Tin Ai Bây Giờ?

________________________________________________________________________________________________ 

Đoàn Thi

 

  

  Sau chiến thắng áp đảo trong cuộc bầu phiếu của Hội đồng dân cử Lao động hôm thứ hai 27 tháng 2 vừa qua, thủ tướng Julia Gillard đă tiến thêm một bước vững chắc nữa trong việc củng cố quyền lực khi bổ nhiệm ông Bob Carr, cựu thủ hiến NSW, làm ngoại trưởng thay thế cho ông Kevin Rudd. Với hành động này, bà muốn cho thấy bà là người có thực quyền. Cùng với bà Gillard, chính phủ Lao động xem ra nắm chắc trong tay sẽ cầm cự cho đến cuộc bầu cử liên bang vào năm 2013. Nhưng có chiến thắng được hay không là c̣n tùy ở ḷng dân, chứ không chỉ do sự đoàn kết và quyết tâm của Đảng. Mà ḷng dân th́ lại đặt trên sự tin tưởng. Một chính phủ chỉ cai trị bằng những hứa hăo, lừa mị, dối trá...th́ khó có thể đứng vững. Sở dĩ uy tín của chính phủ Lao động và cá nhân thủ tướng Gillard ngày càng đi xuống là bởi lúc c̣n làm đối lập cũng như khi cầm quyền, chính phủ này thường lấy sự dối trá và lừa mị làm kim chỉ nam hành động.

 

Những tṛ bôi bẩn

 Trong hầu hết những năm cầm quyền của thủ tướng John Howard, Lao động Đối Lập hầu như lúc nào cũng dở tṛ bôi nhọ ông với đủ mọi cái mũ như: bỉ ổi, đáng ghét, dối trá, chống di dân và giới lao động.

Trong suốt 11 năm, cứ sau một lần thất cử, Lao động đều t́m được một thứ bung xung để biện minh. Năm 1996, khi Liên Đảng đắc cử, thủ tướng Howard liền được mô tả như một người “lỗi thời”, không có khả năng đối đầu với Á châu và không có chính sách. Theo Lao động, sở dĩ ông Howard thắng cử là bởi v́ dân chúng đă quá mệt mỏi do sự cai trị quá lâu của Lao động mà thôi.

Sau thất bại năm 1998, Lao động lại bảo rằng ḿnh thua là bởi thuế GST, chứ thật ra đối với cử tri Úc, Lao động vẫn là đảng được ưa chuộng hơn cả.

Sang đến năm 2001, giải thích về sự thất bại của ḿnh, Lao động lại cho rằng ông Howard có thắng cử được là nhờ tung ra chính sách bài người tầm trú và đánh lừa dư luận trong vụ tàu Tampa. Tựu trung, Liên Đảng có thắng được là nhờ dối trá, ma đầu mà thôi.

Sau chiến thắng năm 2004 của thủ tướng Howard, Lao động tỏ ra dịu giọng hơn. Lần này, Lao động nh́n nhận rằng sở dĩ ḿnh thất bại là v́ đưa ông Mark Latham lên làm lănh tụ. Nhưng Lao động vẫn không từ bỏ những cáo buộc thâm căn cố đế cho rằng ông Howard có đắc cử được là do dối trá và những chiến thuật gây sợ hăi cho người dân.

Măi cho đến năm 2006, bà Gillard và một số người khác trong Lao động mới bắt đầu nhận thức được rằng bao lâu nay ḿnh đă tự lừa dối ḿnh và khinh thường cử tri. Từ đó, Lao động mới chịu xóa bỏ h́nh ảnh giả tạo của ḿnh.

Khi bà Gillard và ông Rudd bắt tay nhau để hành động, cái nh́n của Lao động về kẻ thù Howard có thay đổi đôi chút: mặc dù thủ tướng Howard vẫn măi măi bị cho là một người không nh́n nhận có hiện tượng khí hậu thay đổi, ông được đánh giá một cách tích cực và với nhiều tôn trọng hơn.

