Ư Kiến Độc Giả

________________________________________________________________________________________________ 

Thắc mắc về một chi tiết quan trọng trong bài nói chuyện

của Ls Lưu  Tường Quang

 Vào chiều thứ Bảy vừa qua (23/10) tôi có đi tham dự buổi nói chuyện của Đảng V́ Dân với đồng hương ở Sydney tại nhà hàng International, Canley Vale.

Trước khi ông Nguyễn Công Bằng (Tổng Thư Kư của Đảng V́ Dân) tâm t́nh và phần hỏi đáp là hai bài nói chuyện của Ls Lưu Tường Quang và Ls Đào Tăng Dực.

Bài nói chuyện của Ls Lưu Tường Quang có tựa đề là “Việt Nam và Vấn Đề Biển Đông Trong Thập Niên 2010”. Trong bài nói chuyện này ông có nhắc lại 2 điểm quan trọng của trong Tuyên Bố Chung giữa Tổng thống George W. Bush và Thủ tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng sau khi hai người gặp nhau tại Washington vào cuối tháng 6 năm 2008 và ra tuyên bố chung vào ngày 25/6/2008.

Theo lời Ls Lưu Tường Quang th́ trong Tuyên Bố Chung này, Tổng thống Bush nhấn mạnh hai điểm quan trọng như sau (chúng tôi xin ghi lại đúng nguyên văn của tác giả):

 

1. Hoa Kỳ tôn trọng sự toàn vẹn lănh thổ của Cộng Ḥa Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam.

2. Hoa Kỳ không ủng hộ bất cứ những phong trào, những thế lực nào nhằm lật đổ Cộng Ḥa Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam.

 

Điểm thứ nhất là điều đương nhiên bởi v́ Việt Nam được Liên Hiệp Quốc và quốc tế công nhận.

Tuy nhiên tôi vô cùng ngạc nhiên về điểm thứ hai.

Nếu có một tổ chức chính trị nào lật đổ được chính quyền CSVN do sự ủng hộ của đa số quần chúng, th́ đó là quyền tự quyết của dân tộc Việt Nam.

 

Quan trọng hơn nữa là Tổng thống George W. Bush không thể phản bội lại lư tưởng về tự do và dân chủ mà người Mỹ đă tự hào từ ngày lập quốc đến nay. Câu quan trọng nhất trong Bản Tuyên Ngôn Độc Lập của nước Mỹ ra đời ngày 4/7/1776 là: “Mọi con người được sinh ra đều b́nh đẳng và được tạo hóa ban cho một số quyền không thể tước bỏ, như quyền sống, quyền tự do, quyền được mưu cầu hạnh phúc.”

Kể từ khi Hoa Kỳ trở thành cường quốc mạnh nhất thế giới, lănh đạo thế giới tự do đối đầu lại Khối Cộng Sản sau Đệ Nhị Thế Chiến, Hoa Kỳ luôn luôn dùng chủ thuyết tự do dân chủ như là một vũ khí hữu hiệu nhất để chống lại thế giới Cộng Sản.

Từ khi lập quốc, trong bất cứ bài diễn văn nào của các vị tổng thống Hoa Kỳ khi nhậm chức đều có nhắc đến sứ mạng về tự do và dân chủ, để nhắc nhở người Mỹ đừng quên lư tưởng cao đẹp nhất mà tổ tiên để lại cho các thế hệ mai sau, đồng thời họ cũng muốn gởi thông điệp đó đến tất cả các dân tộc khác trên thế giới.

Tiểu biểu nhất là trong bài đọc diễn văn khi nhậm chức vào ngày 20/1/1961, Tổng Thống Kennedy đă tuyên bốn một cách hùng hồn như sau: “Chúng ta phải nói cho thế giới biết rằng, dù họ có thích hay không thích, chúng ta sẽ sẵn sàng trả bất cứ giá nào, chịu tất cả mọi gánh nặng, đương đầu với tất cả mọi khó khăn, ủng hộ tất cá các đồng minh, chống lại tất cả mọi kẻ thù để bảo vệ sự sống c̣n của chúng ta và sự tự do của con người” (Let every nation know, whether it wishes us well or ill, that we shall pay any price, bear any burden, meet any hardship, support any friend, oppose any foe, in order to assure the survival and the success of liberty). Cho đến ngày nay người Mỹ vẫn luôn tự hào về câu nói này của tổng thống Kennedy.

 

Trong hai bài diễn văn nhậm chức của George W. Bush (mà ông Lưu Tường Quang đề cập đến), danh từ mà ông nhắc đến nhiều nhất là hai từ Liberty và Freedom (Tự do) - (quư vị chỉ cần vào Google đánh chữ “Inaugural Address by George W. Bush” th́ sẽ ra ngay). Tiêu biểu nhất là trong bài diễn văn nhậm chức lần thứ hai vào ngày 20/1/2005, trong đó có đoạn như sau: “So it is the policy of the United States to seek and support the growth of democratic movements and institutions in every nation and culture, with the ultimate goal of ending tyranny in our world”, tạm dịch: “Cho nên chính sách của Hoa Kỳ là theo đuổi và hỗ trợ những phong trào, các cơ quan tranh đấu cho dân chủ tại tất cả các quốc gia và nền văn hóa, với mục đích cuối cùng là chấm dứt các chính thể độc tài chuyên chế trên thế giới.”

 

Cho nên sau khi nghe qua bài nói chuyện của Ls Lưu Tường Quang tôi vô cùng ngạc nhiên, không lẽ Tổng thống George W. Bush phản bội lại lư tưởng mà dân tộc ông từng theo đuổi và tự hào kể từ ngày lập quốc đến nay, và phản bội lại ngay chính lời nói của ông trong bài diễn văn quan trọng nhất trong cuộc đời làm chính trị của ḿnh.

