Copenhagen
Denmark , 12 giờ đêm 7 tháng 10 năm 2011
Đă quá khuya rồi nhưng Hương vẫn c̣n thao thức
, ngày mai Hương phải đi xa ,một chuyến hành tŕnh từ Bắc bán cầu
đến Nam bán cầu, từ Đan Mạch đến Úc châu . Nghĩ đến phải ngồi hơn 20
giờ trên phi cơ làm Hương lo ngại . Lo th́ lo nhưng cũng phải đi, đi
để gặp chị Giang, chị của Hương ở Sydney , mà gần 30 năm chưa gặp
mặt . Hương bị chứng bịnh chóng mặt khi ngồi xe hay đi máy bay, nên
ngại phải đi xa , nhiều lần chị Giang bảo Hương sang Úc để chị em
gặp nhau và hưởng không khí ấm áp , mặt trời chiếu nắng ấm quanh
năm ở xứ mai - mắn Úc Đại Lợi. Ở chi một nơi lạnh lẻo, thiếu vắng
mặt trời và cô đơn như Hương ở Đan Mạch.
Thật ra không đến đổi như chị Giang nghĩ; Hương ở đây
cũng quen rồi ,đă quen với cái lạnh cóng người của mùa đông tuyết
giá. Chỉ cảm thấy cô đơn và buồn khi nào nhớ về quê hương, căn nhà
cũ, nơi mà bao kỷ niệm êm đềm bên người thân yêu của thời xa xưa .
Từ lúc tóc thề
thôi gió lộng
Trăng
soi hết đẵm nét môi tươi
Đêm
về giấc ngủ ru niềm nhớ
Ước
mộng người xưa ánh nụ cười
(Phượng
Tím Ngày Xưa - Quỳnh Hương)
Ngày đó gia đ́nh
Hương sống an b́nh trong căn nhà nhỏ ở ngoại ô Huế ,xung quanh nhà
có cây và hoa rất nhiều ; trước nhà có cây sầu đông (cây soan) lớn
trổ hoa vào mùa xuân, hoa trắng điểm nhụy tim tím từng cánh nhỏ
bay theo gió, toa hương thơm ngát khắp nơi.
Gia đ́nh Hương gồm ba mạ và chị em Hương. Ba Hương
làm thơ kư cho một ty sở , mẹ Hương lo phần nội trợ; Chị em , Giang
và Hương, hằng ngày tung tăng cấp sách đến trường. Gia đ́nh không
giàu có nhưng cũng có được cuộc sống êm đềm và hạnh phúc.
Nhưng rồi chiến tranh lại kéo đến , trong Tết Mậu
Thân thành phố Huế tang hoang v́ đánh nhau và bôm đạn , ba Hương bị
giết trong vụ tàn sát tập thể của quân cộng sản Bắc Việt .
Hai tháng sau Cộng quân bị đẩy lui ,Huế được lấy lại
và bắt đầu hồi sinh. Hương có nhiều bạn cùng lớp có thân nhân bị
giết trong vụ thảm sát vừa qua, thật là kinh hoàng, khủng khiếp.
Vài năm sau chị Hương lấy chồng, chồng chị là anh
Tâm , sĩ quan bộ binh của Việt Nam Cộng Ḥa . Chiến tranh tiếp diễn
ác liệt , mẹ lại lo âu cho anh Tâm , mẹ thường cầu xin Phật Trời phụ
hộ cho anh.
Để mẹ bớt lo , thỉnh thoảng có dịp là anh Tâm về ghé
qua thăm mẹ để mẹ vui. Có một lần về thăm mẹ anh Tâm dẫn theo một
người bạn cùng đơn vị, một anh lính trẻ , chuẩn úy mới ra trường
hơn nửa năm , cùng chung đơn vị với anh.
