Năm
2011 đánh dấu bằng nhiều lần dân chúng trong nước Việt Nam
kéo nhau xuống đường chống lại sức mạnh của một nước lớn
ở phương Bắc. Người Việt ở trong nước dùng phương tiện truyền
thông xă hội như trang web, lời nhắn SMS, mạng xă hội Facebook,
tiếng hót Twitter, điện thoại Skype, vân vân để tập hợp, biểu t́nh,
rồi chuyển tin tức ra khắp thế giới. Người trên khắp thế giới
dễ dàng xem tận mắt nghe tận tai các lần biểu t́nh ấy qua
mạng youtube.
Khi
biểu t́nh, người trong nước có lúc hô hào gào thét 'Hoàng Sa
Trường Sa'. Có lúc lẳng lặng tựa như người nhàn du tản bộ
quanh hồ Gươm hay đi thơ thẩn như mua sắm ở Sài g̣n. Có lúc
trương cao biểu ngữ 'Phản đối đường lưỡi bò'. Có lúc trang
nghiêm đứng yên nghe tuyên ngôn do ai đó cất giọng hào sảng
đọc...
Trong
giòng thác giàn trải tâm tư của người yêu nước ấy, vào tháng
Tám, 2011 ở Việt Nam người ta bắt đầu ca hát. Bài ca bắt đầu
bằng tiếng thở than: 'Việt
Nam ơi thời gian quá nữa đời người, và ta đă tỏ tường rồi, ôi cuộc
đời ngày sau tàn lửa khói….'.
Thật ra, cảnh đời 'lầm
than đói khổ nghèo nàn' xen lẫn với 'giàu sang dối
dang' thì đời nào cũng có và đâu cũng có. Tuy nhiên,
cảnh đời trước mắt đă 'lầm than đói khổ nghèo nàn'
mà vận nước thì lại mù mờ đến độ ít nhất có một người dân
phải tự hỏi “Giờ đây Việt Nam c̣n hay đă
mất?”
Người
dân ấy là chàng thanh niên Việt Khang Vơ Minh Trí. Việt Khang Vơ
Minh Trí đặt câu hỏi cho chính mình và cho ngót 100 triệu con
Rồng cháu Tiên: 'Việt Nam Tôi Đâu'? Chàng viết nhạc và
hát:
Việt
Nam ơi… thời gian quá nửa đời người
và ta đă tỏ tường rồi, ôi cuộc đời ngày sau tàn lửa khói
Mẹ Việt nam đau từng cơn sót dạ nh́n đời
người lầm than đói khổ nghèo nàn
kẻ quyền uy giàu sang dối gian
Giờ
đây… Việt nam c̣n hay đă mất?
mà giặc Tàu ngang tàn trên quê hương ta
Hoàng Trường Sa đă bao người dân vô tội
chết ngậm ngùi v́ tay súng giặc Tàu
...
Việt
nam tôi đâu… Việt nam tôi đâu… Việt nam tôi đâu…
Vì câu hỏi
ray rức ấy, Việt Khang Võ Minh Trí và nhiều người Việt khác
xuống đường để tìm lại một 'Việt
nam tôi đâu...".
Nhưng tiếc thay, người yêu nước bị đánh, bắt, bị mồm, ngăn
bước, bị mắng... Ai làm việc ấy? Việt Khang Võ Minh Trí đă hỏi
thẳng những người làm việc ấy bằng tiếng hát:
Xin hỏi anh là ai?
sao bắt tôi, tôi làm điều ǵ sai
Xin hỏi anh là ai?
sao đánh tôi, chẳng một chút nương tay
Xin hỏi anh là ai?
không cho tôi xuống đường để tỏ bày
tinh yêu quê hương này
dân tộc này đă quá nhiều đắng cay.
Xin hỏi anh ở đâu?
ngăn bước tôi, chống giặc tàu ngoại xâm
Xin hỏi anh ở đâu?
sao mắng tôi, bằng giọng nói dân tôi
dân tộc anh ở đâu? Vì hỏi thế, hai
ngày trước lễ Giáng sinh - 23.12.2011 -- Việt Khang Võ Minh
Trí bị bắt tại Mỹ tho. Người có quyền ở Việt Nam bắt anh ngồi
yên (trong tù), nhưng triệu người vẫn còn hát lời ca do anh
viết:
Tôi không thể ngồi yên
để đời sau cháu con tôi làm người
cội nguồn ở đâu?
khi thế giới này đă không c̣n
Việt Nam.
Việt
Khang Vơ Minh Trí, trạc tuổi ba mươi, có vợ, có con và
có nồi cơm riêng phải lo mà còn biết giàn trải mối lo của
mình bao trùm cả vận nước. Chàng ta không phải là 'hào kiệt'
sao? Xin nhớ cho: vận nước 'dẫu cường nhược có lúc khác nhau, song
hào kiệt đời nào cũng có' (Nguyễn Trãi, Bình Ngô đại cáo). Khi
vận nước nhược năm xưa, ở nơi không xa Mỹ tho đă có những
Trương Định, Nguyễn Trung Trực...
Nếu
ai đó nghĩ rằng còn quá sớm để sánh Việt Khang Vơ Minh Trí
chung với danh tính ghi trong bài học lịch sử thì có lẽ: dù
phải khiêm nhượng nhất, Việt Luận mạn phép sánh chàng tuổi
trẻ 'tam thập nhi lập' này ít ra cùng với người lính nhỏ
trong đoàn quân lớn của Hai bà Trưng, Đinh tiên Hoàng, Lê Lợi,
Quang Trung...