NGƯỜI VIỆT CỦA TÔI

NHẠC VIỆT CỦA TÔI

 

________________________________________________________________________________________________

NGUYỄN KHẮP NƠI

 

Ca sĩ Xuân Hùng và Dương Ḥa cùng toàn thể nhạc sĩ của ban nhạc “B́nh Cadillac”

 

Melbourne bây giờ đang mùa vào Đông.

Mùa Đông Melbourne cũng gần gần giống như mùa Đông ở Hà Nội, nghĩa là cũng có gió lạnh, cũng có mưa lất phất.

Tôi c̣n nhớ, nhớ lắm, thời gian tôi ở Hà Nội, mặc dù lúc đó, tôi chỉ là một chú nhỏ mới có 5 tuổi đầu mà thôi.

Khoảng đầu năm 1951, cậu mợ tôi (theo kiểu Bắc Kỳ, gọi cha mẹ là cậu mợ) đưa gia đ́nh từ Sơn Tây về Hà Nội, tá túc tại nhà bác tôi, ở số 5 Phố Huế, Hà Nội, ngay trước cửa Chợ Hôm.

Ngày đầu tiên ở Hà Nội, cậu tôi dắt anh em tôi (anh lớn tôi tên Hiệp, hiện ở Canada, c̣n cậu tôi đă mất từ năm 1989 rồi) đi dạo 36 phố phường Hà Nội.

Mùa Đông ở Hà Nội có những cơn mưa thật đặc biệt, gọi là mưa phùn. Giọt mưa rất nhỏ, lại bị gió thổi bay lên bay xuống, nên lại càng nhỏ hơn nữa, lất phất rơi rơi như bụi dính vào những cái áo ba đờ suy, dính trên những cái dù, rũ mạnh một cái là rơi hết xuống. Ngay trước cửa Chợ Hôm là khu bán hoa, hoa bầy đầy trên vỉa hè Phố Huế.

Tôi đội cái mũ len, mặc áo bành tô (do anh tôi truyền lại) đi lệt xệt trên vỉa hè ngắm hoa.

Hà Nội đẹp quá, sang quá, cái ǵ đối với tôi cũng đẹp, cũng mê hồn hết, tôi mê đủ thứ.

  • Những cành hoa bầy trên vỉa hè Phó Huế đă đẹp rồi, vậy mà khi cậu tôi dẫn anh em tôi đi qua phố “Giắc Canh –Jacquin”, lần đầu tiên nh́n thấy những chùm hoa Ty Gôn mầu hồng pha lẫn mầu trắng từ trên tường rào của mấy căn nhà “Tây” rủ xuống, tôi thấy đẹp ơi là đẹp, vừa đẹp lại vừa nên thơ nữa (thủa ấy, tôi chưa biết ǵ về thơ, nên không biết đến bài thơ “Hai Sắc Hoa Ty Gôn” đâu!).

Một buổi chiều, anh em tôi đang ngồi trên tràng củi chờ cơm th́ anh họ tôi (tên Mai) cầm một tờ giấy ǵ đó đi tới. Anh vừa đi vừa chăm chú nh́n tờ giấy, bất chợt anh cất tiếng:

Làng tôi . . . không xa kinh kỳ . . . sáng chói
Có những cánh đồng cát dài . . .
Có lũy tre già tả tơi  . . .

(Quê Nghèo, Phạm Duy)

Tiếng của anh nghe là lạ, lúc th́ kéo dài ra, lúc th́ lên cao, lúc th́ xuống thấp và lại c̣n ngân dài ra nữa chứ. . .

Tôi chẳng hiểu ǵ cả, nhưng nghe cũng thấy . . . hay hay.

Anh cất tiếng một hồi th́ anh tôi khen:

“Anh Mai . . . hát hay quá!”

Th́ ra anh Mai của tôi đang . . . HÁT!

Xin qúy vị đừng cười, v́ lúc đó, tôi c̣n nhỏ lắm và chưa được nghe ai hát bao giở cả, th́ làm sao mà tôi biết anh họ của tôi đang làm ǵ?

Nhưng từ kinh nghiệm đó, tôi mới biết, hát có nghĩa là . . . nói bằng một giọng đặc biệt, lúc th́ lên cao, lúc th́ xuống thấp, lúc th́ kéo dài ra, lúc th́ thật ngắn.