Chúng ta đang sống trong thời đại “Internet”, mọi thứ chỉ trong tích tắc là có thể t́m ra liền, cho nên ngay sau về đến nhà, tôi vào Google để t́m “Tuyên Bố Chung giữa TT Bush và Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng”. Chỉ vài giây là trước mặt tôi hiện ra hai bản Tuyên Bố Chung mà ḿnh muốn t́m, một bản bằng tiếng Anh (Joint Statement Between The United States of America and The Socialist Republic of Vietnam – dated June, 25, 2008) và một bản bằng tiếng Việt (Bản tiếng Việt do chính phủ CSVN dịch đúng nguyên văn bảng tiếng Anh của chính phủ Mỹ).

Tôi đọc nhiều lần và đọc thật kỹ hai bản văn này, nhưng vẫn t́m không ra điểm thứ hai của Ls Lưu Tường Quang (“Hoa Kỳ không ủng hộ bất cứ những phong trào, những thế lực nào nhằm lật đổ Cộng Ḥa Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam”).

Ở điểm thứ nhất, Tổng thống Bush chỉ nói một cách rất vắn tắt như sau: “The two leaders were pleased with the successes of Vietnamese Americans and noted their contribution to the promotion of the relationship between the two countries. President Bush welcomed these contributions and reiterated the U.S. government’s support for Vietnam’s national sovereignty, security, and territorial integrity” – tạm dịch: “Hai nhà lănh đạo hài ḷng với những thành công của người Mỹ gốc Việt và ghi nhận sự đóng góp của họ vào việc thúc đẩy quan hệ giữa hai nước. Tổng thống Bush hoan nghênh những đóng góp này và tái khẳng định sự ủng hộ của Chính phủ Hoa Kỳ đối với chủ quyền quốc gia, an ninh, toàn vẹn lănh thổ của Việt Nam.”

 

Nhưng cũng đừng quên là trong Tuyên Bố Chung ngắn gọn này (chỉ dài khoảng 1500 chữ) mà TT Bush đă nhắn đến từ ngữ Nhân Quyền (Human Rights) đến 4 lần. Và cũng không nên quên rằng một quốc gia Việt Nam tự do dân chủ vẫn có lợi cho nước Mỹ hơn là một chế độ độc tài đảng trị. Trong suốt 35 năm người Mỹ không bao giờ không đề cập đến vấn đề nhân quyền tại Việt Nam mỗi khi có cơ hội.

Ls Lưu Tường Quang là một trong những người Úc gốc Việt nổi tiếng nhất của cộng đồng người Việt tại Úc, từng là một viên chức ngoại giao cao cấp của chính phủ Việt Nam Cộng Ḥa và chính phủ Úc, đồng thời cũng là diễn giả thường xuyên trong những buổi nói chuyện của cộng đồng người Việt tại Sydney nói riêng và nước Úc nói chung, tiếng nói của ông chắc chắn có trọng lượng rất nhiều so với một người b́nh thường. Hy vọng ông giải tỏa thắc mắc của một người b́nh thường như tôi, một người theo dơi vấn đề chính trị một cách một cách rất “amateur”.

Theo tôi, điểm thứ hai mà Ls Quang nêu ra rất quan trọng v́ nó ảnh hưởng đến quan điểm và quyết định chiến lược của các tổ chức chính trị trong và ngoài nước trong vấn đề tranh đấu cho dân chủ và tự do.

Và điều quan trọng nữa là một số những vị lănh đạo các tổ chức chính trị người Việt trong và ngoài nước thường có cái nh́n sai lệch về một người bạn đồng minh sát cánh với dân tộc VN trong suốt 20 năm chiến đấu để bảo vệ lư tưởng tự do, một dân tộc đă hy sinh tại chiến trường VN 56,000 binh sĩ, gần 200,000 bị thương, phí tổn lên đến 200 tỉ mỹ kim (tính vào thời điểm đó) và hiện đang là nơi định cư của hơn 2 triệu người Việt.

Trong 35 năm qua tại hải ngoại chúng ta vẫn thường xuyên nghe các diễn giả nhắc đi nhắc lại câu nói “Người Mỹ chỉ biết đến quyền lợi của ḿnh” khi bàn về chuyện Việt nam. Đó là điều đương nhiên, chỉ có những quốc gia độc tài như CSVN mới chỉ biết đến quyền lợi của phe nhóm và cá nhân mà ngoảnh mặt trước nỗi đau và quyền lợi chung của dân tộc. Nhưng cũng đừng nên quên rằng trong suốt hơn 200 năm qua kể từ khi người Mỹ đặt chân lên Đà Nẵng lần đầu tiên vào tháng Giêng năm 1803, đă có biết bao nhiêu lần quyền lợi của nước Mỹ và quyền lợi của nước VN trùng hợp nhau, nhưng chúng ta đều để mất cơ hội. Trong lúc đó th́ người Nhật và người Đức đă biết tận dụng chương tŕnh viện trợ “Marshall” của Mỹ để vươn lên từ đống tro tàn.