Trong cuộc vận động bầu cử năm 2007, Lao động không những đă bày tỏ thiện cảm với ông Howard, mà c̣n ca ngợi ông là khác. Trong giọng điệu rất “ thượng vơ ” của Lao động, ông Howard là một thủ tướng tốt, tuy nhiên đă đến lúc cần phải thay đổi.

Có lẽ một phần v́ chán ngán thời gian cầm quyền quá lâu của Liên Đảng, một phần v́ nhận thấy “thiện chí” của Lao động chăng mà cử tri Úc đă dồn phiếu cho Lao động. Nhưng tiếc thay, cái giọng điệu “ḥa nhă” và quân tử ấy đă biến mất để Lao động lại hiện nguyên h́nh của một Đảng chuyên dối trá và đánh lừa chính ḿnh. Trong 18 tháng vừa qua, chỉ cần nh́n lại những lần thất hứa, nuốt lời của Lao động để thấy được bộ mặt thật của Đảng này.

 

Vẫn bổn cũ soạn lại

 Lên cầm quyền, Lao động lại trở về với những giọng điệu cũ rích. Nào là thuế Hầm mỏ và thủ tướng Rudd bị các tỷ phú khai thác hầm mỏ mở chiến dịch hạ bệ. Nào là con số người tầm trú t́m đến Úc đại lợi là do lỗi của Liên Đảng. Nào là Lao động bị chỉ trích là v́ thái độ thù nghịch của truyền thông. Mặt khác, chính phủ Lao động vẫn khăng khăng cho rằng một khi được kư ban hành, thuế Khí thải sẽ được dân chúng Úc ủng hộ.

Riêng với lănh tụ đối lập Tony Abbott, Lao động cũng chụp lên những cái mũ đă từng được dành cho thủ tướng Howard. Kể từ khi được bầu làm lănh tụ đối lập, tuy bị Lao động đánh giá thấp, nhưng ông Abbott vẫn cứ đạt được nhiều thành tích. Mặc dù thấp, nhưng uy tín cá nhân của ông Abbott vẫn cao hơn bà Gillard. Chính ông Abbott đă hạ gục ông Rudd và cũng chính ông đă phá vỡ thế đa số của chính phủ Lao động trong cuộc bầu cử liên bang. Ông đă thành công trong việc thuyết phục dân chúng Úc xem thuế Khí thải như một thứ thuế độc hại. Hiện nay, so với bà Gillard, ông đă được dân chúng Úc ưa chuộng hơn và trên toàn lănh thổ Úc, dưới sự lănh đạo của ông, Liên Đảng đang dẫn đầu.

Ngoài ra, điều oái oăm là hiện ông Abbott lại được giới lao động ủng hộ, bởi v́ một trong những lá bài của ông là vận động chống lại việc giá sinh hoạt gia tăng. Cái nh́n của ông về thuế Khí thải gần gũi với cái nh́n của dân chúng hơn bất cứ ai trong chính phủ Lao động.

Người ta có thể chê ông Abbott thiếu những chính sách rơ ràng hay sai lầm trong một số vấn đề như luật tầm trú và chương tŕnh nghỉ hậu sản có lương. Nhưng mở chiến dịch bêu diễu ông Abbott v́ thái độ tiêu cực của ông đă không nâng cao uy tín của Lao động và thuyết phục dân chúng tin tưởng bà Gillard hơn ông.

Cốt lơi của vấn đề vẫn là chữ tín. Sở dĩ sự ủng hộ của dân chúng Úc dành cho Lao động và bà Gillard ngày càng sút giảm là bởi v́ bà Gillard đă thất hứa khi đưa ra luật thuế Khí thải, kư thỏa hiệp thành văn với Đảng Xanh và ấn định giá một tấn khí thải là 23 Úc kim vào tháng 7 tới đây. Mới đây, tổng trưởng tài nguyên, ông Martin Ferguson, đă nh́n nhận rằng quyết định này có thể gây thiệt hại nặng nề cho kỹ nghệ Úc. Rồi đây, khi những hứa hẹn về bù lỗ không được tuân giữ, người dân Úc sẽ thấy được bộ mặt “dối trá” của chính phủ Lao động.

