Chu Thập

Bạn
tôi có tài thuyết phục, nhứt là trong chuyện làm ăn lặt vặt. Không
học về tiếp thị và cũng chẳng kinh doanh buôn bán, nhưng hễ bạn tôi
mở miệng “thuyết giảng”, th́ lạ quá, cái ǵ tôi cũng tin. Bà
Gillard nổi tiếng là dẻo mồm dẻo miệng và lúc nào cũng có thể uốn
cong lưỡi để thương thuyết, thỏa hiệp và ngay cả nuốt lời, nhưng lại
thất bại trong chuyện “bán” (sell) các chính sách của ḿnh. Bạn tôi
th́ trái lại, nói ra nghe “ngọt như mật ong”, cho nên tôi dễ bị
khuyến dụ. Chẳng hạn như mới đây, bạn tôi thao thao bất tuyệt về lợi
nhuận kinh tế, hiệu năng chữa bệnh của mật ong và ngay cả nọc ong,
nhứt là đối với bệnh phong thấp. Có triệu chứng phong thấp, lại nghe
người ta đồn về “sữa ong chúa Kỳ Duyên”, cho nên tôi răm rắp tin lời
của bạn tôi và đi rước về một tổ ong được nuôi trong một thùng gỗ
hai tầng, với các “cầu ong” được thiết kế theo đúng tiêu chuẩn.
Người Úc mà. Đă không làm th́ thôi, làm cái ǵ họ cũng làm có bài
bản.
Sau khi đặt tổ ong vào một vị trí theo đúng sách vở
chỉ dẫn, tôi mới t́m hiểu thêm về việc nuôi ong. Th́ ra, nuôi ong
mới xem ra dễ như trở bàn tay; chẳng cần phải chăm sóc mỗi ngày như
các thứ gia cầm khác. Nhưng đi sâu vào thấy cũng nhiêu khê lắm. Bây
giờ tôi mới biết rằng muốn nuôi ong, dù chỉ có đúng một tổ thôi,
cũng phải làm đơn lên Pḥng kỹ nghệ và đầu tư của Tiểu bang New
South Wales...để xin giấy phép; mất 40 Úc kim ngay tức khắc. Đă hết
đâu. Tôi c̣n phải gia nhập vào một Câu Lạc Bộ những người nuôi ong
“tài tử” trong vùng tôi ở để học hỏi và nhứt là mua bảo hiểm “công
cộng” (public liability insurance) . Phải mua bảo hiểm là để đề
pḥng chuyện ong của tôi có thể lang thang qua nhà hàng xóm kiếm ăn
và nhằm ngày người ta có BBQ tiệc tùng mà đốt bậy đốt bạ th́ tôi
lănh đủ.
Chuyện thâu lợi nhuận như bạn tôi “nổ” th́ trước mắt
tôi chưa thấy ǵ cả. C̣n chọc cho ong chích để chữa bệnh phong thấp
th́ tôi chưa dám mạo hiểm lắm. Cách đây mấy hôm, đang làm cỏ xung
quanh mấy bụi sả gần bên tổ ong, bị chích ngay ót một phát sưng vù
lên, tôi không biết ḿnh có đủ can đảm để cho ong làm thày thuốc
chữa bệnh không, nhứt là những nơi cần được chăm sóc thẩm mỹ như mặt
mũi môi miệng.
Thật ra, tôi không trông chờ ở lợi nhuận kinh tế của
việc nuôi ong cho lắm. Dĩ nhiên, mỗi thứ một ít, từ mấy chị gà đẻ
trứng, bầy vịt xiêm nuôi để lấy thịt, mấy con cá chẽm chữa cháy
trong mùa đông khi đi câu vác cần về không, cho đến các thứ rau cỏ
trong vườn...mùa nào thức ấy, tất cả đều góp phần làm nhẹ bớt cái
gánh nặng kinh tế gia đ́nh. Hơn nữa, tôi thích lúc nào trong nhà
cũng có ít “quà” nhà quê để nếu bạn bè thành phố đến thăm, tôi có
ngay để biếu. Nhưng với tôi, quan trọng hơn cả chính là cái niềm vui
được “tự túc tự cường” mà gia cầm, vườn tược có thể mang lại. Ngoài
ra, kiến tạo được một khung cảnh thiên nhiên vừa có sức sống, vừa đủ
yên ắng và tĩnh lặng để “thiền niệm” mỗi ngày là điều tôi hằng mong
ước. Bước vào cái tuổi đă nhận thức được “đi đâu loanh quanh cho đời
mỏi mệt”, suốt ngày tôi chỉ c̣n biết lẩn quẩn trong vườn mà không
bao giờ biết chán. Ngồi thiền th́ tôi không làm được, v́ chân cẳng
đă quá cứng và nhức mỏi. Tôi chỉ c̣n biết “đi thiền” hay “đứng thiền”.
