔ?
Nay bỏ đi tiếng CÔ có đúng không? Có
hay hơn không? Có trái với luật pháp hay không?”.
Một phụ nữ khác phân trần thêm “CÔ
hay BÀ không phải là vấn đề trọng đại như quyền phá thai hay quyền
bầu cử. Tôi muốn nói ra đây, ở thế kỷ 21 này, là tôi không muốn ai
hỏi tôi có chồng hay không khi tôi làm một giấy tờ hành chánh thông
thường. Trước hết, v́ đây là một vấn đề hoàn toàn riêng tư không nên
ghi vào giấy tờ của tôi. Ngày nay, hôn nhơn không c̣n là một định
chế phải tuyệt đối tôn trọng như trước đây. Mục tiêu của đời tôi
không phải chỉ v́ cái anh chàng đó mà bắt tôi phải là Bà hay Cô”.
Phe binh vực duy tŕ tiếng CÔ cho
rằng “đàn ông cũng muốn được mọi người gọi là Cậu, là Anh cho thấy
thanh niên hơn là Ông v́ Ông hàm ư người có tuổi rồi. Cứng rồi.
Người phụ nữ không chồng, c̣n trẻ, ai cũng muốn mọi người gọi ḿnh
là Cô. Để c̣n có kẻ ngắm nghé chớ. Gọi là Bà th́ kể như cuộc đời đă
khóa sổ rồi. C̣n mong đợi ǵ được nữa. Chẳng những với những người
trẻ, mà cả nhiều người tuổi năm mươi vẫn c̣n muốn khai trên giấy tờ
là Cô và, trong quan hệ xă hội, muốn mọi người gọi ḿnh là CÔ. Quan
điểm này rất chánh đáng nên phải được tôn trọng”. Trên thực tế,
không thiếu những bà đă già khú đế, không có chồng, luôn luôn muốn
mọi người phải gọi ḿnh bằng CÔ. Nếu có ai v́ thấy tuổi tác mà gọi
bằng BÀ với sự kính trọng th́ sẽ không tránh khỏi làm cho mặt mày bà
sưng cợm lên.
Trong phe muốn bảo vệ địa vị Cô, Bà
Olivia Cottan, Chủ tịch “Tiếng nói Phụ nữ”, với thái độ ôn ḥa hơn,
cho rằng tiếng xưng hô Cô không có ǵ làm cho bà thấy khó chịu v́ Cô/Bà
không phải là vấn đề ưu tiên thật sự của người phụ nữ ngày nay. Theo
kết quả thăm ḍ dư luận, chỉ có 5 % phụ nữ thật sự quan tâm tới vấn
đề nên chọn Cô hay Bà, c̣n lại 85 % th́ quan tâm tói sự b́nh đẳng
giữa nam/nữ, như b́nh đẳng về quyền lợi xă hội, về lương bổng, là
những điều đang cần phải tranh đấu thắng lợi.
Cô và Bà
Cách dùng Cô hay Bà từ xưa nay không
do một qui định chánh thức nào hết cả. Từ trước kia khá lâu, vấn đề
Cô/Bà đă được các bà đặt ra rồi. Năm 1972, Ông René Pleven, Tổng
trưởng Tư pháp, có nhắc lại cái khung trên giấy tờ hành chánh dành
để ghi giới tính Cô hay Bà không có giá trị cưỡng hành v́ không được
chánh thức qui định. Năm 1967 và năm 1974, có 2 qui định nói rơ
tiếng BÀ được đặt ra trước tiếng Ông trên các văn kiện hành chánh
chớ không phải tiếng CÔ. Sau đó, thêm một lần nữa, Bà Yvette Roudy,
Bộ trưởng Nữ quyền năm 1983 dưới thời Thủ tướng Xă hội Pierre Mauroy
của T. T. Mitterrand, đă chỉ trích mạnh cái khung dành cho Cô để
khai giới tính biểu hiện một thái độ rơ ràng phân biệt đối xử.
Vậy xưa nay, người ta có quen gọi Cô
hay Bà chỉ v́ tập quán xă hội mà thôi. Hoặc v́ nịnh đầm hay v́ làm
dáng? Chớ hoàn toàn không v́ định chế.
Nay phải chăng v́ thấy các bà họp
nhau lại và nổi tam bành nên Thủ tướng Fillon đă vội ra chỉ thị tái
xác nhận từ nay tiếng CÔ sẽ không c̣n được sử dụng trên các văn kiện
hành chánh nữa. Thật ra, vấn đề này, về mặt chánh thức, Chánh phủ đă
nhiều lần xác nhận nó không có giá trị pháp lư. Ông c̣n nói rơ thêm,
như để làm cho các bà thỏa măn hơn, những cái ô dành ghi “tên con
gái”, tức “nhũ danh” theo người Việt ta, “tên vợ” và “cô”, cả ba sẽ
biến mất.