Anh Tâm sau khi chào mẹ quay sang nói với Hương :”
- Đây là anh Phong , bạn anh , anh là “ dân Tây “đó Hương !” . Hương
c̣n đang thắc mắc “dân Tây “ th́ Phong nói ngay : “ - Trung úy Tâm
chọc tôi đó cô , “dân Tây “ là “ dân Tây Đô “ , là Cần Thơ đó o !
Tất cả mọi người cùng cười rộ lên.
Có lẽ v́ tội nghiệp cho Phong là người Nam không có
thân nhân ở Huế nên anh Tâm muốn giới thiệu mẹ và Hương để Phong có
dịp lui tới thăm cho đở nhớ nhà. Kể từ đó Phong thỉnh thoảng có dịp
vể Huế đều ghé thăm mẹ và Hương, mỗi lẩn anh đển đều mang ít quà
cho mẹ và Hương.
Ngày tháng trôi nhanh, mới đây mà đă gần 2 năm kể từ
ngày Phong đến làm quen gia đ́nh Hương ;
Cả tuần qua Hương và mẹ có ư trông Phong v́ đă qua 3
tháng không nghe tin tức về Phong. Một hôm đi học về Hương nhận được
thư Phong gởi từ KBC ; Hương vội vàng xé bao thư ra xem . Hương bàng
hoàng run lên khi đọc hàng chữ :” … Hương ơi , anh đă yêu Hương
từ lâu, nhiều lần anh muốn nói với Hương nhưng ngại ngùng ,
anh mượn giấy trăng mực xanh nói thay lời
anh, anh mong được Hương hồi âm dù chỉ là một tiếng không “.
Và không chờ Hương trả lời bằng thư một tuần sau
Phong về thăm mẹ và Hương. Hương e thẹn không dám nh́n thẳng vào mặt
Phong. Phong đến bên Hương, mời Hương ra ngoài , trước nhà cạnh
cây soan để nói chuyện trong buổi sáng mùa xuân hoa soan nở rộ toả
hương thơm ngào ngát. Phong hỏi Hương : “ - Hương có nhận được thư
của anh không ?” . Hương gặt đầu mà không nói . Phong hỏi tiếp:” -
Hương có yêu anh không ?” Hương khẻ gặt đầu và im lặng . Phong ôm
choàng lấy Hương hôn lên má , lên tóc Hương . Hương xô nhẹ Phong ra
và nói : “ Chu choa ! Sao anh bạo như rứa ! Lở mạ thấy th́ sao ! “. Phong
cười nói như mơ :”- Anh chắc mạ cũng thương anh , không rầy anh đâu
“.
Phong nói đúng, mẹ Hương rất thương Phong như Tâm ,
mẹ linh cảm một ngày nào đó Phong sẽ cưới Hương. Sau khi biết được
Phong và Hương thương nhau mẹ mừng nhưng rồi lại lo sợ , mẹ nói : “-
Nhà ni có một người đi lính đă phải lo quá , nay phải có thêm một
người lính nữa th́ càng lo thêm “.
Bây
giờ trời mây vào Hạ Mẹ em
bận đi lễ chùa Em
cầu nguyện cho chiến sĩ … Chiến
trường sớm nắng chiều mưa
(Hành
trinh Thủy Quân Lục Chiến - Phạm Văn B́nh)
Những lần sau đến thăm Phong xin phép mẹ đưa Hương
cùng đi dạo phố với Hương thăm viếng khắp nơi cô đô Huế;
Phong và Hương sống nhưng ngày hạnh phúc tuyệt
vời
bên nhau tuy ngắn ngũi nhưng là động lực chính giúp họ vươn lên.
Năm đó Hương học xong trung học và thi đậu vào đại học sư phạm tương
lai sẽ là cô giáo sư trẻ . Phong được lịnh thuyên chuyển vể Vùng 4
Chiến thuật để được gần gia đ́nh v́ lư do gia cảnh, Phong là con trai duy nhất
c̣n lại trong gia đ́nh, được sự-vụ-lịnh đổi về đơn vị Sư đoàn 21
Bộ Binh ở miền tây nhưng Phong không vui v́ phải xa người yêu .