Điệp khúc “Chúng ta thua v́ bị người Mỹ phản bội…” cứ nghe nhắc đi nhắc lại trong 35 năm qua, nhưng có bao giờ chúng ta tự hỏi: tại sao người Mỹ không phản bội Nam Hàn, không phản bội Đài Loan, không phản bội Do Thái… mà lại phản bội VNCH. Chúng ta trách người Mỹ không ủng hộ mạnh mẽ một tổ chức chính trị tranh đấu tự do dân chủ cho VN, nhưng có bao giờ chúng ta tự hỏi là có một tổ chức chính trị nào ở hải ngoại đủ uy tín và hậu thuẫn của cộng đồng người Việt để họ đặt niềm tin hay không? Ngay cả trong cộng đồng chúng ta mỗi khi nghe đến những đảng phái chính trị của người Việt đă thấy nản ḷng, th́ đ̣i hỏi ǵ hơn ở người Mỹ? Chúng ta chỉ biết chửi Mỹ nhưng không có một nhân vật cao cấp nào của chính quyền VNCH đủ cam đảm đứng ra nhận lỗi trước đồng bào của ḿnh về việc làm mất nước.

Dù có thương hay có ghét Mỹ th́ trước mắt đó vẫn là quốc gia quan trọng nhất có thể giúp chúng ta tranh đấu giành lại quyền tự do và dân chủ, và đó cũng là quốc gia có thể giúp chúng ta vượt qua sự lạc hậu và nghèo khổ trong thời hậu Cộng Sản. Vấn đề là chúng ta có đủ khôn ngoan để tận dụng cơ hội như người Nhật, người Đức, người Đài Loan, người Đại Hàn, người Do Thái… đă làm sau Đệ Nhị Thế Chiến hay không? Họ đă biết tận dụng viện trợ, kỹ thuật và thị trường rộng lớn của nước Mỹ để làm giàu cho xứ sở họ, c̣n hơn là cứ chửi hay nghĩ xấu về một người bạn đồng minh - để đời này sang đời khác tiếp tục sống trong sự nghèo nàn và lạc hậu. Nghèo nàn không phải chỉ ở miếng cơm manh áo mà tệ hại hơn nữa là nghèo nàn ngay trong nếp suy nghĩ.

 Thuận Lê, Bankstown

 Ghi chú: Một người bạn của tôi có ghi âm lại toàn bộ buổi nói chuyện của Đảng V́ Dân. Trước khi viết ư kiến này tôi có mượn để nghe kỹ lại đoạn ghi âm trên hầu tránh có những sai sót. Tôi có hỏi Việt Luận cho phép gởi bản ghi âm đó ở ṭa soạn để những quư vị nào muốn kiểm chứng có thể nghe lại. Xin cám ơn Việt Luận đồng ư lời đề nghị của tôi.

_______________________________________________________

Góp ư về bài viết “Chuyện đời vay trả” của tác giả Võ Hương An

 Theo thiển ư, chúng ta đều là người sinh sau đẻ muộn - tất cả các chứng tích, di cảo giữa hai nhà Nguyễn và Tây Sơn v́ chiến tranh loạn lạc nên thất truyền hay tán thất đi. Bài viết, nếu chỉ dưạ vào các tác giả người Pháp hay người ngoại quốc e rằng không đủ và rất phiến diện... có khi sai lạc hoàn toàn. Các vị này chỉ được nghe kể lại và thêm vào đó cái suy tính cá nhân người Âu Châu. Trước mắt, nếu tôi không lầm, trong sách sử cuả Trung Tâm Học Liệu Bộ Giáo dục VNCH có in h́nh chân dung nghiêng này ghi là vua HÀM NGHI và trong khi bài “Chuyện đời vay trả” lại ghi là Vua Gia Long?? Xin các bậc thức giả chỉ bảo.

 Trước mắt cuả các ông các bà 70-90 vả chăng cũng đă đi qua con đường thăng trầm cuả con người dân Việt trong cái vận mệnh đă đủ lao đao khốn khổ - trừ phi là các đấng công bộc dân lúc này tại Việt Nam.

Đă là con người anh kiệt đuổi hươu tại Việt Nam, Nhà Tây Sơn quá ngắn không có thời làm thịnh trị cho nước nhưng không một ai không biết và chối bỏ những chiến công cuả vua Quang Trung Nguyễn Huệ trước vận nước sắp bị chiếm đóng bởi quân Thanh bên Tàu tại miền Bắc, và quân Xiêm La tại miền Nam.

Lịch sử đă đi qua và đang tiếp nối, chẳng một ai bẻ cong được lịch sử dù là bậc đế vương nhà Hán xưa giàu có bốn bể trước một Tư Mă Thiên... sự việc đă qua xin hăy v́ cái ḷng nhân từ hằng hữu bẩm sinh cuả người Việt, để qua đi như Đức Phật khi ngài nh́n xuống gịng nước. Trộm nghĩ trong lúc này... miền Trung lụt lội người chết người sống đều cơ khổ cả, nhà nước và các công bộc vui chơi đ́nh đám hoang phí mừng tuổi “cụ” Thăng Long mới là cái đích cuả các nhà báo, các bậc thức giả phun chương thổi khói cho ra nhẽ với bàn dân thiên hạ; hơn là lôi những đoạn lịch sử xưa nhiều uẩn khúc có khi tạo ra những tràng bút chiến bất tận, vô bổ.

 

Nguyễn Tâm Hồ

Thornbury-Vic

 _______________________________________________________

Việt Luận cáo lỗi

 Trong bài “Chuyện đời vay trả” của tác giả Vơ Hương An đăng trên báo Việt Luận số 2501, ra ngày thứ Sáu 15.10.2010 (trang 61, 62 và 63). H́nh thứ hai, ghi là “Vua Gia Long” là sai. Người trong h́nh là vua Hàm Nghi – đúng như ông Nguyễn Tâm Hồ thắc mắc.

Đây là lỗi của người layout, chúng tôi thành thật xin lỗi tác giả Vơ Hương An và tất cả độc giả v́ sai sót đáng tiếc này.

 _______________________________________________________

 

Kính gởi Ban biên tập Báo Việt Luận

 Đây là một tờ báo đối với tôi là tờ báo đáng đọc nhất v́ có những bài viết rất có tŕnh độ và đúng đắn của một người cầm bút đúng nghĩa.