V́ “dối trá” cho nên dễ tiền hậu bất nhất. Chẳng hạn như vừa qua, khi diễn ra cuộc đấu đá nội bộ, bà Gillard vẫn một mực tuyên bố rằng chính phủ Rudd là một chính phủ “tốt”. Nhưng liền sau đó, bà lại phanh phui bộ mặt hỗn loạn, bệnh hoạn và hèn hạ của ông Rudd.

Tính cách hỗn loạn của chính phủ Rudd đă được báo The Australian phê b́nh ngay từ năm 2008. Nhưng lúc bấy giờ, chính phủ Lao động xem đây như một âm mưu nhằm hạ giảm uy tín của chính phủ.

Khi những thiệt hại của chương tŕnh gắn chất cách nhiệt lên đến 2 tỷ 7 Úc kim và việc tài trợ cho các pḥng họp trong các trường học lên đến 16 tỷ được tiết lộ trên báo The Australian th́ chính phủ cũng nói rằng đây là một âm mưu của tập đoàn báo chí Murdoch. Cách đây hơn hai tuần, một bản phúc tŕnh độc lập cho thấy rằng những thiệt hại đến ngân sách và sự nguy hiểm tính mạng trong chương tŕnh gắn cách nhiệt lẽ ra đă có thể được tiên liệu và đề pḥng. Một chính phủ được mô tả là “tốt”, với sự tham gia của những bộ trưởng kỳ cựu như bà Gillard, hẳn đă không để xảy ra những phí phạm và thiệt hại như thế.

Trước bất cứ thất bại nào, chính phủ Lao động cũng luôn t́m được vật tế thần để chạy tội. Ngay cả thuế Hầm mỏ được đưa ra dưới thời ông Rudd, mới đây tổng trưởng kinh tế Wayne Swan cũng t́m cách quy tội cho các tỷ phú hầm mỏ, trong khi đó trách nhiệm thuộc về chính ông, bởi v́ ngay từ đầu ông đă không chịu tham khảo với giới kinh doanh hầm mỏ.

Tựu trung, chuyện ǵ chính phủ Lao động cũng có thể t́m cách quanh co để chạy tội.

 

Vẫn chuyện giấu đầu ḷi đuôi

 Việc ông Bob Carr được bổ nhiệm làm ngoại trưởng thay thế ông Kevin Rudd là một thắng lợi lớn của chính phủ Gillard và cũng là một điều đáng mừng cho Úc đại lợi. Với việc bổ nhiệm này, chỗ trống của Lao động ở Thượng viện do thượng nghị sĩ Marc Arbibb từ chức tạo ra đă được lấp đày. Bà Gillard lại củng cố được quyền lực của ḿnh. Với tài năng của ḿnh, ông Carr sẽ tạo được một chỗ đứng đáng trọng nể cho Úc đại lợi trên chính trường quốc tế.

Tuy nhiên, tiến tŕnh bổ nhiệm đầy nhiêu khê này lại cho thấy cung cách làm việc thiếu trung thực và đầy léo lận của chính phủ Gillard. Việc ông Stephen Smith ngắm nghé bộ ngoại giao và muốn lấy lại chức vụ mà ông đă buộc phải hy sinh v́ đại cuộc để dành cho ông Rudd là chuyện dễ hiểu. Việc ông đành ngậm đắng nuốt cay để một lần nữa nhường chỗ cho ông Carr cũng chẳng có ǵ phải ngạc nhiên. Đáng nói là chuyện cù cưa và úp mở trong việc bổ nhiệm này.

Hôm thứ ba 6 tháng 3, báo The Australian đưa tin rằng ông Carr đă được chính phủ ngỏ ư đưa lên làm ngoại trưởng. Tin này được ông Swan cho là “hoàn toàn thất thiệt”. Dù vậy, báo The Australian vẫn tiếp tục bám vào tin này đến độ măi cho đến hôm thứ sáu vừa qua, chỉ 4 tiếng đồng hồ trước khi thủ tướng Gillard chính thức công bố việc bổ nhiệm, tổng trưởng kinh tế lại c̣n lên đài phát thanh ABC để “bác bỏ tin của báo The Australian”. Báo này viết rằng thật là khó hiểu khi một nhân vật thân cận với thủ tướng như ông Swan lại không được bà Gillard tiết lộ về một việc bổ nhiệm quan trọng như thế. Hay vốn quen thói “chuyện ǵ cũng chối được”, ông Swan chỉ làm như một cái máy thôi.