Mặc dù chưa biết hát là ǵ, nhưng khi nghe anh Mai tôi . . . nói lên như vậy, tôi đă cảm thấy thật là hay, thật là thích thú. Nghe giọng hát của anh, tôi như được kéo vào một thế giới khác, cảm thấy con người thật là nhẹ nhơm, thật là bay bổng.

 

Và cũng kể từ đó, tôi thích nhạc, thích nghe hát. . .

 

Cho đến bây giờ, càng nghe nhạc Việt, tôi mới càng hiểu biết thêm và nhận ra rằng, nhạc Việt của tôi là cả một kho tàng to lớn, mà dù có nghe nhiều cách mấy, tôi vẫn không thể nàm khám phá ra hết.

Bởi v́, Nhạc Việt của tôi thiên h́nh vạn trạng, biến hóa tùy theo cuộc sống, tùy theo cảm nghĩ của con người. Nhạc Việt của chúng ta, cũng như tiếng Việt, dễ nghe, dễ hiểu, tuy nhiên, muốn nghe một bản nhạc Việt, nghe cho xứng đáng, nghe cho tới, không phải dễ đâu! Không phải cứ muốn nghe là nghe được đâu!

Muốn nghe nhạc Việt, ta phải nghe đúng chỗ, đúng thời gian và đúng không gian nữa. Quan trọng nhất, chúng ta phải có một kỷ niệm nào đó với bài hát, th́ khi nghe bài hát đó, chúng ta mới . . . cảm được những lời nhạc, những nốt nhạc, và do đó, mới thấy thấm thía, mới thấy hay.

Mỗi người mỗi cảm nghĩ, mỗi người phân loại nhạc Việt theo nhiều h́nh thức khác nhau. Nhưng, đối với theo tôi, tôi xin phép chỉ được nói về hai loại nhạc mà tôi thích:

Nhạc  Lính, và

Nhạc Tiền Chiến,

 

NHẠC LÍNH.

Tôi thích nhạc lính, lư do rất dễ hiểu, v́ . . . tôi là lính! Những bản nhạc lính đă diễn tả đúng tâm trạng của tôi, của những người bạn tôi, do đó tôi thích nhạc lính.

Bạn nào đă từng đóng đồn xa, đă từng tham dự những trận chiến kinh hồn, rồi một lúc nào đó, đơn thân độc mă đứng giữa rừng sâu, mới . . . cảm được những lời nhạc này:

“Tôi là lính, xa nhà đi trấn sơn khê,

Hai mùa mưa, mây mù che nẻo đường về,

Đêm rừng núi lạnh buốt mái poncho,

Súng cầm canh nhịp từng giờ,

Trái châu vướng trên cảnh lá . . .”

(Lính Nghĩ Ǵ? Hoài Linh)

Khi tôi và trung đội Thám sát đóng quân ở ngọn “Đồi 30” vùng Đức Cơ, vào khoảng năm 1973, tôi một ḿnh đứng co ro gác giặc giữa đêm trường, nhớ lại thân phận ḿnh: Đúng là đă hai năm trời qua, mây mù đă che nẻo đường về, nên tôi chẳng có được ngày phép nào về thăm nhà cả.

Nếu quư bạn nào là lính, lại có người yêu ở hậu phương, th́ lại càng thích nhạc Việt hơn tôi nữa, v́ những gịng nhạc này chính là nguồn sống để cho anh ta nhớ về người yêu, mơ ước một ngày về phép, bên em:

“Tôi có người yêu, tuổi ngọc vừa tṛn,

V́ chinh chiến ngược xuôi, ít về để hẹn ḥ . . .

(Lính xa nhà, Trịnh Lâm Ngân)

Và khi được về phép, nguời lính sẽ làm ǵ:

“Tầu về bến, anh hẹn ḿnh dao phố,

Tay chinh nhân đan năm ngón tay ngà,

Ḿnh trách anh, rằng sao đi mau vậy?

Anh mỉm cuời khẽ nói:”Lính Mà Em!”

(Lính Mà Em, Anh Thi)

Lính mà em!

Câu nói thật là tuyện diệu. Vừa hănh diện xưng ḿnh là lính, vừa giải thích bất cứ cái ǵ mà người yêu ḿnh cho là lạ lùng, kỳ dị. Câu nói này sau đó đă trở thành câu nói đầu môi cho bất cứ người lính nào, để giải thích cho hành động, việc làm của ḿnh (nhưng đố ông nào dám nói câu này với . . . cấp trên của ḿnh.)

