Chuyện Thời sự:
Một trang sử thế giới mới: nền Dân chủ toàn
thắng:
Tổng thống Barack Obama
______________________________________________________________________________________________
Phan Văn Song

Sáng nay ngày 5 tháng 11 thức dậy, sự thật đáng
ngại từ cả gần nửa tháng nay, nay đă thành sự thật:
Từ
nay, nghĩa là bắt đầu ngày 20 tháng giêng 2009, nước Huê kỳ sẽ có một người
lai da đen lên cầm quyền. Lịch sử đang sang trang: đây là vị Tổng thống đầu
tiên da mầu của Đệ nhứt cường quốc. Nền Dân chủ cả thắng. Có ai có
thể nghĩ rằng, trăm năm trước những người da đen ở Mỹ, những con cháu của
đám nô lệ bị bán sang Thế giới mới để cho các đồn điền các chủ nhơn da trắng,
ngày hôm nay có con cháu có thể làm Tổng thống. Với bà Michaele Jean, người
lai da mầu, gốc HạUyDi, cựu di cư tỵ nạn được bầu lên làm Thống đốc Canada
đă là một sự mầu nhiệm rồi, với Thống đốc Arnold Schwarzenegger, một người
tỵ nạn tài tử ci nê vẫn có thể làm Thống đốc Tiểu bang California được, lại
một sự mầu nhiệm khác. Phải ‘Yes We Can’. Dân chủ là như vậy, một cô
bé con một ông da đen, con cháu nô lệ, làm nghề gác dan và một bà mẹ da đen
không biết chữ vẫn có thể cho con học Đại học và làm Luật sư associate tại
một Văn pḥng Luật sư lớn ở Chicago, đó là tiểu sử bà Đệ nhứt phu nhơn mới
của xứ Mỹ Michelle Obama. Yes We Can. Cái thắng của Ông Barack
Obama là cái thắng của nước Mỹ. Một quốc gia của mọi thay đổi, một quốc
gia của mọi sự mầu nhiệm. Cố gắng, làm việc siêng năng, năng động chúng ta
có thể thay đổi đời sống chúng ta. Thế kỷ 20 đă giải phóng người da đen ở Mỹ,
từ những người lính da đen đầu tiên vào quân ngũ để giải phóng thế giới khỏi
nạn Na Zi, đến ngày nay nước Mỹ có một vị Tổng thống da đen, một chặng đường
rất dài đă đi qua. Nền Dân chủ toàn thắng. Người dân ở Mỹ toàn
thắng. Đây cũng là cái thắng của tuổi Trẻ thắng tuổi Già. Cái Mở thắng
cái Đóng. Cái Năng Động thắng cái Thủ Cựu. Cái Tổ chức, Marketing, từ chương
tŕnh, sửa soạn, nghiên cứu, (2 năm) thắng cái làm ẩu thiếu suy nghĩ thiếu
tổ chức, lo vào giờ chót. (Cái áo mặc của bà Michelle giống như cái mặc của
Bà Jacqueline Kennedy năm xưa). Và đây cũng là cách sang trang của cả hai
Đảng: Đảng Dân Chủ sang trang, không muốn gia đ́nh Clinton tiếp tục vào
chánh trị nữa, chọn Obama là trừng phạt Hillary Clinton. Đảng Cộng ḥa trừng
phạt tám năm sai trái của Georges W. Bush. Cả hai Đảng sang trang, không
chấp nhận cái Cũ nữa; Và Toàn Dân Mỹ đă chọn cái mới. Đáng phục, đáng nể.
