Người Việt của tôi

XIN HỎI ANH LÀ AI?

SAO BẮT TÔI? SAO ĐÁNH TÔI?

____________________________________________________________________________________________________ 

NGUYỄN KHẮP NƠI

(Tiếp theo và hết)

THỈNH NGUYỆN THƯ LÀ G̀? DO AI ĐẶT RA?

Trong các xă hội dân chủ tử Á cho tới Âu, thỉnh nguyện thư (TNT) đă có từ lâu đời lắm rồi. Đó là một bức thư gởi cho chính quyền các cấp, xin họ lưu ư tới một vấn đề ǵ mà người dân cho là đúng, hoặc là một quyền lợi nào đó mà người dân cho rằng họ phải được huởng.

Trong thời điểm sắp tới cuộc bầu cử Tổng Thông của Mỹ vào tháng 11 sắp tói, Tỗng thống đương nhiệm Barrack Obama sẽ ra tranh cử nhiệm kỳ 2 của ông. Để sửa soạn cho việc tranh cử này, ông đă cho lập ra một website mới của Ṭa Bạch Ốc, lấy tên là “We the people . . . “ kêu gọi mọi người viết thỉnh nguyện thư bỏ vào đây để cho Tổng thống biết đến nguyện vọng của ḿnh. Trong  ṿng một tháng kể từ ngày đưa nguyện vọng này vào website, nếu có 5 ngàn người ũng hộ, th́ văn pḥng Tổng Thống sẽ trả lời. Nếu có 25 ngàn người ủng hộ, văn pḥng Tỗng Thống sẽ mời đại diện của phái đoàn này vào Ṭa Bạch Ốc để nói chuyện.

Ghi chú: Văn pḥng Tổng Thống mời phái đoàn Việt Nam Tự Do vào để nói chuyện, có thể chỉ có đại diện của Toà Bạch Ốc tiếp chúng ta mà thôi, chứ không nhất thiết là Tổng thống sẽ tiếp chúng ta. Lịch tŕnh tiếp khách của vị Tổng thống Hoa Kỳ được làm từ cả năm trước, và rất khó thay đổi, chứ không phải mỗi ngày mỗi làm. Phái đoàn Trúc Hồ & Nguyễn Đ́nh Thắng chỉ vừa mới nhận được giấy mời vào Toà Bạch Ốc khoảng một tháng trước, tôi đoán ra rằng, chỉ một nhân viên nào đó (chức vụ có thể cao hoặc thấp) trong Phủ Tổng Thống tiếp kiến phái đoàn mà thôi, chứ không phải Tổng thống Obama đích thân tiếp kiến chúng ta đâu. Tuy nhiên, với con số hơn một trăm ngàn người đă kư vào TNT, một con số nhiều chưa từng thấy trong lịch sử TNT, có thể Tổng thống Obama sẽ thay đổi lịch tŕnh tiếp khách mà tiếp phái đoàn Việt Nam Tự Do trong vài phút.

    

 

 Website “We the People” của Tỏa Bạch Ốc. Tính đến ngày 08 03 2012, đă có 137,357 người kư vào Thỉnh Nguyện Thư “ của Nhóm Trúc Hồ & Nguyễn Đ́nh Thắng yêu cầu Tổng thống Hoa Kỳ can thiệp đ̣i Việt cộng tôn trọng nhân quyền tại Việt Nam.


Khi nghe tin nhạc sĩ Vĩệt Khang bị bọn Việt cộng bắt bỏ tù chỉ v́ anh đă làm và hát hai bản nhạc kêu gọi người dân Việt nổi lên chống ngoại xâm và hỏi những tên cầm quyền ở Việt Nam: Anh là ai? Mà bắt tôi, mà đánh tôi khi tôi chống giặc Tầu ngoại xâm? Nhạc sĩ Trúc Hồ đă lên tiếng phản đối bọn Việt cộng trên đài truyền h́nh SBTN. Cũng vửa lúc anh nghe tin Tổng thống Obama đă lập ra website We the People, anh đă gởi ngay bản thỉnh nguyện thư yêu cầu chính quyền Mỹ không buôn bán với Việt cộng nữa, và đ̣i hỏi chính quyền của Mỹ làm áp lực với Việt cộng, yêu cầu chúng phải tôn trọng nhân quyền, thả tất cả những người đă bị chúng giam giữ trái phép.