Trong số báo thứ Sáu (Friday 15/10/2010) có bài “Từ tấm h́nh một đứa bé nghèo đói và lạnh” của Liêu Thái, tôi chợt nghĩ:

Trước đây khi ở VN có băo lụt, hạn hán v.v.., nghĩa là khi đồng bào ở trong nước bị thiên tai là ở hải ngoại mọi người đều sốt sắng quyên góp qua các hội đoàn, nhà chùa giữ tiền, quà về cứu trợ để chia sẻ cùng đồng bào v.v… nhưng khi đọc đến đoạn:

“Thử làm vài phép so sánh: Mỗi khi có thiên tai, mỗi gia đ́nh được tặng nhiều nhất là 20kg gạo, 10 gói ḿ gói là cùng.

…Mỗi viên ngọc rubi làm mắt rồng cho dịp đại lễ là $400USD mà phải làm 1000 con rồng nghĩa là 2000 con mắt…”

Tôi chợt có cái đề nghị: Bọn lănh đạo cộng sản Việt Nam không bao giờ lo cho dân bởi v́ chúng luôn dựa vào nguồn “từ thiện” và cũng v́ phần nào có chút giúp đỡ của “từ thiện” nên bà con nghèo khổ không “kêu” để bọn lănh đạo phải “lung lay”. V́ vậy, trong mùa băo lụt vừa qua chúng ta hăy thử nh́n xem bọn lănh đạo cộng sản hành động như thế nào trước thảm họa của đồng bào miền Trung. Chúng đă có thể bỏ ra 100 ngàn tỷ đồng tức gần 5 tỷ Mỹ kim để khoa trương cho cái bộ máy thối tha, khốn nạn đang giăy chết.

Xin hăy để đồng bào miền Trung “thức dậy” đ̣i cơm áo trong tay bọn Triết-Dũng-Mạnh và tập đoàn CSVN như những đồng bào ở Hà Nội, Hà Bắc đă làm trong những vụ đ̣i đất, đ̣i nhà thờ, đ̣i đền bù công bằng.

Đây là một trộm nghĩ của một phụ nữ. Xin thỉnh cầu ư kiến.

 Một độc giả

 

_______________________________________________________

 Góp Ư bài phỏng vấn ông Nguyễn Công Bằng

 

Tôi Có Vài Thắc Mắc Trong Bài Phỏng Vấn với Ông Nguyễn Công Bằng (Chủ Tịch Đảng V́ Dân)

Tôi là độc giả thường xuyên của bán tuần báo Việt Luận, tôi rất thích thú t́m hiểu thêm những sinh hoạt đảng phái chánh trị trong Cộng Đồng Người Việt của ḿnh đang sinh sống tại Úc Châu. Cũng chính v́ vậy mà tôi có vài điểm thắc mắc sau đây:

Trong phần phỏng vấn đăng trên Việt Luận số thứ sáu, phát hành ngày 22/10/2010. Báo Việt Luận có đặt câu hỏi với ông Nguyễn Công Bằng như sau:

- VL: Theo những tài liệu đọc được trên Internet, chúng tôi được biết là trước tháng 4/1975 ông Nguyễn Công Bằng là một quân nhân của quân đội VNCH, sau năm 1975 ông đă tham gia một tổ chức phục quốc, sau khi định cư tại Hoa Kỳ vào năm 1979 ông tham gia và thành lập nhiều tổ chức chống cộng trong đó có tổ chức Nguyễn Hữu Chánh, nhưng từ tháng 5/1992 ông quyết định trở về VN thành lập hội thiện nguyện SAP-VN (Socail Assistance Program For Việt Nam ). Là một cơ quan có quá tŕnh chống cộng như thế, làm sao chánh quyền CSVN có thể cho phép về Việt Nam hoạt động từ thiện một cách dễ dàng như thế?

 

Một câu hỏi rơ ràng như thế, nhưng ông Nguyễn Công Bằng lại tránh né rồi trả lời một cách lung tung. Nhưng gần cuối câu trả lời th́ ông Bằng lại nói:

- NCB: Tổ chức tôi chính thức tham gia vào tháng 7/1998 là Liên Đảng Việt Nam Tự Do. Với trách vụ được anh em thành viên bầu cử là Tổng Vụ Trưởng Tổng Vụ Hải Ngoại vào năm 1999, tôi sinh hoạt đến khi hết nhiệm kỳ 3 năm. Sau đó một thời gian ngắn, do nhiều bất đồng nghiêm trọng, tôi chính thức ngưng sinh hoạt và chấm dứt sự liên hệ với tổ chức cũng như với ông Nguyễn Hữu Chánh. Đến nay, tôi vẫn qúy mến tấm ḷng của rất nhiều anh em cán bộ và cơ sở khắp nơi.

Sau khi ngưng hoạt động với tổ chức Việt Nam Tự Do, tôi thành lập câu lạc bộ Hoa Mai vào đầu năm 2005, và từ đó, cùng với 4 tập hợp đấu tranh ở bên nhà đồng thành lập sơ bộ Đảng V́ Dân vào tháng 1/2006.

Tóm lại, CSVN xuyên tạc tôi tham gia lung tung nhiều tổ chức, trong đó có một vài “tổ chức” mà do họ tự đặt ra, rơ ràng là mang một mục đích ác ư. Chi tiết về quá tŕnh sinh hoạt của bản thân tôi hiện có phổ biến trên mạng www.congbang.net

 

Một câu hỏi khác nữa của Việt Luận:

VL: Chúng tôi biết là hội Social Assistance Program For Viet Nam vẫn c̣n hoạt động tại Việt Nam, ông có thể cho biết mối quan hệ giữa ông và tổ chức nầy hiện nay ra sao?