Và cái tổ ong là nơi tôi thường dừng lại để “thiền” nhứt.
Sinh hoạt trong xă hội loài ong quả là một huyền
nhiệm không lư giải được, mà chỉ để chiêm ngắm và ngây ngất mà thôi.
Ư tưởng trước tiên thường đến với tôi mỗi khi đứng chiêm ngắm cái tổ
ong là tinh thần lạc quan. Ong thợ làm việc suốt ngày. Không đi hút
mật nhặt phấn th́ cũng ở nhà dùng cánh quét dọn và làm máy điều ḥa
không khí để giữ cho nhiệt độ trong tổ luôn được điều ḥa. Có tốp
chỉ chuyên đứng canh gác trước cửa. Lạ nhứt vẫn là chuyện hút mật.
Lúc nhỏ ở nhà quê, có những ngày đói lả, tôi cũng đă từng hút mật
trong một số hoa như hoa nho rừng, hoa dủ dẻ...Nhưng ong mật th́
dường như không trừ một loại hoa nào. Ở đâu có hoa là ở đó có ong
mật. Trong hoa th́ dĩ nhiên không chỉ có mật ngọt, mà c̣n có đủ mọi
thành tố đắng cay, hôi thối và ngay cả độc hại khác. Vậy mà ong mật
luôn biết chắt lọc để chỉ lấy mật mà thôi.
Ngẫm nghĩ chuyện này, tôi mới thấy đây là bí quyết
thành công của xă hội loài ong. Từ mọi thứ vàng thau lẫn lộn trong
cánh hoa, ong chỉ hút lấy mật ngọt. Loài người sở dĩ khốn khổ là bởi
không biết chắt lọc cho ḿnh điều tốt đẹp từ những đắng cay của cuộc
đời mà thôi. Cuộc sống có đủ mọi mùi vị. Đón nhận cuộc sống ấy một
cách b́nh thản và t́m cách “hút” được mật ngọt từ những cay đắng: đó
là thông điệp mà loài ong mật luôn muốn nhắn gởi cho tôi.
Trong thánh lễ Mùa Chay, các linh mục có lẽ cũng nhắn
nhủ các tín hữu điều đó khi dẫn giải về cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu.
Khổ đau là điều tất yếu trong cuộc sống. Chúa Giêsu không đến để cất
lấy gánh nặng khổ đau khỏi cuộc sống. Nhưng khi đưa vai đón nhận khổ
đau, Ngài đă biến nó thành khởi nguồn của sự sống, niềm vui và hạnh
phúc. Khổ đau cũng là vấn đề cốt lơi trong giáo lư Phật Giáo. Đức
Thích Ca không nói rơ nguồn gốc của khổ đau. Trái lại, Ngài chỉ ra
con đường để khắc phục khổ đau hầu được giải thoát.
Ngoài bài học lạc quan, yêu đời, ong c̣n dạy cho tôi
biết sống trung thực. Mật ong có một mùi thơm đặc biệt. Người ta có
thể ngửi mùi thơm của mật mà đoán được loại hoa mà ong hút mật. Nhà
bạn tôi có trồng nhiều thanh long cho nên nghe nói mật ong của bạn
tôi cũng có mùi thanh long. Nhưng dù xuất phát từ loại hoa nào đi
nữa, mật ong lúc nào cũng thơm và mùi thơm tỏa trong không khí và
lan đi khá xa. Đi dạo trong vườn, từ vài chục bước, tôi vẫn có thể
ngửi được mùi thơm của mật ong. Tôi chưa từng nếm mật ong ở Việt nam
dạo gần đây nhưng nghe kể lại là có mùi...đường tán! Không lẽ ong
Việt Nam lấy mật từ bông mía? Chắc ai cũng biết câu trả lời.