Từ Washington, Tiến sĩ Nguyễn Đ́nh Thắng đă nhập cuộc, vận động người Việt trên toàn cơi Hoa Kỳ tham gia vào chiến dịch Thỉnh Nguyện Thư. Chỉ trong ṿng ba tuần lễ, con số người ủng hộ thỉnh nguyện thư của Trúc Hồ đă lên tới 72 ngàn người, văn pḥng Ṭa Bạch Ốc đă gởi thơ mời Trúc Hồ và ban đại diện (gồm 100 người) vào đúng 10 giờ sáng ngày Thứ Hai 05 03 2012 (ngày giờ của Mỹ) White House để được nhân viên của văn pḥng Tổng Thống tiếp kiến.  Cùng lúc đó, văn pḥng Quốc Hội Hoa Kỳ cũng đă mời toàn thể cộng đồng Việt Nam tới gặp gỡ vận động với các Dân Biểu và Nghị Sĩ Liên Bang về vấn đề Nhân Quyền ở Việt Nam, bắt đầu từ 10 giờ sang ngày Thứ Ba 06 03 2012 (ngày giờ của Mỹ).

Như vậy, tức là cùng một lúc, cả Hành Pháp (Tổng Thống) và Lập Pháp (Quốc Hội Lưỡng Viện) của Hoa Kỳ đă mời cộng đồng Người Việt chúng ta tới để nói chuyện về việc đ̣i hỏi Nhân Quyền cho người dân Việt tại Việt Nam.

CHÚNG TA HY VỌNG G̀ VÀO THỈNH NGUYỆN THƯ?

Như tôi đă đề cập ở phần trên, thỉnh nguyện thư (TNT) là một bức thư của một nhóm người dân (Hoa Kỳ) gởi cho nhà cầm quyền (Hoa Kỳ) để thỉnh nguyện về một vấn đề hoặc một quyền lợi nào đó. Tùy theo số người kư vào thỉnh nguyện thư mà nhà cầm quyền (Tổng Thống) có lưu tâm nhiều hay ít vào lời yêu cầu này. Nếu chỉ có dưới 5 ngàn người kư vào TNT, Tổng thống có thể có hoặc không trả lời. Nhưng nếu có trên 25 ngàn người kư vào TNT, Tổng thống phải tiếp họ tại Toà Bạch Ốc và sau đó trả lời cho TNT này.

Trong trường hợp TNT của Cộng Đồng Người Việt chúng ta, Tổng thống trả lời là một chuyện, sau đó, nếu muốn làm cho ra lẽ, Tổng thống sẽ phải làm bản đề nghị với Quốc Hội để xin thông qua. Nếu cả hai viện (Hạ Viện làm dự luật, Thuợng Viện thông qua) cùng đồng ư, dự luật của Tổng Thống mới có thể trở thành luật để đuợc thi hành. Trong trường hợp Quốc hội bác bỏ, dự luật của Tổng thống sẽ coi như . . . không được cái ǵ cả.

Do đó, được Phủ Tống Thống tiếp xúc mới chỉ là bước đầu sửa soạn mà thôi, bước kế tiếp vận động với Quốc Hội mới là giai đoạn then chốt. Xin nói thêm, trong trường hợp TNT không được Tổng thống chấp thuận và đua ra bản dự thảo, Hạ viện vẫn có thể tự ḿnh (từ các tiểu ban) soạn thảo ra bản dự luật rồi đưa lên Thượng viện xin thông qua. Nếu bản dự luật này được thông qua và trở thành luật, Quốc hộc sẽ gởi qua cho Tổng thống để yêu cầu ông này thi hành. V́ Quốc hội là cơ quan làm ra luật (Lập Pháp), c̣n Tổng Thống và các Bộ Trưởng chỉ là cơ quan thi hành luật mà thôi (Hành Pháp).    

