Việt Luận
Hồi
tháng Giêng, đài truyền hình SBS chiếu phim tài liệu 'Once
Upon a Time in Cabramatta, ngày xưa ở Cabramatta'. Phần khá
lớn trong phim nhắc đến tệ nạn ma tuý. Ma tuý làm hư Tony
Hoàng. Gây đau khổ bà mẹ Châu Hoàng. Khiến ông bố của Joe Lê
chảy nước mắt mà than '...mình đã thất vọng...'.
Rơ ràng ma tuý là tệ nạn: giết người, làm tan
nát gia đ́nh và băng hoại xă hội. Phải chống lại ma tuý. Đây
là điều rơ ràng. Nhưng khi tìm cách chống thì chuyện không
còn rơ ràng.
Thế giới từng dùng nhiều biện
pháp. Cổ điển là trừng phạt. Ai trồng ma tuý thì bắt giam.
Ai buôn ma tuý thì lôi ra toà. Nhưng ai ghiền ma tuý thì lại
được cai. Mạnh tay nhất là Singapore. Ở đây, người bị bắt với
15 gr bạch phiến hay 30 gr cocaine phải chịu án tử hình. Năm
2005, Nguyễn Tường Vân bị bắt với 396.2 g bạch phiến và bị
treo cổ chết. Thật ra, không phải chỉ Singapore mà có 30 quốc
gia khác cũng kêu án tử hình cho người buôn ma tuý. Trong đó
có Việt Nam, Hoa kỳ, Mă lai, Indonesia, Trung quốc...
Ngược lại, một số nơi khác cho
rằng trừng phạt còn làm cho ma tuý trở thành mắc mỏ và
khiến cho người dùng có thêm cái thú... khoái cảm vì qua
được mặt luật pháp. Từ ngày 1.7.2001, Bồ đào nha (Portugal) trở
thành quốc gia đầu tiên không kết tội người dùng ma tuý. Hai
nước Tây ban nha và Ý theo chân. Sau ngày 1.1.2010 ai mang 10 gr
cần sa hay 1.5 gr bạch phiến tại Cộng hoà Tiệp thì không còn
bị kết tội hình sự nữa. Ở Ḥa lan, người ta đi đến kết luận
dùng ma tuý là vấn đề của sức khỏe chứ không còn là chuyện
hình sự. Ở đó, có quán cà phê bán ma tuý.
Tại Úc, vào năm 1985, chính phủ
bắt đầu biện pháp mạnh khi mở trận chiến mang tên 'War on Drugs,
chiến tranh chống ma tuý'. Tuy nhiên, vì Úc không có án tử
hình nên người bị bắt chỉ qua vài...'giấc ngủ trưa' trong nhà
tù đủ tiện nghi rồi được thả. Sau gần 20 năm chiến tranh
chống ma tuý, tuần qua một nhóm thức giả Úc ra tuyên bố: Úc
thua trận chiến rồi! Đặc biệt, đồng tình với nhìn nhận này
có cựu công tố viên
Nicholas
Cowdery, QC tại toà án NSW, cựu chỉ
huy trưởng cảnh sát liên bang
Mick Palmer và tân ngoại trưởng Úc (người từng
làm thủ hiến NSW) Bob Carr.
Đáng cho chúng ta suy nghĩ là người có trách
nhiệm chống lại ma tuý nhìn nhận: mạnh tay với ma tuý làm
thiệt hại hơn là tạo ra lợi ích. Tại Hoa kỳ, cảnh sát bắt
giam hơn 39 triệu người dính ma tuý. Thế mà theo lời cựu
thám tử Jack Cole -- chuyên về bắt ma tuý: Kết quả của biện
pháp mạnh là ma tuý trở thành tinh chất hơn, rẻ hơn và dễ
mua hơn! Ở Úc, cảnh sát dành ra 80% thời giờ và nhân lực để điều
tra ma tuý và nhà tù chứa từ 70 cho đến 80% tù nhân từng
dùng ma tuý.
Với kết quả đáng buồn ấy, Úc
phải suy nghĩ lại chính sách tay này trừng phạt người buôn ma
tuý còn tay kia cai nghiện cho người sử dụng. Ranh giới giữa
buôn bán và sử dụng ma tuý rất là nhoè nhạt nên luật pháp
và cơ quan công quyền khó chọn đúng phương thuốc cho tệ nạn
này.
Phải chăng đă đến lúc Úc nghĩ
lại biện pháp đang dùng? Người ta nói đến một giải pháp không
truy lùng nữa. Người ta nghĩ đến cho phép xài ma tuý như đang
cho phép cờ bạc, uống rượu, đĩ điếm. Úc đă cho phép ba thứ 'lăng
nhăng' kể trên mà không phải người Úc nào cũng cờ bạc, rượu
chè và đĩ diếm!
Trừng phạt không phải là giải
pháp duy nhất để ngăn chận tệ nạn ma tuý. Trong phim 'Once
Upon a Time in Cabramatta, ngày xưa ở Cabramatta', chúng ta
thấy cảnh sát đă truy lùng và bắt giam người dính ma tuý nhưng
bó tay. Nạn nhân của ma tuý còn cần thêm nước mắt của mẹ,
được cha mang về nhà và gia đ́nh lén lút mua ma tuý cho con
bớt cơn vật. Điều này cho thấy: chống lại ma tuý không thể
là độc quyền của cảnh sát, chính trị gia mà cần thêm nhiều
người tiếp tay.
Cuối cùng còn cần thêm 'ơn
phước thiêng liêng'. Đoạn kết rất có hậu của anh chàng
ghiền và buôn bán ma tuý Tony Hoàng ở bên trong nhà thờ
Cabramatta cho thấy thế giới phàm tục này có liên hệ với cõi
thiêng liêng khác. Cõi thiêng liêng ấy làm cho Tony Hoàng bừng
tỉnh. Đó là một trong nhiều ý nghĩa của lễ Phục sinh vào
cuối tuần này.
Happy Easter. Bừng tỉnh.
Việt Luận