Phong nói cho Hương và mẹ Hương biết là Phong có ư ở xin ở lại
Vùng 1. Mẹ Hương khuyên Phong nên về Vùng 4 cho gần nhà , khi nào
Hương học xong hai đứa làm đám cưới ; mẹ sẽ để cho Hương về với gia
đ́nh Phong ở Cần Thơ. Phong xin phép mẹ Hương và mẹ Phong cho làm
đám hỏi với Hương trước khi Phong về đơn vị mới ở Vùng 4. Một đám
hỏi kiểu lính đơn giản nhưng rất vui được tổ chức tại nhà Hương
, chú của Phong từ Sài G̣n bay ra Huế đại diện đàng trai trong lễ
hỏi, v́ gia đ́nh Phong chỉ có mẹ và chị , ba Phong đă mất sớm.
Phong về đơn vị mới ở miền Tây nơi xa xôi , miền đất
cuối cùng của đất nước, hằng tháng Phong viết thư và thỉnh thoảng
gọi điện thoại viễn liên cho Hương; Phong chia phân nữa số lương
lảnh hằng tháng để gởi cho Hương để giúp Hương tiếp tục học. Cuối
năm đó gần Tết , Phong vui mừng gọi điện thoại báo tin mừng cho
Hương : “- Hoà b́nh rồi em ơi! Hiệp định Ḥa b́nh Paris vừa kư
kết ngày 27 tháng 1 1973, sẽ không c̣n đánh nhau nữa, chúng ḿnh
sẽ làm đám cưới sớm, anh sẽ xin giải ngũ và trở lại Đại học để học
tiếp “. Hương vui mừng nghĩ ngày sum hợp với Phong không c̣n xa.
Nhưng rồi chiến tranh lại tiếp diễn , phe Việt cộng
vi phạm Hiệp Định Hoà b́nh đă kư kết , Miền Nam súng đạn lại nổ
vang trời khắp nơi. Hy vọng ḥa b́nh đă tan theo khói súng.Một lần
trong trận đụng độ ở U Minh Phong bị thương nặng nơi chân được về
điều trị ở Quân y viện Phan Thanh Giản ở Cần Thơ, Hương đă khóc ngất
khi hay tin . Sau 6 tháng nằm binh viện Phong phục hồi vết thương ,
đi đứng lại b́nh thường và xin trở về đơn vị tiếp tục chiến đấu.
Tháng 3 năm 1975 quân Bắc Việt tiến chiếm Quảng trị
rồi Huế, Hương và mẹ chạy vào Đà Nẳng ở nhà chị Giang, rồi Đà Nẳng
cũng mất, gia đ́nh Hương, như hằng triều người dân Miên Nam khác,
sống trong kinh hoàng và đói khổ khủng khiếp.
Sau tháng 4 năm 1975 Tâm bị gửi ra trại tù cải tạo ở
Miềm Bắc; vài năm sau anh mất trong tù; mẹ Hương cũng mất trong năm
sau. Hương phụ giúp chị Giang buôn tảo bán tần để nuôi 2 đứa con
chị Giang. V́ không nhận tin tức ǵ của Phong , năm 1976 Hương đến
Cần Thơ t́m nhà Phong; đến nơi th́ nhà đă đổi chủ , không ai biết
tin về gia đ́nh Phong. Hương nghĩ là Phong và gia đ́nh đă vượt biên,
Hương xin chị Giang cho đi vượt biên.