Có
một chục, một trăm lư do để bầu cho Ông Obama. Trong một bài viết cách đây
gần một tháng tôi kêu gọi công đồng người Mỹ gốc Việt hăy bỏ phiếu cho ông
McCain, v́ biết chắc chắn là ông Obama sẽ thắng. Tôi biết ông McCain thua
ngay từ tháng Chín khi Nhóm Tín Dụng Lehmann Brothers đang bị sập tiệm phá
sản, mà ông McCain vẫn tiếp tục ru ngủ dân chúng bằng cái tuyên bố rằng nền
kinh tế Huê kỳ đang được dựa trên những căn bản vững vàng chứng tỏ rằng Ông
McCain hoàn toàn dốt về ngành kinh tế. Mà thế giới và nước Mỹ ngày mai cần
một tay quản lư kinh tài giỏi. Tôi chỉ mong ông Obama thắng vừa phải thôi,
với một số chừng mực Đại cử tri 280/290 là để đủ thắng. Đằng nầy Ông thắng
với tỷ số phủ đầu Ông McCain. Tội nghiệp Đảng Cộng ḥa, vừa lănh cái gia tài
khó khăn của Tổng thống Bush, đến nổi không có một thủ lănh nào khả dĩ ngon
lành dám đứng ra làm ứng viên, phải để một ông già 72 tuổi hy sanh cuối đời
ḿnh để lănh đạn cú chót, và một thí chốt một cô bé ngây thơ chưa một ngày
xuất ngoại khỏi xứ Mỹ để biết thế nào là thế giới, thế nào là ngoại giao?
Đảng Cộng ḥa đă lựa chọn cái Thua. Thua là phải!
Tôi
rất mừng rằng Ông Obama thắng. Nền Dân chủ đă thắng, Chế độ Chánh trị- Huê
Kỳ thắng, người Mỹ thắng. Nhưng tôi rất lo, tôi lo lắng là v́ Đảng Dân Chủ
Huê kỳ thắng. Đảng Dân Chủ, năm 1963, đă bật đèn xanh cho đảo chánh giết bỏ
đồng minh ḿnh là Tổng thống Ngô Đ́nh Diệm. Tôi có kinh nghiệm sống 14 năm ở
Pháp dưới chế độ Tổng thống Mitterrand, phe tả Đảng dân chủ Pháp. Cũng một
lư luận Mỵ dân, cũng chiêu bài miễn thuế nhà nghèo, tăng thuế nhà giàu,
cũng lời hứa củng cố Quỹ Bảo vệ Xă hội... Rút cuộc, quốc hữu hóa một số Ngân
hàng, một số xí nghiệp, biến những anh công nhơn, anh kỹ sư siêng năng, năng
động, đầy sáng kiến thành những anh công chức, vừa làm việc vừa câu giờ, làm
việc trông hết giờ không cần biết hết việc... quan liêu, cửa quyền, vô trách
nhiệm. Quan niệm ‘Trách nhiệm nhưng vô tội’ (Responsable mais pas coupable)
bắt đầu từ những ngày ấy. Nước Pháp lúc ấy là một Cộng ḥa Sô Viết duy nhứt
thành công trên thế giới. Tăng thuế nhà giàu, tăng thuế những lợi nhuận to,
các nhà đầu tư sẽ bỏ đi ra nước ngoài. Giảm thuế nhà nghèo tạo những kẻ lưu
manh gian thuế để trả ít thuế, thắng bớt những đầu tư hay lợi nhuận để giữ
phần lời dưới mức chịu thuế cao... Vân ..Vân. Môn thể thao thịnh hành nhứt
của người Pháp, thời bấy giờ là ăn gian thuế (le sport favori des français
est de ‘tricher le fisc’)... Những bê bối của phe tả của Pháp ngày nay ông
Sarkozy Tổng thống đương nhiệm vẫn c̣n phải gánh chịu. Tôi sợ Đảng Dân chủ
Mỹ cầm quyền cũng bởi tôi lo cho thân phận nước Việt Nam ta. Từ đời Ông Tổng