Nhạc Lính, ra đời từ năm nào đó tôi cũng không rơ, và khởi đầu bằng bản nhạc nào? Tôi cũng không hay, chỉ biết rằng, bài nhạc tôi nghe đầu tiên, là bài “Chiểu Mưa Biên Giới” do Trần Văn Trạch hát.

Nhạc Việt được viết nhiều nhất từ năm 1963 trở đi, khi chiến tranh bắt đầu tăng nhịp điệu, và các trai tráng phải lên đường ṭng quân ǵn giữ đất nước.

Như đă nói ở trên, nhạc lính, tức là nhạc dành cho người lính, nên lời ca tiếng nhạc thật là b́nh dân, dễ hiểu, dễ nghe, dễ nhớ, dể cảm, dể hát . . . đủ thứ dễ hết trơn. Hay cũng lính, mà dở cũng lính.

Cũng trong thời gian này, đă có một số nhạc sĩ sáng tác ra những bản nhạc t́nh lăng mạn, v́ cuộc t́nh chia ly, v́ anh phải đi lính xa gia đ́nh . . . Những bài hát với nhịp điệu đa sầu đa cảm này đă rất đuợc nhiều người ưa chuộng. Từ thành đến tính, từ quê lên phố, đâu đâu cũng thấy nguời ta hát những bản nhạc này, nên có một số người đă đặt tên nó là nhạc “SẾN”.

Danh từ “Sến” ở đâu mà ra?

Sến là do từ chữ “Sen” mà ra. Ngày xưa, những gia đ́nh giầu có ở miền bắc, thời Pháp thuộc, có nuôi những người hầu. Người hầu gái, gọi là “Con Sen”. Người hầu trai gọi là “Thằng Ở”. Tương tự như vậy, người nấu ăn gọi là “Thằng Bếp” . . .

Những người hầu này, chỉ suốt ngày ở trong nhà làm việc lặt vặt mà thôi, chứ không được ra đường.

Vào trong Nam rồi, các gia đ́nh khá giả vẫn nuôi “Người Ở”. Nhưng v́ nhu cầu cuộc sống, những “Con Sen” và “Thằng Ở” phải đi ra ngoài gánh nước, đẩy xe . . . Những người này có cơ hội gặp nhau, tỏ t́nh với nhau bằng những bài hát, câu thơ. Những bài hát t́nh cảm lăng mạn, những bài hát cho Lính cũng được hát lên để tỏ t́nh với nhau, dần dần, người ta gán cho những loại nhạc này là nhạc dành riêng cho giai cấp b́nh dân, nhạc . . . SẾN. Nhạc dành cho những .. . . Mary Phông Tên, những Henry Cầu Bông . . .

Những bài hát được thật nhiều người hát, là những bài:

“Em ơi nếu mộng không thành th́ sao?

Non cao đất rộng biết đâu mà t́m?  

(Duyên Kiếp, Lam Phương)

Cũng v́ nhạc b́nh dân này có cùng một âm điệu dễ nghe, cùng một lời ca dễ hiểu, dễ hát, nên có một số người đă gộp chung hai loại nhạc này với nhau, họ cho rằng, nhạc “Lính” là Nhạc “Sến”, và Nhạc “Sến” là Nhạc “Lính”.

Đối với tôi, nhạc nào cũng là nhạc, nhạc nào cũng có cái giá trị riêng của nó. Người đời gọi những bản nhạc được phổ biến quá nhiều, làm lợi cho các chủ nhà in, chú tiệm thâu băng là “Nhạc Sến” chỉ là v́ ghen tài, ghét sự thành công của người khác mà thôi.

Đối với tôi, tôi gọi những bản nhạc được người đời đặt tên một cách khi dễ “Nhạc Sến” là nhạc “B́nh dân” v́ được mọi giới ưa thích.

Nhạc b́nh dân khác với nhạc lính. Mặc dù giống nhau ở âm điệu, ở tiết tấu, nhưng nhạc lính luôn luôn nói về nguời lính, và luôn luôn đề cao tinh thần và trách nhiệm của người lính trong nhiệm vụ bảo vệ quốc gia, dân tộc.

Chúng ta hăy nghe bài hát sau đây, bài hát đă đi vào tâm khảm những người lính khi bị cắm trại 100% vào năm 1968, 1972:

Một trăm em ơi chiều nay một trăm phần trăm
Một trăm em ơi chiều nay một trăm phần trăm
Người yêu anh ơi giờ đây lại cấm trại rồi
Nào đâu nào biết tâm tư người lính
Ḷng anh nao nao mỗi khi ta hẹn nhau
với em tâm t́nh  

(Một Trăm Phần Trăm, Lê Minh Bằng)

 

Ca sĩ Xuân Hùng và hai giọng ca phụ.