Mùi thơm từ tổ ong lan tỏa ra trong vườn khiến tôi
liên tưởng đến chuyện Đông Chu Liệt Quốc của Phùng Mộng Long. Chuyện
kể rằng Việt vương Câu Tiễn đă nếm phải phân của Ngô Phù Sai. Khi
trở lại ngôi vua, Câu Tiễn mắc chứng hôi miệng. Quân sư của ông là
Phạm Lăi liền ra lệnh cho cả triều đ́nh phải nhai một thứ lá cây hái
trên núi gọi là “lá trấp”. Tưởng là để chữa hay pḥng bệnh thối
miệng. Té ra phát kiến của ông quân sư Phạm Lăi là bắt tất cả mọi
cái mồm miệng trong triều đ́nh đều phải thối như vua của ḿnh: tất
cả mọi người đều phải thở ra một cái mùi hôi thối giống như cái mùi
phát ra từ miệng của đấng quân vương.
Trong bài tựa cho Đông Chu Liệt Quốc lần xuất bản năm
2009, bản dịch của Nguyễn Đỗ Mục được Cao Xuân Huy hiệu đính, nhà
văn Phạm Lưu Vũ đă b́nh như sau: “Thật là một h́nh ảnh tượng
trưng thiên tài. Cái chuyện cam tâm thở ra một thứ thối tha để cùng
a dua với đấng chí tôn của ḿnh như thế, th́ chẳng riêng ǵ kẻ sĩ,
quư tộc thượng đẳng cha mẹ dân thủa xưa, kể cả những đời sau này,
đời nào mà chẳng có. Thậm chí cho đến tận bây giờ, “truyền thống” ấy
h́nh như vẫn c̣n hiện hữu đâu đây...”
“Đâu
đây”
mà v́ ở trong nước nhà văn Phạm Lưu Vũ không dám nói rơ ra, ai cũng
hiểu được là Việt nam cộng ḥa xă hội chủ nghĩa ngày nay. Chuyện ông
trời con Hồ chí Minh không những thối cả miệng, mà c̣n thối cả người
v́ bao nhiêu chuyện gian dâm, lừa đảo, trí trá...ai mà chẳng biết,
lại được những người cộng sản Việt nam “a dua” hà hơi thở dốc ra đủ
thứ mùi thối tha để che đậy. Lớp phấn sáp được tô đắp lên mặt mũi
người ngợm thối tha của ông không thể nào có đủ sức khỏa lấp được
bao nhiêu mùi hôi thối từ cuộc đời đày tội ác của ông.
Thời trung học, tôi thường được giáo sư Pháp văn giải
thích rằng “ngay thẳng, thành thật” trong tiếng Việt có một từ tương
đương trong tiếng Pháp là “sincère”. Mà từ “Sincère” lại được cấu
thành bởi hai từ Latinh là “Sine” (không) và “Cera” (phấn sáp). Cho
nên người “ngay thẳng thành thật” là người không tô sơn trét phấn
lên mặt, lên người. Tổ ong th́ có thừa phấn sáp, nhưng loài ong th́
chẳng bao giờ lấy sáp mà trét lên người. Mùi thơm của mật th́ tự
nhiên mà tỏa lan ra bên ngoài. Người nuôi ong nào cũng biết rằng cả
cái tổ ong chỉ có một mùi duy nhứt là mùi mật.
Xă hội loài người có khi cũng có mùi thơm, nhưng
thường là thứ mùi thơm giả tạo để khỏa lấp bao nhiêu những thứ thối
tha từ bên trong. Và dĩ nhiên, cuộc sống càng giả tạo th́ càng khiến
con người đánh mất chính ḿnh và không c̣n t́m thấy đâu là ư nghĩa
của cuộc sống.