Đă là người Việt Nam, ai ai trong chúng ta cũng đă biết và có kinh nghiệm về sự làm việc của hai cơ quan Hành Pháp và Lập Pháp của Hoa Kỳ: Để hỗ trợ một quốc gia bạn hay chỉ trích một vấn đề ǵ đó (dù là Nhân quyền hay bất cứ vấn đề quan trọng nào khác) nếu Hoa Kỳ xét thấy . . . chẳng có  lợi lộc ǵ trong vấn đề đó cả, chắc chắn hai cơ quan này sẽ không bao giờ bàn tới, đả động tới công việc đó.

DIỄN TIẾN CỦA BUỔI TIẾP XÚC GIỮA T̉A BẠCH ỐC VỚI CỘNG ĐỒNG NGƯỜI VIỆT TỰ DO.

Cho dù bạn là một người tiêu cực tới cỡ nào đi nữa, việc hơn một trăm ngàn người tỵ nạn Việt Nam kư vào thỉnh nguyện thư đ̣i hỏi Tổng thống Hoa Kỳ phải can thiệp với Việt cộng, yêu cầu họ tôn trọng nhân quyền của người dân Việt trong nước, quả  là một điều mà từ trước tới giờ, chưa lần nào mà người Việt chúng ta lại đoàn kết trong một việc làm có tầm vóc lớn lao như vậy.

Hơn một trăm ngàn người Việt Tự do tham gia vào một thỉnh nguyện thư không những  là một việc chưa từng xẩy ra trong cộng đồng chúng ta, mà ngay cả trong lịch sử thỉnh nguyện thư của  Hoa Kỳ, cũng chưa có tờ thỉnh nguyện thư nào có sự tham gia của người dân nhiều như thỉnh nguỵện thư mà người dân Việt chúng ta đang làm.

Lại nữa, trong lịch sử tỵ nạn, chưa có sắc dân tỵ nạn nào lại được Toà Bạch Ốc mời vào tiếp kiến như phái đoàn của người dân Tỵ Nạn Việt Nam.

Đó là những lư do khiến không những người Việt Tự Do ở Hoa Kỳ hănh diện, mà toàn thể cộng đồng Người Việt Tự Do ở khắp mọi nơi trên thế giới đều đă hănh diện theo.

Cũng chính v́ thế, mà một ngưởi trẻ đi dự buổi tiếp xúc tại Toà Bạch Ốc đă thố lộ với phóng viên Đỗ Dzũng của Radio CTM như sau:

“Từ trước tới giờ, chúng ta chỉ ĐỌC LỊCH SỬ và HỌC LỊCH SỬ mà thôi. Nhưng ngày hôm nay, chúng ta đă LÀM LỊCH SỬ.”

Từ sáng sớm, hàng đoàn người Việt Nam Tự Do từ khắp các nẻo đường quê hương, từ khắp 50 Tiểu bang của Hoa Kỳ đă tụ họp về Toà Bạch Ốc. Đoàn người này tuy có khác nhau về tuổi tác, về cách ăn mặc, về ngôn ngữ Việt Mỹ, nhưng tất cả đều cùng giống nhau ở một điểm:

TẤT CẢ MỌI NGƯỜI ĐỀU MANG THEO LÁ CỜ VÀNG BA SỌC ĐỎ CỦA VIỆT NAM CỘNG HOÀ.