Thủ tướng Fillon nhấn mạnh nay chỉ
thị này có giá trị xác nhận lại sự hủy bỏ cách dùng Cô/Bà đúng theo
luật lệ hiện hành. Cô được thay thế bằng Bà, một tiếng duy nhứt chỉ
giới tính có giá trị như Ông đối với nam giới để không v́ chế độ hôn
nhơn mà đàn ông chiếm ưu thế. Tên chồng, tên vợ không nói lên t́nh
trạng gia đ́nh. Tuy nhiên, trong trường hợp ly dị, người vợ có thể
giữ tên chồng cũ với sự ưng thuận của ông này. Chánh phủ sẽ phát
hành giấy tờ hành chánh theo qui định mới này khi số giấy tờ cũ được
tiêu thụ hết.
Tới đây, nh́n lại, chúng ta thấy các
bà ra sức tranh đấu cho một vấn đề đă được chánh thức giải quyết từ
lâu rồi. Về phía Chánh phủ, khi thấy các bà la ó, vội làm mọi cách
để các bà đừng la nữa mặc dầu phải lập lại những điều ḿnh đă ban
hành. Cả hai bên đều cùng nhau xô cái cửa đă mở sẵn mà không ai chịu
bước vào! Lẽ ra đối tượng của các bà nhằm vào là tập quán xă hội mà
các bà phải tranh đấu để thay đổi phù hợp theo quan điểm của các bà
ngày nay.
Vậy nếu bảo các Bà là rắc rối,
nghĩ ra cũng được lắm chớ, phải không ạ?
Có phải các Bà xưa nay thường kiếm
chuyện?
Cô hay Bà là tiếng quen dùng trong
giao tiếp biểu hiện lễ phép, lịch sự để nói chuyện với một phụ nữ
cũng như khi nói chuyện với người đàn ông, người ta dùng tiếng Ông
vậy.
Nó mang ư nghĩa tùy theo cách và
trường hợp sử dụng trước người đối thoại. Và nó cũng đă thay đổi
theo thời gian. Ư nghĩa biểu hiện nếp sống văn minh, sự lịch sự của
thời xưa, ngày nay không c̣n lưu hành trong xă hội Pháp nữa.
Theo tập quán phổ thông, tiếng Cô
trước đây được dùng khi nói chuyện hay chỉ một phụ nữ chưa có chồng
hay c̣n trẻ tuổi. Nhưng sử dụng cũng phải tùy theo hoàn cảnh người
dùng. Nhưng các cơ quan hành chánh hay thương mại lại để tự do cho
người phụ nữ chọn Cô hay Bà ghi trước tên của ḿnh để nhận giấy tờ
gởi tới. Trong đời sống thực tế, hai tiếng Cô/Bà tự nhiên bắt buộc
người ta phải chọn lựa. Tính phức tạp khi phải xưng hô Cô hay Bà cho
đúng phép, cho phù hợp với đối tượng, đă làm cho nhà văn lớn của
Pháp, Marcel Proust, phải một lần than trời “Không biết phải gọi đây
là Cô hay Bà ; điều này đă làm cho tôi đỏ mặt. Nhưng nếu gọi nhau
bằng tên có phải đă tránh được sự lúng túng hay không?”.
Phép xă giao đ̣i hỏi phải dùng Cô hay
Bà cho đúng người, đúng trường hợp, nhưng lại không có một chuẩn mực
nào rơ ràng.
Văn thư chánh phủ năm 1983 phê b́nh
tiếng Ông dành cho nam giới không ổn v́ khi gọi Ông, người nói
chuyện không biết rơ tuổi tác và hộ tịch người đối thoại mà ḿnh
đang gọi là Ông. Như vậy không khác nào đưa hành chánh phụ thuộc
theo sự chọn lựa của đương sự. Tương tợ như vậy, tiếng Bà cũng dùng
không đúng. Thế mà nổi lên Phong trào Phụ nữ đang phát động đ̣i hỏi
thay thế tiếng Cô bằng tiếng Bà duy nhứt trên giấy tờ hành chánh.
Các bà c̣n đi xa hơn, như thừa thắng xông lên, đ̣i hỏi trong ngôn
ngữ quan hệ xă hội, bỏ luôn tiếng “Con gái”, chỉ giữ lại một tiếng
“Đàn bà” chỉ chung cho nữ giới.
Như hưởng ứng tiếng gọi của Phong
trào Phụ nữ, năm nay 2012, Thành phố Cesson-Sévigné đă tự bỏ trước
cái ô dành ghi tiếng Cô trên các giấy tờ hành chánh của Thị xă.
Cô ơi, để biết một chút về Cô
Ở Québec, Canada, tiếng Pháp và vài
tập quán gốc Pháp thời xa xưa c̣n giữ lại, tiếng Cô được dùng chỉ
các cô gái. Cô là Mademoiselle của tiếng Pháp. Mà Mademoiselle =
Ma-demoiselle do tiếng la-tinh b́nh dân “domnicella” có nghĩa là
“seigneur”, chỉ sự kính trọng.
Thời Trung cổ, tiếng Cô dùng để chỉ
cô gái và phụ nữ thuộc giới quư tộc mà chồng chưa được tước Hiệp sĩ.