Tổ ong có thể gợi lên bao điều để thiền niệm về cuộc
sống. Về mặt tổ chức xă hội, tổ ong quả là một “mô phạm”. Nếu trên
trần gian này có một thứ xă hội “xă hội chủ nghĩa” theo đúng nghĩa
th́ xă hội đó chỉ có thể là xă hội loài ong. Trong xă hội ấy, mỗi
thành phần đều có vai tṛ của ḿnh. Ong chúa có nhiệm vụ điều khiển
đàn ong. Mỗi ngày ong chúa đẻ khoảng 800 cái trứng đă được thụ tinh
vào các lỗ cầu ong. Những cái trứng này sẽ nở ra ong thợ. Ong chúa
cũng đẻ ra những trứng không được giao phối và các trứng này lại nở
ra những chú ong đực. Ong chúa thu hút ong thợ xung quanh ḿnh, ngăn
cản không cho ong thợ xây mũ chúa một cách tùy tiện, kích thích ong
thợ xây tầng lỗ để có nơi đẻ trứng.
Riêng cái đám ong đực chỉ có một nhiệm vụ duy nhứt là
giao phối với ong chúa. Trong đàn, ong đực chẳng làm ǵ cả. Đôi khi
chúng bay đi chơi quanh tổ hoặc đuổi theo các ong chúa để giao phối.
Rỗi việc như thế, nhưng không thể có tổ ong nếu không có ong đực.
Kỳ diệu nhứt hẳn phải là nhiệm vụ của ong thợ. Dù chỉ
sống từ 30 đến 50 ngày, ong thợ dành toàn bộ cuộc đời ngắn ngủi này
để làm việc cho sự tồn tại và phát triển của tổ ong. Hầu như mọi
công việc trong tổ đều do ong thợ đảm nhiệm. Sau khi nở được 3 ngày
là chúng bắt đầu làm việc cho đến khi tự đi t́m chỗ để chết ngoài tổ
ong. Hàng ngày, ong thợ từ 3 đến 5 ngày tuổi phải lo cho ấu trùng
lớn ăn; lớp ong thợ từ 6 đến 10 ngày tuổi th́ lo cho ấu trùng nhỏ.
Người ta tính: trong 6 ngày, ong thợ tới thăm và chăm nom ấu trùng
đến 8000 lần. Từ 8 đến 16 ngày tuổi, chúng phải chuyên lo chế biến
mật. Từ 12 đến 18 ngày, chúng phải lo tiết sáp xây tầng. Trên 18
ngày tuổi, ong thợ đi làm ngoài tổ và chăm lo công việc trong tổ
bằng cách phân thành những nhóm như sau: nhóm đi lấy mật, nước đem
về tổ; nhóm bảo vệ ở cửa tổ; nhóm làm vệ sinh trong tổ; nhóm đập
cánh điều ḥa nhiệt độ trong tổ; nhóm đi trinh sát t́m nguồn hoa...(x.Phan
đắc Nghiệm, 100 câu giải đáp Nuôi ong lấy mật, nhà xuất bản khoa học
tự nhiên và công nghệ, Hà nội, 2010).
Mỗi người một việc, mỗi người chỉ biết sống cho sự
phát triển và tồn tại của xă hội: đó là lư tưởng mà xă hội loài ong
gợi lên cho tôi. Trong các nước xă hội chủ nghĩa, lúc nào người ta
cũng rêu rao khẩu hiệu: ḿnh v́ mọi người, mọi người v́ ḿnh.
Ngày nay, nh́n vào cách sống của mấy ông đầy tớ nhân dân ở Việt nam,
câu nói trên chỉ c̣n lại vế dưới (mọi người v́ ḿnh). Đúng là
“Đồ Đểu”! Miệng ông th́ ra rả cái lư tưởng cao đẹp ấy, nhưng tay
chân của ông và bụng dạ ông th́ chỉ biết thu tóm, vơ vét và hưởng
thụ cho vinh thân ph́ gia.
Không ai có thể đứng quan sát hay thiền niệm bên một
tổ ong mà không nhận ra rằng chỉ có sự hiến thân vô vị lợi mới cho
con người t́m gặp lại bản thân và góp phần xây dựng một xă hội tốt
đẹp. Tôi thích đứng “thiền” bên tổ ong là thế!