Lá Cờ Vàng này được mang theo dưới nhiều kích thước và nhiều h́nh thức khác nhau:

Có người cầm Lá Cờ Vàng,

Có người quấn khăn quàng cổ bằng Lá Cờ Vàng,

Có bà, có cô, có chị, có cháu gái mặc áo dài bằng Lá Cờ Vàng,

Có bác, có anh, có cháu trai mặc áo khoác ngoài bằng Lá Cờ Vàng

Lại cũng có nhiều người xúm lại để cùng nhau mang một Lá Đại Hoàng Kỳ, mà tôi đoán chừng, phải dài khoàng hơn mười thước, cùng đứng chụp h́nh lưu niệm ngay trước Toà Bạch Ốc.

(Theo nguyên tắc, cờ Quốc gia Hoa Kỳ phải được mang theo cùng với cờ Việt Nam Cộng Hoà và phải nhiều hơn Cờ Vàng. Nhưng trên thực tế, Cờ Vàng chiếm đa số).

Cũng theo nguyên tắc, trong bất cứ một cuộc tụ họp nào ở nơi công cộng trên đất Mỹ, con số Cảnh sát giữ trật tự cũng sẽ đông, rất đông, nhất là lại tụ họp ngay trước cửa Toà Bạch Ốc, vào cái thời điểm mà khủng bố xẩy ra ở mọi nơi như hiện nay. Thế nhưng, trong cuộc . . . biểu dương lực lượng của người Việt Nam Tự Do, dù là với con số lên tới hơn một ngàn người (Hai ngàn người) dù là tụ họp ngay tại Toà Bạch Ốc, mà con số Cảnh sát hiện diện tại nơi đây rất ít, phải nói rằng rất ít.

Đây cũng là một điểm son của Cộng Đồng Người Việt Tự Do chúng ta, không những ở tại Hoa Kỳ, mà c̣n ở khắp nơi trên thế giới. Cộng đồng của chúng ta rất là kỷ luật, không bao giờ làm điều ǵ vượt khỏi tầm mức đă xin phép với Cảnh sát, nên họ rất tin tưởng chúng ta.

Tất cả mọi người tụ tập ở Công Trường La Fayette ngay trước cửa Toà Bạch Ốc, họ vừa hô khẩu hiệu đả đảo Cộng sản, vừa hát những bài hùng ca và hai bản nhạc của nhạc sĩ Việt Khang: “Việt Nam Tôi đâu” và “Anh Là Ai”.

Theo chương tŕnh đă đinh sẵn, bên phái đoàn Việt Nam sẽ có một trăm người được vào trong Toà Bạch Ốc, gồm 50 người đại diện cho 50 Tiểu bang và số c̣n lại là ban tổ chức và các phóng viên truyền Thanh, truyền h́nh. Nhưng đến phút chót, nhân viên an ninh đă đồng ư cho 165 người Việt được vào trong tham dự buổi tiếp xúc. Cuối cùng, tổng số đúng 200 người đă được mời vào hội trường của Toà Bạch Ốc.

Sau khi làm xong thủ tục an ninh, phái đoàn được hướng dẫn vào pḥng họp trong  ṭa nhà Eisenhower Executive. Cuộc hội thảo bắt đầu dúng 12 giờ trưa, và tiếp theo đây là bản tường tŕnh của phóng Viên Đỗ Dzũng (báo Nguời Việt):

Về phía nhân viên Toà Bạch Ốc, trên bàn chủ tọa, có ông Michael Posner phụ tá của Bộ Trưởng Ngoại Giao Hilary Clinton, đặc trách về Dân chủ, Nhân Quyền và Lao động, ông George Selin, thuộc Văn pḥng đặc trách liên lạc với Việt Nam (Vietnam Desk), ông Thomas Debass, thuộc văn pḥng Hợp Tác Sáng Kiến Hoàn Cầu (Global Partnerships Initiative), ông Eric Barboriak, thuộc Văn Pḥng Đông Nam Á Sự Vụ, ông Jon Carson, thuộc Văn pḥng Tiếp Xúc Cộng Đồng (Office of Public Engagement), ông Eddie Lee, Giám đốc Á Châu Sự Vụ, và cô Tuyết Dương (cố vấn về dân quyền và di trú của Ṭa Bạch Ốc Về Người Mỹ Gốc Châu Á Thái B́nh Dương)  . .v v . . .