Theo báo The Australian, chính phủ Lao động không bao giờ chịu học từ những sai lầm của ḿnh. Trở lại với thái độ của chính phủ Lao động trước cuộc khủng hoảng tài chính thế giới. Những chương tŕnh kích thích kinh tế đầu tiên của chính phủ đă tỏ ra có hiệu nghiệm. Nhưng đợt kích thích thứ hai đă bị bội chi mà không mang lại kết quả nào. Chính phủ Lao động khẳng định rằng ḿnh đă cứu văn cho kinh tế Úc đại lợi khỏi suy thoái, nhưng lại không chịu nh́n nhận rằng chính nhu cầu về khoáng sản của Trung Quốc đă giúp gia tăng thu nhập và đẩy mạnh phát triển của Úc đại lợi. Chính phủ Lao động cũng chẳng chịu nh́n nhận rằng chính nhờ đồng Úc kim được thả nổi hay Ngân hàng quốc gia hạ giảm lăi xuất mà kinh tế Úc mới được như ngày nay. Cũng thế, chính phủ cũng chẳng chịu quan tâm đến những quan ngại của giới kinh doanh khi họ sợ rằng thuế Hầm mỏ, thuế Khí thải và Luật B́nh Đẳng nơi Làm việc (Fair Work Act) có thể gây thiệt hại cho kinh tế và gia tăng thất nghiệp.

Tổng trưởng kinh tế Swan vẫn cứ cho rằng những người giàu có nhất nước đang cấu kết với truyền thông để chỉ lo cho quyền lợi riêng tư của ḿnh. Quên rằng những cự phú mà ông nêu đích danh như Gina Rinehart, Andrew Forrest và Clive Palmer là những người đă từng bỏ tiền đầu tư và tạo ra công ăn việc làm cho nhiều người, ông Swan tố cáo họ là những người đang “khinh thường sự b́nh đẳng và đe dọa nền dân chủ của chúng ta”. Ông không màng đến những đóng góp đáng kể của họ cho nền kinh tế và quốc gia. Không chỉ lên tiếng tố cáo chủ nghĩa cá nhân bạo tàn, tổng trưởng kinh tế Úc c̣n phải có vai tṛ lo cho đất nước được thịnh vượng xuyên qua những chính sách đẩy mạnh sản xuất và tăng trưởng. Đọc lại tác phẩm có tựa đề “Postcodes” (mă thư tín) của ông, người ta có cảm tưởng như đương kiêm tổng trưởng kinh tế Úc chỉ có một quan tâm là “chia đều chiếc bánh hơn là t́m cách làm một cái bánh lớn hơn”. Ông đă không nắm bắt được di sản mà chính phủ Lao động dưới thời hai ông Hawke và Keating đă để lại.

Thái độ của chính phủ Lao động đối với truyền thông, một cách cụ thể, phản ứng của tổng trưởng kinh tế Swan đối với báo the Australian liên quan đến việc bổ nhiệm ông Bob Carr cũng như sự kiện ông liên kết truyền thông với những người giàu có, phản ảnh nỗi sợ hăi của chính phủ này đối với sự thật. Trong một xă hội tự do, truyền thông tự do cũng chính là tiếng nói của sự thật. Chỉ có báo chí mới giúp cho người dân kiểm soát được chính phủ của ḿnh. Và dĩ nhiên, cũng chính người dân mới có thể thẩm định được giá trị của truyền thông. Trong truyền thông thương mại và tự do, chính độc giả là người thẩm định giá trị của một cơ quan truyền thông. Cơ quan truyền thông nào không được tin tưởng v́ không làm sứ giả của sự thật th́ đương nhiên sẽ bị tẩy chay. Và dĩ nhiên, một chính phủ biết tôn trọng sự thật cũng phải xem truyền thông như một thứ “lan can” giúp ḿnh khỏi rơi xuống hố của dối trá và lừa mị.

                Đoàn Thi

 

Home