Sau 2 lần vượt biên thất bại cuối cùng Hương đă thoát
được bằng ghe
nhỏ đến Thái Lan nhưng không may ghe Hương đi bị tàu đánh ca Thái
đụng ch́m , Hương được cứu vớt lên bờ nhưng chân trái bị gảy.Hương
nằm nhà thương Thái được 1 tháng th́ phái đoàn nước Đan Mạch đi nhận
người tỵ nạn thăm và đến đề nghị mang Hương vể Đan Mạch chửa trị và
cho định cư luôn ở đó. Hương vui mừng cám ơn và nhận lời.
Sau nửa năm điều trị ở bịnh viện Hương được phục hổi
sức khoẻ và bắt đầu cuộc sống mới ở xứ lạnh . Hương học tiếng Đan
trong 2 năm, kế tiếp được vào học Trường Cao đẳng Thương mại
học trong
3 năm. Sau khi tốt nghiệp Hương được một công việc làm ở một ngân
hàng tại thủ đô Copenhagen . Qua hơn 20 năm Hương sống trầm lặng
nơi xứ lạnh một ḿnh ; ở đây cuộc sống b́nh an, êm đềm mọi người đều
tử tế với nhau , Hương thấy yêu thích và mang ơn Đan Mạch đă cứu
giúp Hương.
Chị Giang của Hương được đứa con gái
lớn có chồng ở Úc bảo lảnh sang đoàn tụ cùng đứa con gái thứ hai. Gia đ́nh chị sống ở
Úc gần 15 năm. Chị Giang thỉnh thoảng thúc hối Hương đi lấy chồng
nhưng Hương vẫn chờ đợi Phong dù bao nhiêu năm đi nữa vẫn hy vọng
có một ngày gặp lại nhau.
Hongkong – Sydney , 14 tháng 10
năm 2011
Trên chuyến bay của hảng Qantas từ Hongkong về
Sydney, một thương gia người Mỹ gốc Việt , Peter Nguyen , xem lại
những hợp đồng đặt hàng vừa kư kết với các hảng sản xuất furniture ở
Hongkong. Theo dự định trước của Peter sau khi kư kết mua bán ở
Hongkong anh sẽ bay về Mỹ ngay ; nhưng anh lại vừa được một email từ
Úc của Minh, người bạn trong quân ngũ của anh ngày xưa mà anh vừa
liên lạc được trong tháng trước đây; qua email Minh mời Peter
sang Sydney tham dự buổi họp mặt bạn cũ v́ có nhiều bạn từ nước khác
đến nên , đây là dịp duy nhất để bạn bè cũ gặp nhau. Peter liền trả
lời tham dự và sẽ ghé Sydney vào hôm nay nhờ Minh đón ở Phi trường.
Anh ngồi hồi tưởng thời gian qua từ ngày đến Mỹ đến
nay đă gần 30 năm, những ngày đầu thật gian nan vất vả , vừa đi
học vừa đi làm để kiếm tiền gởi về thân nhân ở Việt Nam. Sau khi học
xong bậc Trung cấp điện tử anh được chỗ làm ngay ở một hảng sản xuất
điện tử ở San Jose CA. Ngày ngày đi làm , chiều về phụ một người bạn
đi giao hàng furniture như : giường ngủ, bàn ghế, tủ v.v.... nhờ bạn
khuyến khích anh mua xe chở hàng và bắt đầu làm dịch vụ mua bán
furniture, ngày đi làm chiều về đi bán và giao hàng . Một năm sau
anh nghỉ làm ở hảng điện tử và mở tiệm bán Furniture, may mắn tiệm
anh phát đạt nhanh chóng số khách hàng đến mua thật đông; anh phải
mướn thêm nhiều người phụ; rồi th́ shop thứ 2 , thứ 3 được liên tiếp
mở ra. Chỉ trong ṿng 10 năm anh có 15 shop bán furniture . Lợi tức
hằng năm được vài triệu dollars , anh lại nhảy sang kinh doanh địa
ốc, mua bán nhà đất , và đầu tư cổ phần chứng khoáng. Nhờ dung hết
sức lực và trí óc vào việc kinh doanh sau 20 năm anh trở triệu phú
với tài sản hằng chục triệu dollars.