 

Mở đầu, Ông Jon Carson (Văn pḥng Tiếp Xúc Cộng Đồng) đă đại diện cho ban tổ chức đă đọc diễn văn chào mừng mọi người, ông nói:

“Hôm nay quư vị đến đây không chỉ để cung cấp thông tin cho chúng tôi qua cuộc vận động bằng thỉnh nguyện thư, mà quư vị c̣n cho mọi người biết về sự cam kết của quư vị. Với con số 130,000 chữ kư, quư vị đă tạo ra một hiện tượng mới mẻ chưa từng có.

Sau đó, ông Đỗ Phủ, phó giám đốc SBTN đă lên tŕnh thỉnh nguyện thư với ông Eddie Lee, Giám Đốc Văn Pḥng Châu Á Thái B́nh Dương của Ṭa Bạch Ốc..

Trong phần phát biểu, ông Posner (phụ tá Bộ Trưởng Ngoại Giao) cho biết:

“Chính quyền Mỹ đă lưu ư chính quyền Việt Nam về trường hợp nhạc sĩ Việt Khang. Washington vẫn tiếp tục nêu vấn đề nhân quyền với Hà Nội, nhất là đối với các cá nhân như Linh Mục Nguyễn Văn Lư, Luật Sư Cù Huy Hà Vũ, Blogger Điếu Cày và những trường hợp khác, cũng như điều 79 và điều 88 trong bộ luật h́nh sự của Việt Nam. Tôi sẽ tiếp tục nêu vấn đề nhân quyền và những vi phạm nhân quyền của Việt Nam để mọi người sống ở Hoa Kỳ chú ư hơn về vấn đề này.”

Ông Eric Barboriak, Quyền giám đốc Văn Pḥng Đông Nam Á Sự Vụ, Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, nói thêm:

“Chúng ta có nhiều vấn đề với Việt Nam trong quan hệ song phương, nhất là vấn đề nhân quyền. Hoa Kỳ tin rằng làm cho Việt Nam cam kết tôn trọng nhân quyền một cách dúng đắn hơn, sẽ có lợi cho cả hai phía và đạt được kết quả tốt nhất. Quan hệ giữa Việt Nam và Hoa Kỳ vừa là song phương vừa là đa phương. Cam kết là cách hiệu quả nhất để giải quyết vấn đề nhân quyền,”

Tiếp theo, ba người trẻ Việt nam đă được mời lên phát biểu ư kiến, đó là cô Cindy Đinh ở Texas đại diện Hội đồng Nhân quyền Việt Nam, anh Billy Le từ Tổng hội Sinh viên Việt Nam California và ca sĩ Quốc Khanh. Mỗi người phát biểu khoảng hai phút, kêu gọi chú trọng nhân quyền Việt  Nam.

Cuối cùng khoảng 20 người lên đặt câu hỏi, nhưng v́ thiếu thời gian và một vài câu hỏi lặp lại, chỉ có 10 người đặt câu hỏi và được trả lời. Tựu trung các câu hỏi vây quanh vấn đề nhân quyền, thí dụ việc bắt bớ blogger, vấn đề lao động, buôn người.