NCB: Hội SAP-VN là một thành công nhiều ư nghĩa trong cuộc đời đóng góp của tôi. Tuy nhiên, quan hệ duy nhứt của tôi với hội SAP-VN từ khi từ nhiệm là Sáng Lập Viên của Hội. Tôi tôn trọng quyền điều hành của các anh chị em trẻ nhận trách nhiệm sau tôi, và cũng giữ sự độc lập cần thiết để tránh gây sự hiểu lầm có thể ảnh hưởng đến hoạt động của Hội ở Việt Nam. Theo sự hiểu biết của tôi, hoạt động của Hội vẫn luôn bị theo dơi và thỉnh thoảng gặp trở ngại.

 

Đó là những ư chính trong toàn bài phỏng vấn, nhưng ở đây tôi xin đặt câu hỏi. Một người đă từng hoạt động chánh trị như ông NCB rồi bị bắt ở Việt Nam, khi qua định cư bên Mỹ, rồi tham gia tổ chức Chánh Phủ Việt Nam Tự Do của ông Nguyễn Hữu Chánh. Sau đó ông NCB lại được đi về Việt Nam lập hội thiện nguyện có tên là SAP-VN (Social Asisstance Program For Vietnam) hoạt động một thời gian dài rồi trở qua Mỹ thành lập Đảng V́ Dân, trong khi đó th́ cái hội thiện nguyện SAP-VN do ông thành lập trước đó th́ giao lại cho người khác vẫn hoạt động b́nh thường.

C̣n đài Hoa Mai của Đảng V́ Dân th́ lúc nào cũng hoạt động tích cực phát về Việt Nam. Nếu ai muốn biết th́ bắt đài 2VNR (Hoàng Nam- Mẫu Đơn) sẽ nghe rất rơ. Tôi có thắc mắc là, trong khi chánh quyền Cộng Sản VN bỏ tù tất cả nhưng người lập ra đảng chống lại họ, c̣n ông Nguyễn Công Bằng th́ vẫn khoẻ re, như vậy là sao? Trong khi đó th́ ông Nguyễn Hữu Chánh (có lúc là đồng đảng với ông Nguyễn Công Bằng) phải chạy giắt gị. Từ đó đến nay, ông Chánh không dám về Việt Nam nữa. C̣n ông Nguyễn Công Bằng sao lại có bùa hộ mạng?

Trong phần trả lời, tại sao ông NCB không trả lời thẳng câu hỏi mà lại nói ṿng vo. Chẳng hạn như câu:

“Tóm lại, CSVN xuyên tạc tôi tham gia lung tung nhiều tổ chức, trong đó có một vài “tổ chức” mà do họ tự đặt ra, rơ ràng là mang một mục đích ác ư, chi tiết về quá tŕnh sinh hoạt của bản than tôi hiện có phổ biến trên mạng www.congbang.net” (hết trích).

Đọc một đoạn trả lời trích dẫn nêu trên, làm cho tôi quá ngạc nhiên. Té ra chế độ Cộng Sản Việt Nam “nhân đạo” quá, đă biết rơ ông Nguyễn Công Bằng hoạt động chánh trị chuyên nghiệp từ trước tới giờ, mà họ không thèm bắt nhốt. Họ chỉ cần lập thêm “một vài tổ chức khác” để xuyên tạc việc làm chánh trị của “ông” chơi. Nếu quả thật như vậy, th́ từ rày về sau, bà con ḿnh đâu c̣n phải sợ. Cứ việc lập hội lập hè ở bên Việt Nam rồi giao lại cho đàn em hoạt động.

Tôi cũng không dám lạm bàn ǵ nhiều, mà tôi chỉ nêu một vài thắc mắc, khi thấy một người có thành tích hoạt động chánh trị như ông Nguyễn Công Bằng lại “đi ra đi vào” Việt Nam một cách khoẻ ra, c̣n những nhà tranh đấu khác, th́ bị bắt nhốt và đàn áp một cách thô bạo../-

                                                                                            Lê Văn Toán (Fairfield, Sydney)

                                                                     _________________________________________________________

 

Chuyện dài Vietnamese Idol

 

Thứ Sáu vừa qua tôi có đọc ư kiến độc giả của ông Trí Nguyễn trên báo Việt Luận. Thật là chính xác, ông Trí đă diễn tả được nỗi uất ức của số đông khán giả tham dự đêm hôm Chủ Nhật. Đêm hôm ấy, tôi cùng một số bạn bè phản đối kịch liệt ban tổ chức và ban giám khảo. Nhưng ông Cao Thông lẫn tránh c̣n giám khảo chỉ c̣n lại nhạc sĩ Cung Đàn và ca sĩ Sơn Ca. Ca sĩ Sơn Ca nhận lănh rất nhiều lời trách móc từ những khán giả nữ và kể cả chúng tôi. Khoảng một nửa khán giả trong hội trường không chịu ra về, đứng phía trong hall cố t́m ban tổ chức, và ai ai cũng mang nỗi tức giận cho sự lường gạt trắng trợn. Cao Thông không những coi thường khán giả mà c̣n lừa gạt cả thí sinh, giám khảo.