Bước ra khỏi phi trường Sydney gần lúc nữa đêm
Peter Nguyễn t́m dáo dác xem Minh đứng đâu liệu c̣n nhận ra được
nhau không sau hằng chục năm không thấy mặt; nhưng không thấy người
nào có thể là Minh. chợt Peter nh́n thấy một người đàn ông trên tay
có cầm tấm bảng nhỏ với hàng chữ Peter Nguyen.. Anh tiến tới trước và
nói : “ Tôi là Peter Nguyen “ . Người cầm bảng là một thanh niên
vội nói ngay “ Thưa bác , cháu tên B́nh ba cháu là Minh nhờ cháu đón
bác vể nhà v́ ba cháu th́nh ĺnh phải về Việt Nam lo cho bà nội cháu
đau nặng “. Peter thở phào nhẹ nhơm và cám ơn B́nh. B́nh vừa lái
xe vừa nói :” Ba cháu dặn cháu đón bác về nghỉ qua đêm sáng sơm mai
cháu sẽ đưa bác đi thăm bạn của bác”.
Sydney Australia 6 giờ sáng 15 tháng 10 n
ăm 2010
Peter bị đánh thức sớm để được đưa đi thăm bạn cũ
, Peter hỏi B́nh : " Ḿnh sẽ đi đến nhà ? “. B́nh tr ả lời :” Nhà
người đó ở trên đồi vùng Tây Sydney, cháu không biết tên bác đó
nhưng theo Ba cháu cho nói khi đến đó bác sẽ nhận ra ngay người bạn
của bác “.
Sau gần 30 phút láy xe , Peter được đưa đến ngồi nhà
khu đồi cao xinh đẹp , B́nh xin phép đi ngay v́ phải về liền để kịp
đưa con đi học, B́nh để lại số phone cho Peter nếu cần ǵ th́ gọi.
Peter đến trước ngôi nhà khang trang , ngần ngại v́ không
đoán được sẽ gặp ai nhưng rồi cũng ấn chuông gọi; cửa mở ra người
đàn bà khoảng trên 60 tuổi nh́n Peter sửng sờ kêu lên :” Chú Phong ?
‘. Peter Nguyễn tức Phong nhận ra ngại giọng nói quen thuộc , Phong
run giọng trả lời : “ Chị Giang ! em là Phong đây! Không ngờ được
gặp lại chị “. Phong xúc động hỏi dồn dập ngay : “ Chị Giang , Hương
bây giờ ở đâu , ra sao , có gia đ́nh chưa ??? Giang đáp : “ chú b́nh
tỉnh ngồi xuống tôi sẽ đi gọi Hương , Hương vẫn chờ đợi chú hơn 30
năm qua”.
Hương bước ra gặp Phong gần như ngất xỉu. Phong ôm
Hương, cả hai bật khóc trong tràn ngập nước mắt hạnh phúc đoàn tụ.
Lần lượt họ kể lại cho nhau khoảng đời nghiệt ngă
đă qua.
Phong cho biết từ tháng 3 năm 1975 Phong mất liên
lạc với Hương, Phong vô cung lo lắng , sau ngày 30 tháng 4 năm
1975 Phong bị bắt đi tù cải tạo .Gia đ́nh Phong nhà cửa bị tịch thu;
mẹ và chị Phong phải về vùng Kinh tế mới. Trong tù Phong lúc nào
cũng nghĩ về Hương. Năm 1979 Phong ở trại tù gần biên giới Việt Miên
khi quân Việt Cộng và Khmer đỏ đánh nhau Phong cùng 2 người bạn tù
trốn đi sang đất Miên, ngày ẩn trốn trong rừng đợi đêm xuống đi. Sau
gần 2 tháng Phong đến được Thailand . Ở trại tỵ nạn một thời gian
ngắn Phong được đi định cư
tại Hoa Kỳ . Mấy chục năm qua Phong t́m
Hương khắp nơi nhưng không thấy, Phong tự nguyện không lấy vợ cho
đến khi nào biết rơ tin tức về Hương.