Điều mà cả cộng đồng Việt Nam mong mỏi là sự có mặt của Tống Thống Obama. Ngay từ khi nhận được thỉnh nguyện thư, chính văn pḥng Phủ Tổng Thống đă nói rằng Tổng thống Obama muốn gặp phái đoàn Việt Nam và nghe hai bản nhạc của Việt Khang, nhưng cuối cùng, ông đă vắng mặt, làm rất nhiều người Việt thất vọng. Nhưng anh Nam Lộc của ban tổ chức SBTN, đă giải thích như sau:

 

 “Thật ra ngay từ khi Ṭa Bạch Ốc chú ư đến kết quả thỉnh nguyện thư của cộng đồng người Việt th́ các vị phụ tá đặc trách trang mạng “We The People” sau khi tŕnh lên văn pḥng Tổng Thống, một viên chức trách nhiệm bộ phận này đă tiết lộ với chúng tôi rằng, tổng thống Obama ngỏ ư rằng, nếu hoàn cảnh và th́ giờ cho phép th́ ông muốn đích thân tiếp đón các đại diện của cộng đồng người Việt, cũng như muốn được hiểu thêm về nội dung hai bài hát cùng lư do mà người sáng tác ra nó đă bị đưa vào nhà tù ở VN.

Tuy nhiên vào lúc 4 giờ sáng Thứ Hai, ngày 5 tháng 3, 2012 giờ California, tức là 7 giờ sáng giờ Washington DC, th́ một viên chức khác đă thông báo cho tôi biết rằng, ngày hôm nay sẽ có những cuộc họp khẩn giữa Tổng Thống Obama, và các viên chức cao cấp của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ cùng với Thủ Tướng Do Thái Benjamin Netanyahu, về t́nh h́nh khẩn trương ở Trung Đông, mà theo viên chức đó th́ đây có thể là cơ hội cuối cùng để HK thuyết phục Do Thái đừng tấn công Iran trong lúc này, v́ phản ứng của những người lănh đạo quá khích xứ Iran có thể xẩy ra làm thiệt hại tài sản và nhân mạng của người Mỹ ở khắp nơi trên thế giới mà hậu quả sẽ không thề nào lường nổi.

Viên chức này cũng cho biết dù Tổng Thống Obama có xuất hiện trong buổi hội kiến với cộng đồng người Việt được hay không th́ kết quả của việc đệ tŕnh thỉnh nguyện thư cũng như t́m hiểu và nghiên cứu mối quan tâm của người Việt về vấn đề nhân quyền ở VN cũng sẽ diễn ra giống nhau, không có ǵ thay đổi.

DIỄN TIẾN CỦA BUỔI TIẾP XÚC CỦA CỘNG ĐỒNG NGƯỜI VIỆT TỰ DO VỚI CÁC DÂN BIỂU VÀ NGHỊ SĨ CỦA QUỐC HỘI HOA KỲ.

Vào ngày Thứ Tư 06 03 2012, hơn sáu trăm người Việt đă tới Điện Capital của Ṭa Nhà Quốc Hội để vận động với các Dân Biểu và Nghị Sĩ của Lưỡng Viện Quốc Hội Hoa Kỳ để đ̣i hỏi Quốc Hội ra quyết nghị yêu cầu Cộng sản Việt Nam tôn trọng Nhân quyền, trao trả tự do cho những công dân Việt Nam đă bị họ bắt giữ v́ tranh đấu cho nhân quyền và chống ngoại xâm.

Phái đoàn “Thỉnh Nguyện Viên – xin gọi tắt là TNV” của người Việt đă chia ra làm nhiều nhóm nhỏ, đi đến văn pḥng của từng Dân Biểu và Nghị Sĩ để nói chuyện với họ.

Các TNV đă tiếp xúc với Thượng Nghị Sĩ John McCain (Cộng Hoà, Arizona), người vừa đến Việt Nam , và nêu lên hai đề nghị. Đề nghị thứ nhất là áp dụng cùng chính sách đối với Miến Điện trước đây: đ̣i hỏi Việt Nam trả toàn bộ tù nhân chính trị, tôn giáo và lương tâm và dùng đó để đo lường mức độ cải thiện nhân quyền của Việt Nam. Vấn đề thứ hai liên quan đến tài sản của công dân Hoa Kỳ bị xâm phạm bởi chính sách tịch thu nhà đất của chính quyền Việt Nam. Một số người khác cùng lúc đă gặp Dân Biểu David Price (Cộng Hoà, North Carolina) và tŕnh bày về những sai sót trong bản phúc tŕnh hàng năm về t́nh trạng nhân quyền ở Việt Nam.