Như quư vị đă biết: Ban tổ chức đă đăng báo rầm rộ chương tŕnh tuyển chọn tài năng qua cái gọi là Vietnamese Idol với giải thưởng cao ngất ngưỡng như: 10 giải top ten, mỗi giải $2000 cash & $2000 hiện vật. Giải nhất được $10,000 cash và $5,000 hiện vật. Nhưng trên thực tế cho đến ngày hôm nay một số thí sinh trúng giải chưa nhận được đồng nào (Ban tổ chức hẹn đưa sau). Trong bất cứ kỳ thi nào, ban tổ chức cũng đều trao giải thưởng bằng b́ thư tiền mặt hay cheque ngay trên sân khấu, nhưng họ đă không làm như thế. Hiện tại giải thưởng $2000 chỉ c̣n $1000 và hiện vật $2000 chỉ c̣n là cái Cup theo tôi nghĩ trị giá nhiều lắm là $100. Ban tổ chức gồm Cao Thông và Dũng khất hẹn đối với các thí sinh trúng giải, đó là chưa kể đến tiền chưa thanh toán ṣng phẳng: nhà hàng Thanh Mai ở Canley Heights, M.C, ông chủ xe bus đưa đón tất cả thí sinh trong thời gian tổ chức, ông chủ quay phim DVD, thợ chụp h́nh… (Tôi đă check lại với họ mới đây).

Thử hỏi với quảng cáo đao to búa lớn như vậy mà thực tế th́ như đă nói ở trên th́ khán giả như chúng tôi cảm thấy bị lường gạt như thế nào.

Lần tổ chức này khiến tôi liên tưởng đến khoảng thời gian 12 năm về trước có hăng Pacific Airlines ra đời quảng cáo rầm rộ trên báo với h́nh chiếc phản lực cùng với pilot người Việt nào là bán vé máy bay về Việt Nam giá thật rẻ, nào là mua 1 vé sẽ có quà tặng. Nhưng cuối cùng chỉ có “1 way”, khi về khách hàng phải tự t́m hăng máy bay khác.

Tóm lại chúng tôi van xin các nhà tổ chức sau này đừng đi vào vết xe của cái gọi là Vietnamese Idol và cũng đừng nên dùng mỹ từ “Bảo tồn văn hóa” mà làm những chuyện ô uế văn hóa như thế. Thật thật nghiệp cho hai chữ “văn hóa”, ai cũng có thể đem nó ra để làm b́nh phong cho những mưu đồ.

 

Trần Văn Thoại – Bankstown

 _________________________________________________________

Dư âm của Vietnamese Idol

 

Tôi là nữ khán giả có mặt trong đêm Chủ Nhật, và là người phản đối rất nhiều về sự thờ ơ của Ban giám khảo, để cho Ban tổ chức tự tung tự tác, khinh thường khán giả cũng như không quan tâm tới những người thưởng lăm âm nhạc.

Ca sĩ Sơn Ca là người nhận lănh nhiều nhất sự phiền trách của quư vị trong đêm đó. Tôi nghe rất nhiều bài hát từ các thí sinh, thật t́nh mà nói cũng có một số hát khá, và c̣n ngoài ra th́ quá thường, tưởng chừng như học thuộc ḷng bài vở từ karaoke.

Tối hôm đó, người nổi bật nhất là chị Ngọc Hoa. Lần đầu tiên nghe chị hát thật là xuất thần, chị hát bài “Mai tôi đi” xoáy ngay vào tâm khảm của tôi bởi v́ tôi có tâm trạng khổ đau như những lời trong bài hát. Khi chị hát đến câu “nhưng rồi thế nào th́ ḿnh cũng xa nhau” tự dưng nước mắt tôi trào ra, không ngăn nổi tiếng nấc nghẹn ngào. Tôi khóc thật rồi, tôi khóc cho thân phận. Chị hát bài “Mai tôi đi” với giọng ca thiên phú, với lối tŕnh diễn rất có hồn. Khi chị hát lên cao giọng, chị nghẹn ngào tưởng chừng như chị khóc, tạo cho khán giả nỗi buồn man mác, nhất là những ai có tâm trạng. Tôi có thấy ca sĩ Nguyễn Hồng Nhung hát bài “Mai tôi đi”, cô hát hay nhưng không có hồn bằng chị Ngọc Hoa. Nếu sau này có DVD, quư vị sẽ thấy và nghe được những lời chị hát, tôi không nói sai đâu. Tôi và các bạn nghĩ rằng chị sẽ nằm 1 trong 2 giọng ca hay nhất. Vậy mà kết quả thật phũ phàng. Nỗi buồn của tôi bây giờ tự nhiên biến mất, nhường lại cho sự phẫn nộ tột cùng.

Ra phía trước tôi t́m không thấy Ban tổ chức, chỉ thấy ca sĩ Sơn Ca. Tôi trút hết cơn giận vào chị. Thật không có ngôn từ nào để diễn tả sự tráo trở và lật lọng của Ban tổ chức. Họ khinh thường khán giả như chúng tôi và họ lường gạt tất cả quư vị.

Hỏi ông Cao Thông: nếu c̣n chút liêm sỉ, ông hăy quên đi cái tên Vietnamese Idol, dịch ra nghĩa tiếng Việt là “Thần tượng Việt Nam”, làm như thế chỉ làm nhục cho hai chữ Việt Nam.

 

Phan Thị Thanh Trúc - Yagoona

 _________________________________________________________

 

Sự Thật Sau Bức Màn Sân Khấu Vietnamese Idol 2010

 Hai tuần trước ngày 15/09/10, t́nh cờ chúng tôi đọc được bích chương quảng cáo đăng trong SS Tuần Báo tại Brisbane, về chương tŕnh Vietnamese Idol được tổ chức tại Sydney. Chúng tôi ghi nhận những thể lệ như sau: “Đăng kư xin gửi CD giọng hát, resume và h́nh ảnh đến Ban Tổ Chức từ ngày 15/01/10 đến 15/09/10”. Ngoài những thể lệ này th́ chỉ có các chi tiết về giải thưởng chứ không có bất cứ một thể lệ đăng kư nào khác.