 

Hoặc là:

“Muôn lớp trai đi, ngh́n sau theo dấu chân ghi vào Thiên Lư,

Biết bao người xong nợ xương máu không trở về.”

(Nó Và Tôi, Song Ngọc – Vọng Châu)

 

Vậy, bạn đă biết sự khác giữa nhạc “B́nh dân” và “Nhạc Lính” rồi nhé, đừng xài lẫn lộn, tội cho người lính của tôi lắm.

 

NHẠC TIỀN CHIẾN.

Chiến tranh được nhắc tới ở đây là chiến tranh giữa Pháp và Việt, năm 1954. Do đó, nhạc tiền chiến, có nghĩa là loại nhạc ra đời từ năm 1938 cho đến năm 1954.

Trong thời gian này, nhạc Việt của tôi mới bắt đầu thành h́nh, do ảnh hưởng của chủ thuyết lăng mạn từ bên Pháp, nên nhạc Việt thời phôi thai mang âm hường nhẹ nhàng, thoải mái, và đương nhiên là chú trọng vào t́nh cảm, lăng mạn. Những bản nhạc trong thời điểm này đa số có âm điệu slow, Tango, Valse. . . khó sáng tác, khó hát nhưng lại thật là hay và quyến rũ. Cũng trong thời điểm này, chỉ có duơng cầm và vĩ cầm là thịnh hành, và ai trong chúng ta cũng biết, muốn sử dụng hai loại nhạc khí này, không phải một sớm một chiều mà chơi được, phải . . . có tiền và có thời giờ học, và phải có khiếu chơi nhạc mới học được. Tóm lại, nhạc Việt của thời Tiền Chiến là nhạc hay, hay từ lời nhạc tới nốt nhạc. V́ cái ǵ cũng hay, cũng đẹp, nên nhạc này  kén người hát, kén người dạo đàn và . . . kén người nghe:

 

“Đêm qua mơ dáng em đang ôm đàn d́u muôn tiếng tơ,

Không gian trầm lắng như âu yếm ru ai trong giấc mơ . . .”

(Dư Âm, Nguyễn Văn Tư)

 

  

Ca sĩ Dương Ḥa, (góc bên phải) và hai phụ diễn (góc bên trái).

 

Nghe thật là hay, phải không các bạn? Nhưng, muốn thưởng thức cái hay của loại nhạc này, chúng ta phải có th́ giờ ngồi nghe, và phải ngồi ở trong pḥng kín, vừa đủ rộng để nghe được tiếng đàn dương cầm thánh thót, vừa đủ cao để nghe được tiếng vĩ cầm cao vút lên trên không. V́ thế, loại nhạc tiền chiến này c̣n được gọi là Nhạc Thính Pḥng. Khán giả của nhạc thính pḥng cũng chỉ giới hạn trong một thính pḥng mà thôi, chứ không thể là một đại hí viện cả trăm chỗ ngồi.

Đại diện cho loại nhạc này, chúng ta có những bài hát như Dư Âm, Giọt Mưa Thu, Con Thuyền Không Bến, Đêm Đông, Thiên Thai, Ḥn Vọng Phu . . .  và những nhạc sĩ như Nguyễn Văn Tư, Đặng Thê Phong Văn Cao, Lê Thương, Phạm Duy . . . 

Đó là nói về nhạc Việt Nam. C̣n về ca sĩ th́ sao?

Đă dám lên sân khấu hát là một điều đáng ca tụng rồi, v́ có hát hay, có đờn giỏi mới dám ca cho người ta nghe.
(Ghi chú: Hát không hay, đờn không giỏi, sẽ bị . . . đào đá ngay lập tức. Chúng ta hăy noi gương ca sĩ kiêm đờn sĩ . . . bị bồ đá, tâm sự:

“Tôi ca không hay, tôi đờn nghe cũng . . . dở,

Nhưng nàng khen nhiều thật nhiều, làm tôi thấy tâm tư xôn xao

Như lời âu yếm mặn nồng của đôi lứa yêu nhau . . .

Hôm nay đón cánh thiệp hồng , em báo tin mừng lấy chồng giầu sang,

Đời em nhiều may mắn, có nhớ anh nhạc sĩ nghèo này chăng?