Quan trọng nhất là cuộc tiếp xúc với Dân Biểu Ileana Ros-Lehtinen, Chủ Tịch Ủy Ban Ngoại Giao thuộc Hạ Viện Hoa Kỳ. Các TNV đă được bà Dân biểu tiếp đón rất ân cần trong sự cảm thông sâu sắc.

n Biểu Ileana Ros-Lehtinen, Chủ Tịch Ủy Ban Ngoại Giao thuộc

Hạ Viện Hoa Kỳ chụp h́nh lưu niệm với các Thỉnh Nguyện Viên.

 

Gia đ́nh và bản thân bà Ros-Lehtinen cũng là nạn nhân của chế độ độc tài cộng sản tại Cuba. Trong cuộc gặp gỡ này bà đă cho biết có nhiều điểm tương đồng về t́nh trạng nhân quyền tại Cuba và Việt Nam:

“Nghe các bạn nói về Việt Nam, nó cũng nhắc tôi về quê quán của tôi tại Cuba. Chúng tôi có những lănh tụ đối lập bị bỏ tù, trong tù, họ đă bị tra tấn. Gần đây, một số vị này đă chết v́ tuyệt thực để phản đối cách đối xử trong tù và bên ngoài trên toàn đảo Cuba, mà thực chất cũng là một nhà tù lớn. V́ vậy, khi người ta hỏi tôi có bao nhiêu tù nhân chính trị tại Cuba, tôi trả lời là 11 triệu, tức toàn bộ dân số tại Cuba. Chính quyền tại đây kiểm soát tất cả, ngay cả cuộc đời của bạn. Đó là một guồng máy lạnh lùng.

Khi chế độ độc tài c̣n cấm người dân hành đạo, quyền tự do ngôn luận, c̣n tra tấn người trong tù, hay bắt bớ dân chúng v́ chính kiến th́ họ chẳng thay đổi ǵ cả. Tất cả những thay đổi ngoài bề mặt chẳng có giá trị ǵ hết.

 Tôi sẽ làm tất cả những ǵ có thể để đẩy mạnh các mục tiêu tự do, nhân quyền, và dân chủ ở Việt Nam và ở tất cả mọi nơi.

Tôi biết các bạn đang quan tâm đến dự luật Chris Smith về Nhân Quyền Việt Nam, H.R.1410. Ngày mai, chúng tôi bắt đầu đưa ra tranh luận và thông qua Tiểu Ban của chúng tôi vào buổi sáng. Các bạn cũng có dự luật Ed Royce, kêu gọi đưa [nhà cầm quyền] Việt Nam trở lại danh sách các nước cần đặc biệt quan tâm...

(Quốc Trang và Duy Anh RadioCTM DienDanCTM tường thuật)

Tóm lại, cuộc vận động của các Thỉnh Nguyện Viên với các Dân Biểu và Nghị sĩ của Quốc Hội Hoa Kỳ đă hoàn toàn thành công.

Chúng ta hy vọng rằng, cả Hành Pháp (Tổng thống Obama) và Lập Pháp (các vị Dân Biểu và Nghị sĩ Quốc Hội) sẽ cùng thông qua dự luật của Dân biểu Ed Royce, đưa Việt Nam trở lại danh sách các nước cần đặc biệt quan tấm v́ vấn đề Nhân Quyền.

Từ đó, chính quyền Cộng sản Việt Nam mới bị áp lực quốc tế mà phải trả tự do cho tất cả những người tranh đấu cho nhân quyền và sự toàn vẹn lănh thổ Việt Nam, và cũng từ đó mà chế độ Cộng sản sẽ bị đào thải.

NGƯỜI VIỆT CỦA TÔI, LÀ THẾ ĐẤY!

NGUYỄN KHẮP NƠI

 

Home