Để tham gia, chúng tôi đă tự thâu 3 bản nhạc ở nhà để gửi đi cho BTC. V́ sợ âm thanh không được chuẩn nên chúng tôi đă viết lên trên CD là “home recorded” – “thâu tại nhà”. Gửi kèm theo CD là một resume và 1 tấm h́nh của chúng tôi theo yêu cầu của BTC.

 V́ biết thời hạn ghi danh đă cận kề ngày chót, nên 10 giờ sáng thứ Hai 13/09, chúng tôi đă gửi CD, resume và h́nh đi cho BTC theo dạng thơ bảo đảm khẩn cấp (express registered post) và có thể theo dơi hành tŕnh qua internet. Chiều thứ Ba ngày 14/09 chúng tôi lên internet để coi th́ thấy là thư đă được giao tới Vietnamese Idol Studio ở Cabramatta nhưng không có người nhận và đă được đem về bưu điện để chờ người đến nhận. Thấy thế nên tối thứ Ba ngày 14/09, chúng tôi gọi điện thoại cho ông Cao Thông, và ông đă xác nhận là đă nhận được giấy và sẽ đi nhận thư. Từ đó, chúng tôi ngày nào cũng monitor hành tŕnh thư, và cho đến hết ngày 16/9, thư chúng tôi gửi vẫn chưa được BTC nhận.

Đến chiều thứ Sáu 17/09, chúng tôi đă nhận được 1 email từ ông Peter Pham (vietnameseidol@hotmail.com) gửi trả lời [Việt Luận cắt bỏ v́ email trả lời khá dài và viết không có dấu, cho nên khó đọc].

Sáng thứ Bảy 18/09, chúng tôi nhận được điện thoại của ông Cao Thông, Giám Đốc của Vietnamese Idol. Qua đôi lời tṛ chuyện ông cho chúng tôi biết ông đă từng sống tại Brisbane và đă lấy Giọng Ca Vàng năm 1995. Ông c̣n cho biết sau chương tŕnh Vietnamese Idol, ông dự định sẽ về đầu tư tại Brisbane. Cuộc tṛ chuyện kéo dài khoảng 30 phút, nhưng ông không hề đề cập đến chương tŕnh Vietnamese Idol, và sau cùng ông nói: “...cứ về Sydney trước 3 ngày đi, rồi anh sẽ cho biết thể lệ thi cũng như nội quy như thế nào, và đồng thời cũng cần có thời gian để đạo diễn chỉ dẫn cho ḿnh cách tŕnh diễn cũng như các sự chuẩn bị khác trước khi lên sân khấu”.

Theo yêu cầu của BTC như trong email gửi cho chúng tôi, ngày 24/09, chúng tôi đă gửi một CD khác xuống cho BTC gồm 2 bản nhạc mà chúng tôi sẽ hát trong chương tŕnh, để Ban Nhạc soạn hoà âm.

Đến thứ Hai ngày 04/10, chúng tôi gọi điện thoại cho ông Cao Thông và hỏi về chương tŕnh th́ một lần nữa ông cho biết là “...cứ về Sydney 3 ngày trước chương tŕnh. Chúng ta sẽ đi nhà con ṣ cũng như các nhà hàng nổi tiếng để quay phim”. Ông c̣n cho biết ông đă làm xong cái flyer cho chương tŕnh và sẽ gửi cho chúng tôi.

Chờ đến thứ Sáu 8/10, chúng tôi cũng vẫn không nhận được bất cứ chi tiết ǵ về chương tŕnh từ BTC. Ngoại trừ, xem SS Tuần Báo phát hành ngày 8/10, chúng tôi thấy một bức bích chương gồm h́nh và tên của tất cả các thí sinh được vào ṿng chung kết top 30.

 Khi coi xong bản bích chương, chúng tôi thấy trên đó có đến 32 thí sinh chứ không phải chỉ có 30. Chúng tôi cũng hơi thắc mắc nhưng chỉ là vấn đề b́nh thường, nghĩ rằng v́ có thể có những người hát ngang ngửa với nhau nên BTC khó quyết định.

Thứ Hai 11/10, gia đ́nh chúng tôi lái xe xuống Sydney để tham dự chương tŕnh, đầy phấn khởi tin rằng đây là một chương tŕnh rất quy mô và mang nhiều ư nghĩa.

Sáng thứ Ba 12/10, chúng tôi đă liên lạc với ông Cao Thông cho biết là chúng tôi đă đến Sydney. Ông cho biết hiện đang đi phi trường đón Nhạc Sĩ Nhật Nhân. Ông hẹn sẽ gặp chúng tôi tại Vietnamese Idol Studio ở Cabramatta vào trưa cùng ngày.

Chúng tôi đến studio và gặp được một vài thí sinh đến từ Brisbane và Melbourne. Chúng tôi cũng gặp được cô thư kư của ông Cao Thông, và sau khi nói chuyện với cô, chúng tôi mới biết cô vừa là người mẫu quảng cáo cho tập đoàn VN International Trading Group (nhà bảo trợ chính của Vietnamese Idol) và cũng là thí sinh trong ṿng chung kết của Vietnamese Idol.

Vào khoảng trưa cùng ngày, chúng tôi gặp ông Cao Thông tại studio, và ông cho biết là đến thứ Năm 14/10 mới họp mặt để đi tập dợt với Ban Nhạc, và sẽ tổng dợt với Ban Nhạc vào lúc 1pm chiều thứ Sáu 15/10 trước khi tŕnh diễn. Sau cuộc nói chuyện với ông Cao Thông, chúng tôi cảm thấy rất ngỡ ngàng, tuy nhiên v́ đă xuống đến Sydney rồi nên thôi đành đến đâu th́ đến.