Chị Giang kể , mấy tuần trước t́nh cờ gặp lại Minh,
người làm cùng đơn vị trước kia với Tâm và Phong, sau khi thăm hỏi ,
Giang được biệt Phong ở Hoa Kỳ và vẫn c̣n độc thân chờ đợi Hương.
Giang và Minh sắp xếp cho Phong và Hương tái ngộ.
Sydney , đêm 15 tháng 10 năm 2011
Đêm nay là đêm hạnh phúc nhất trong đời của Phong và
Hương. Hương th́ thầm :
- Anh ơi ! Mấy hôm nay sáng nào em cũng đi bộ xung
quanh hồ gần nhà chị Giang, em thấy ở đó có một cây soạn trổ đầy hoa
trắng, tím em nhớ anh vô cùng, ước ǵ được gặp lại anh !
Phong
hôn nhẹ nhẹ lên má Hương.
Hương nói tiếp “
- Ở Sydney có rất nhiều cây
Hoa soan, cả tuần nay chị
Giang đưa em đi nhiều nơi, chỗ nào em cũng thấy có cây soan nở hoa ,
ngay cả gần chợ Việt Nam Cabramatta cũng có một cây soan to lớn,
hoa đầy cành , em
thích quá.
Cây hoa soan cạnh bờ hồ Cecil
Hills Sydney - Australia
Phong nói :
-Ở Denmark và Hoa Kỳ hiện là mùa Thu nhưng ở Úc lại
là mùa Xuân nên cây soan trổ hoa , đó em!
Hương hỏi :
- Anh ơi ! Ở bên Mỹ có cây soan không anh ?. Em không
t́m thấy ở soan nào cả ở Đan Mạch và Âu Châu.
Phong trả lời :
- Cây soan có rất nhiều ở Mỹ , ngay cả ở tiểu bang
California, nơi anh đang ở , cũng có cây soan. Chẳng những có cây
soan mà cũng có phở Soan nữa em !
Hương ngạc nhiên hỏi : Sao lại là Phở Soan ?
Phong trả lời :
-
Khi nào về Mỹ anh sẽ đưa em đi ăn phở Soan tại đây em sẽ thấy quán
phở này được trang trí toàn là soan , hoa soan, lá
soan .. , v́ chủ nhân
là ông nhạc sĩ Tuấn Khanh, tác giả bài Hoa Soan Bên Thềm Cũ, ông
cũng là đầu bếp chính của phở Hoa Soan.
Hương kêu lên
:
- Hay quá, em
muốn đến đó !
Hương lại
hỏi :
- Nhà anh có
trồng soan không ?
Phong đáp :
- Nhà anh
chưa có cây soan nhưng anh sẽ trồng vài cây cho em .
Phong nói
tiếp :
- Anh nhớ
ngày xưa, lần đầu ḿnh yêu nhau dưới bóng cây soan, tóc em điểm
lóng lánh hoa soan trắng tím trong gió Xuân.
Bây giờ gặp
nhau cũng trong mùa Xuân của đất trời Úc Châu, tóc em đă ngă màu,
nhiều chỗ điểm bạc trắng như hoa , anh thấy thương cùng!.
Hương khẻ
nói :
- Anh ơi !
Em như cây soan già , dù qua bao năm tháng , có già đi nhưng cây Hoa
Soan Vẫn Đợi chờ mùa Xuân đến để nở hoa …
Phong gh́
chặt Hương vào ḷng. Đâu đây vang lên tiếng hát :
Nay
qua đau thương yên b́nh rồi
T́nh ta lên hương ngát
Như hương hoa soan vang bên thềm
Nhẹ nhàng như ngất say