thống Reagan nước Mỹ đă phục hồi sức mạnh quân sự của ḿnh. Mỹ có đủ sức làm
‘sen đầm quốc tế’. Ở Thái b́nh Dương vùng của quê hương Việt Nam thân yêu,
ảnh hưởng của Mỹ hạn chế được bành trướng của Trung Cộng. Đảng Cộng ḥa và
Ông Bush, mặc dù bận với Irak, với A Phú Hăn vẫn kềm chân Tàu trong vị trí
của nó. Đảng Cộng ḥa tuy đối đăi tốt với Việt Nam, nhưng khi chấp nhận giúp
Việt Nam có một Quân lực khá mạnh, sẵn sàng giúp đở quân sự cho Việt Nam, là
một cách kềm chế anh Trung Cộng. Dĩ nhiên đối với chúng ta những người đấu
tranh cho Dân chủ Công bằng, Công lư và Nhơn quyền sớm trở lại cho Việt Nam,
sự đối đăi của Đảng Cộng ḥa Mỹ với Việt Nam Cộng sản hiện nay, không làm
chúng ta vừa ḷng. Chúng ta muốn nhiều chuyện, muốn Mỹ phải đặt cao điều
kiện Nhơn quyền lên hàng đầu trong mọi quan hệ ngoại giao và thương mại với
Việt Nam. Ta muốn Quốc hội Mỹ phải đưa Việt Nam trở lại danh sách các nước
đáng quan tâm (CPC). Nhưng dù thế nào vẫn cũng không sao, v́ Đảng Cộng ḥa
Mỹ vẫn giúp Việt Nam không bị ăn hiếp bởi Trung Cộng. Nhưng ngày mai, khi
Đảng Dân chủ cầm quyền, Đảng Dân chủ, bớt hiếu chiến, sẽ trọng Việt Nam như
là một khách hàng, sẽ trọng Tàu như một khách hàng. Tàu sẽ ăn hiếp Việt Nam.
T́nh h́nh kinh tế năm tới sẽ làm Tàu buôn bán ế ẩm, Tàu sẽ chuyển hàng dư
thừa ế ảm bán cho Việt Nam, bán phá giá để cạnh tranh hàng nội địa Việt Nam,
và Việt Nam sẽ không phát triển nổi. Từ từ, nếu Nhà cầm quyền Việt Nam không
có kế hoạch bảo vệ thị trường, Việt Nam sẽ bị Tàu nuốt trửng.
Tôi
chỉ lo khi Đảng Dân chủ cầm quyền, với một Ông Obama măi lo cho Xă hội Mỹ,
măi lo cho lợi tức người dân Mỹ, bế môn tỏa cảng, thế giới sẽ bị bỏ quên. Ở
Âu Châu, Poutine và Nước Nga sẽ là một vấn nạn, Nga sẽ t́m cách Phục hồi một
Tân Sô Viết. Bắt đầu bằng những nước Đông Âu, từ từ sẽ tràn vào vùng Balkan.
Nga chỉ ngán Nato, nhưng Nato không có Mỹ Nato cũng sẽ vô hiệu. Ở Trung Đông,
Palestine và Do Thái đang hồi gay cấm do hai phái cực đoan: phái cực đoan
Hamas Palestians, và phái cực đoan nhà Thờ Do Thái giáo. Bà Tân Thủ tướng
Tipzi đến nay vẫn chưa lập được nội các, e rằng chánh phủ sẽ ngă về tay cực
hữu Benahim Bentanahou. Đông Nam Á, với những tham vọng rơ ràng của Tàu,
đang t́m đướng bành trướng ra khơi. Nếu Mỹ hạn chế hoạt động của Hạm đội 7,
th́ ai có thể cầm chân Tàu? Phải lập lại SEATO, phải lập lại khối ANZUS
(Australia, New Zeland, USA) để kềm anh Tàu ở quanh quẩn trong hành lang
sanh mạng của Tàu. C̣n Vấn đề Hoàng Sa và Trường Sa với Việt Nam ta? những
tranh chấp nầy nếu không có con cọp (mặc dù là giấy đi nữa) Mỹ, ai sẽ là
trung gian can gián làm trọng tài.? Không có Mỹ e rằng Việt Nam sẽ bị Bắc
thuộc mất thôi ./.
5 /11/2008
Phan Văn Song
|