(Cô Hàng Xóm, Anh Bằng)

Đă ca không hay, đă đàn cũng dở, mà dám đi cua đào, bể mánh là cái chắc. Đă vậy, lại c̣n đổ tội cho là  . .. tại ḿnh nghèo. C̣n cô nàng này th́ cũng . . . quá đáng, người ta đă biết thân phận ca không hay đàn không giởi, mà cô cứ khen tưới hột sen lên, rồi tàn tàn . . . gỏi cho chàng tấm thiệp hồng. Cô này ác quá!)

 

Hát hay là một chuyện, biết chọn bài hát để hát có người nghe lại là một chuyện khác nữa.

Đó là lư do các ca sĩ mới ra trường, bao giờ cũng chọn NHẠC LÍNH  để ra mắt khán thính giả lần đầu tiên. Từ Mạnh Đ́nh, Mạnh Quỳnh cho tới Trường Vũ, Đan Nguyên . . . đều do hát nhạc Lính mà thành công.

C̣n nhạc thính pḥng th́ sao?

Như đă tŕnh bầy ở trên, nhạc thính pḥng tuy hay, nhưng khó hát. Khó không phải là không hát được, mà v́ nhiều lư do làm cho bản nhạc khó:

Ca sĩ phải giỏi nhạc lư và có giọng ca thật hay, thật vững, mới có thể hát được nhạc Tiền Chiến

Phải có đàn dương cầm, có đàn vĩ cầm phụ họa mới hát được,

Có nhạc sĩ chơi đàn rồi, lại phải có một nhac sĩ khác viết ḥa âm cho cả ban nhạc, bao gồm duơng cầm, vĩ cầm, trống, kèn . . . th́ ban nhạc mới chơi được.

Phải chọn một thính đường nhỏ, nhưng ấm cúng, đẹp đẽ để tŕnh diễn. đủ rộng 

Cuối cùng, t́m cho ra . . . khán giả để thưởng thức lời ca tiếng nhạc của ḿnh.

V́ thế, chỉ có những người có giọng ca thiên phú, biết hát và thích hát, mới hát nhạc Tiền Chiến được.

Và cũng chỉ có những người thích nghe, thích không khí êm dịu, thích loại nhạc êm ái nhẹ nhàng, mới có thể đi nghe nhạc Tiền Chiến được.

Vào Thứ Bẩy 03 07 2010 vừa qua, tôi đă may mắn được anh Châu Xuân Hùng và nhóm ca sĩ nhạc sĩ của anh mời tham dự một

“Đêm Nhạc Thính Pḥng”

Tổ chức tại pḥng nghe nhạc của RSL Clayton.

Pḥng nghe nhạc của RSL Clayton thật là lư tưởng, sân khấu gọn gàng, pḥng ốc lịch sự ấm cúng, đúng là nơi tổ chức tŕnh diễn nhạc thính pḥng.

Nhạc sĩ B́nh (Cadillac) chịu trách nhiệm viết ḥa âm cho cả ban nhạc, gồm một dương cầm, hai tay vĩ cầm, một organ, một trống.

Anh B́nh (có danh hiệu Cadillac, không phải tại anh thích lái xe Cadillac, mà tại v́ anh chơi nhạc cho một hội đoàn có tên là Cadillac mà thôi) đă bỏ ra rất nhiều th́ giờ để soạn ḥa âm cho ban nhạc, điều khó cho anh là những nhạc sĩ lại là thứ lăo luyện (Hồng Ân tốt nghiệp dương cầm ở ÚC, Anh Sơn chới violin do ông Nội và cha truyền nghề lại, truyền cho cả cây đàn violon yêu qúy, đă được chế tạo từ năm 1910. Anh vừa tham dự buổi thâu thanh cho chương Tŕnh Thúy Nga 100 với Tùng Giang là về ngay Melbourne để tŕnh diễn cho buổi nhạc thính pḥng này)

Phải thành thật mà công nhận, buổi tŕnh diễn nhạc thính pḥng hôm đó đă quá hay, quá thành công. Từ hồi qua Úc tới giờ, đây là lần đầu tiên tôi được nghe một buổi tŕnh diễn nhạc hay như vậy.

Điểm thứ nhất, tôi nghe được ca sĩ hát mà không bị. . . điếc tai v́ tiếng nhạc.

Điểm thứ hai, ca sĩ hát quá hay, nhạc đệm quá du dương và quá điêu luyện.