Cách gọi này không phụ thuộc chế độ hôn nhơn. C̣n nam thanh niên
được gọi là Damoiseau = Cậu, Công tử, chớ không phải Ông (Monsieur)
như sau này. Đến thế kỷ 18, những tiếng Mon-sieur, rút gọn chữ
Monseigneur, Madame, Damoiseau và Mademoiselle trở thành cách gọi
biểu lộ sự kính trọng, giới thiệu địa vị xă hội như giới quư tộc,
lớp quyền uy cai trị, đối nghịch lại cách giao tế phổ thông dành
riêng cho từng lớp thứ dân như “Mon-homme hay Bonhomme (Chú mày),
Ma-femme hay Bonnefemme (Mụ này, Chị này), Mon-garçon, Ma-fille (Thằng
nhỏ, Con nhỏ)”.
Đặc biệt, tiếng Cô (Mademoiselle) c̣n
là tiếng gọi riêng trong hoàng gia dành cho con gái của anh cả của
Vua, ông anh cả được gọi là Ông (Monsieur). Công chúa Anne-Marie
d’Orléans được gọi là Grande Mademoiselle (Cô Lớn). Tiếng Madame (Bà)
chỉ những phụ nữ trong hoàng gia không chức tước hoặc không có chồng.
Như các bà chị của vua Louis XVI hoặc Henriette d’Angleterre.
Ngày nay, năm 1974, một chỉ thị chánh
phủ cho phép chánh thức gọi phái nữ trên 21 tuổi bằng Bà (Madame).
Năm 1980, cách dùng tiếng Bà có chút thay đổi về nội dung v́ Bà để
chỉ những phụ nữ có địa vị xă hội cao, như cấp lănh đạo trong Chánh
phủ hoặc xí nghiệp lớn. Trái lại, tiếng Cô (Mademoiselle) được dùng
rất phổ thông chỉ các phụ nữ thuộc giới lao động như các Cô bán hàng,
làm việc nhà, giữ trẻ, … mặc dầu họ có chồng hoặc lớn tuổi.
Tiếng Cô c̣n dùng đặc biệt từ thế kỷ
thứ XVII trong giới nghệ sĩ để gọi các nữ nghệ sĩ, không kể tuổi tác
hay có chồng chưa. Ở Việt Nam, người ta vẫn gọi các nữ nghệ sĩ bằng
Cô như Cô Phùng Há, Cô Năm Phỉ mặc dầu các Cô này có tuổi bằng bà cố
nội của nhiều người gọi.
Ở Pháp, áp dụng chỉ thị chánh phủ, từ
năm 2003, tiếng Cô được thay thế đồng loạt bằng Bà (Madame) trong
máy vi tính nên bằng cấp của nữ sinh viên, mấy tuổi, mặc kệ, có
chồng hay chưa, cũng mặc kệ, đều ghi giống nhau là Bà (Madame) trước
tên họ.
Xưa nay, Pháp vẫn thường đi trễ hơn
các nước láng giềng rất nhiều. Trong việc hủy bỏ tiếng Cô, chỉ giữ
lại tiếng Bà duy nhứt trên giấy tờ hành chánh, các nước nói tiếng
Anh và tiếng Đức đă thực hiện từ nhiều chục năm trước. Nay trước áp
lực của Phong trào Phụ nữ, Thủ tướng Chánh phủ Pháp đă phải nhắc lại
các chỉ thị hành chánh để thực thi cụ thể là từ nay chỉ có Bà chớ
không c̣n Cô nữa.
Trong trường hợp này, nếu có ai nói
Chánh phủ Pháp sợ các Bà, tức các Ông sợ các Bà, cũng đúng thôi.
Nhà phân tâm học người Pháp nổi tiếng,
Giáo sư Jean Cournut, trong tác phẩm “Tại sao đàn ông sợ đàn bà”
(Pourquoi les hommes ont peur des femmes, Presses Universitaires de
France, 2006, Paris) giải thích lư do sự sợ hăi đàn bà của các ông
Tây. Theo ông, Adam xưa nay sống một ḿnh. Bỗng một hôm, Adam cảm
thấy trong cuộc sống hạnh phúc này lại như thiếu một cái ǵ để cho
hạnh phúc đang có vươn lên tầm cao hơn. Adam bèn đem chuyện riêng tư
thầm kín và c̣n mơ hồ này nói với Chúa trời. Nhưng Chúa Trời hiểu
ngay và liền ban cho Adam một người kể từ nay hiện diện bên cạnh
Adam.
Quả thật Adam thấy hạnh phúc của ḿnh
có biến chuyển. Nhưng ngày qua, trong sự sống chung, Adam nhận thấy
ḿnh như bị chi phối nhiều mặt. Adam không c̣n như Adam trước đây.
Ông bắt đầu thấy sợ.
Ông t́m hiểu cái sợ đó và tại sao sợ.
Ông giác ngộ cái sợ do người đó có cái mà ông không có. Ông bị chi
phối mà ông không thể dứt để quay trở về nguyên trạng trước kia. Ông
bắt đầu đau khổ v́ sợ mất cái mà ông không có. Biết được nhờ Chúa
Trời khai thị.
Nguyễn thị Cỏ May