Xuân Hùng, ca sĩ quen thuộc của Melbourne, anh hát đủ loại nhạc, v́ anh thích hát (anh làm Computer Programer từ 20 năm nay, dư sống, đi hát chỉ v́ thích hát mà thôi. Có bắt anh . . . trả tiền để hát, anh cũng hát (với điều kiện riêng của anh), chứ đừng nói là anh được trả tiền.

Ngoài giọng hát hay, anh lại c̣n . . . đẹp trai nữa, nh́n cứ y như là Richard Gere khi đóng phim “An Officer and a Gentleman” vậy. Giọng của anh trầm ấm, không thua ǵ Tuấn Ngọc vào thời cực thịnh của anh này. 

 Ca sĩ Dương Ḥa có giọng hát thật tuyện vời, thật cao, cao vút lên. Tôi đă được nghe cô hát bản “Con Đuờng Cái Quan” vào năm 2005 ǵ đó, khi  Nhạc sĩ Lê Văn Khoa qua Úc, điều khiển dàn nhạc đại ḥa tấu của thành phố Melbourne.

Tối hôm đó, cô hát bài “Hương Xưa” của Cung Tiến (với hai giọng ca phụ) thật là hay. Nghe cô hát bản “Nắng Chiều” tôi thấy, c̣n hay hơn cả ca sĩ Kim Anh của Asia nữa. Dương Ḥa đi hát từ năm 11 tuổi (Nghe cô nói cái ǵ 21, tôi không rơ là cô đă hát được 21 năm rồi, hay là năm nay mới 21 tuổi)

 

Ca Sĩ Hoàng Sơn và nhạc sĩ Ḥa Binh.

 

Ca sĩ Hoàng Sơn (trong buổi tuyển chọn vào tháng 5 vừa qua, đă được trúng giải “Giọng Ca Vàng” của năm 2010 của Úc Châu (do Nam Lộc, Tùng Giang và Thái Châu làm giám khảo) là một khám phá mới của Melbourne. Anh hát bản “Áo Lụa Hà Đông” hay tới nỗi người bạn ngồi bên cạnh tôi đ̣i anh phải hát lại bài này, và ch́ cần nghe bài này là đủ cho buổi tŕnh diễn nhạc thính pḥng rồi.

Ngoài ra, c̣n có những ca sĩ khác như Phương Thảo, Trung Hiếu và hai ca sĩ phụ họa mà tôi đă không nhớ tên.

Điểm đặc biệt của buổi tŕnh diển nhạc thính pḥng này là, không quảng cáo, chỉ mời miệng và qua email mà thôi. Vậy mà con cố thính giả tham dự đă hơn cả trăm người. Anh Châu Xuân Hùng làm Mc, tôi cứ tưởng anh sẽ nói về GST và Capital Gain Tax (v́ anh đang làm Auditor cho Sở Thuế Vụ Liên Bang), nhưng anh giới thiệu ca sĩ và nhạc sĩ thật là hay, thật là hấp dẫn. Những t́m hiểu của anh về các nhạc sĩ làm cho tôi được biết thêm nhiều điều mới lạ lắm.

Các ca và nhạc sĩ trong nhóm đă tổ chức buổi tŕnh diễn này là v́ họ muốn Melbourne có một hoạt động văn nghệ có tính cách nghệ thuật. Giá vé mà anh đặt  ra đă quá thấp ($20.00) so với những buổi tŕnh diễn văn nghệ khác, đă vậy, nhóm của anh lại c̣n dư tiền để gởi tặng cho các Thương Phế Binh Việt Nam Cộng Ḥa c̣n ở Việt Nam nữa. Kỳ tŕnh diển vào tháng 3 vừa qua, nhóm anh đă giúp $1,270 kỳ này, nhóm c̣n kiếm được $400 cũng đă gởi tặng cho các anh em Thương Phế Binh nữa.

Hát đă hay, nghĩa cử giúp đỡ các Thương Phế Binh lại c̣n có t́nh người hơn nữa. Tôi thích và viết giới thiệu nhóm ban trẻ này tới quư vị là v́ tôi đă cảm kich nghĩa cử cao đẹp của họ.

 Nhóm của anh Hùng dự tính sẽ tổ chức buổi tŕnh diễn nhạc thính pḥng lần thứ ba vào tháng 12 năm nay. Bạn có muốn giữ chỗ trước không?

 NGUYỄN KHẮP NƠI

Home