Sáng thứ Tư 13/10, trên đường đến Vietnamese Idol Studio để mua vé cho chương tŕnh, chúng tôi nhận thấy ông Nguyễn Hữu Nam (ở Brisbane) cũng có mặt tại Cabramatta, và được biết ông đến Sydney để phụ giúp trong chương tŕnh Idol. Khi đến studio ông Cao Thông đă cho chúng tôi biết là tất cả thí sinh phải tụ tập về studio vào lúc 3.30pm chiều thứ Năm 14/10, sau đó xe bus sẽ chở đi dợt nhạc với Ban Nhạc. Cho đến giờ phút này, ông vẫn không đề cập đến bất cứ chi tiết ǵ khác về chương tŕnh.

3 giờ chiều thứ Năm 14/10, chúng tôi đă đến studio như đúng theo yêu cầu của ông Cao Thông. Một số các thí sinh khác cũng đă có mặt tại đây. Chúng tôi được giới thiệu để gặp một người tên Dũng đến từ Melbourne. Lúc đầu, chúng tôi nghĩ người này là một trong các thí sinh đi thi mà thôi, nhưng hỏi ra th́ chúng tôi mới biết anh là đạo diễn cũng như là người sẽ chỉ cho chúng tôi cách tŕnh bày bản nhạc mà chúng tôi sẽ hát. Trong lúc này, ông Dũng kêu gọi những thí sinh có mặt ghi tên bản nhạc mà ḿnh sẽ hát vào thứ Sáu, cũng như tác giả của bản nhạc. Điều này làm chúng tôi rất ngạc nhiên v́ chúng tôi đă gửi CD xuống trước mấy tuần rồi vậy mà bây giờ BTC lại hỏi chúng tôi hát bài ǵ và yêu cầu viết xuống.

Suốt buổi chiều chúng tôi chỉ thấy ông Dũng và ông Hữu Nam, chẳng thấy bóng ông Cao Thông hoặc người nào khác trong BTC cả. Ngoài ông Hữu Nam và ông Dũng th́ có một người tên Hùng, là người quay phim. Tất cả chúng tôi chờ tại studio đến 4.30 chiều th́ có chiếc xe bus 25 chỗ đến đón tất cả các thí sinh. Chúng tôi không hề biết ḿnh sẽ được chở đi đến nơi nào, chỉ biết là chở đi để tập nhạc mà thôi.

Cuối cùng chúng tôi đă được đưa đến một hăng kiếng ở vùng Preston. Khi bước vào hăng chúng tôi thấy có một dàn máy và mấy cái loa đă được gắn lên nhưng chẳng thấy ban nhạc đâu hết. Một chút sau th́ có vài người Úc mang ra một số ghế cho mọi người ngồi, và tất cả đă ngồi chờ.

Vào khoảng 6.20 chiều, Ban Nhạc đến, và chương tŕnh tập nhạc được bắt đầu vào khoảng 7 giờ tối. Lúc này chúng tôi mới biết là Ban Nhạc không biết chúng tôi hát bài ǵ, cũng chưa hề được nghe CD mà chúng tôi gửi đến BTC. Thấy thế, ông Dũng kêu tất cả thí sinh nếu ai có mang theo CD th́ lấy ra sẵn. Một số thí sinh không mang theo CD đă rất bối rối v́ có một số bài mà các thí sinh hát Ban Nhạc không biết. V́ quá đông nên mỗi người chỉ được dợt sơ qua nhạc phẩm của ḿnh 1 lần.

Chiều thứ Sáu 15/10, ông Cao Thông đă hẹn chúng tôi ra Banktown Town Hall vào lúc 3 giờ chiều để sửa soạn trang điểm (make-up) cũng như tổng dợt với Ban Nhạc. Đa số thí sinh đă có mặt đông đủ đúng giờ. Khoảng 5 giờ Ban Nhạc đến và bắt đầu dợt, ưu tiên cho các thí sinh không có mặt tối thứ Năm. Sau đó, chúng tôi xuống nhận số thứ tự của ḿnh.

 Một số thí sinh đă phản ảnh là tại sao BTC lại sắp xếp thứ tự mà không cho các thí sinh rút thăm cho công bằng. Ông Dũng trả lời là nếu rút thăm ba, bốn người nam hát liền một lúc và ba, bốn người nữ hát liền một lúc th́ sao? Phải sắp để chương tŕnh được đều hơn. Một thí sinh góp ư vậy th́ chúng ta hăy chia số chẵn và số lẻ ra, nam th́ bốc số lẻ c̣n nữ th́ bốc số chẵn, sau đó chúng ta nhập lại. Ông Dũng có vẻ không vui và bỏ đi.

Theo như chúng tôi được biết là đến giờ phút chót có 4 người thí sinh bỏ cuộc. Tuy nhiên, đến tối hôm đó th́ cũng vẫn có 32 thí sinh. Chúng tôi không biết 4 người thí sinh kia đă được sắp xếp vào từ lúc nào.

Trong suốt những ngày tham gia trong chương tŕnh Vietnamese Idol, chúng tôi cứ nghe nhắc đến BTC, nhưng thật ra chúng tôi chỉ thấy có 3 người mà thôi đó là ông Cao Thông (Sydney), ông Dũng (Melbourne) và ông Nguyễn Hữu Nam (Brisbane). Ngoài ra những người như: ban nhạc, trang điểm, âm thanh, ánh sáng, quay phim, chụp h́nh, MCs và người tài xế đều là những người được mướn để cộng tác trong chương tŕnh.

Sau khi tất cả 32 thí sinh hát xong th́ BTC đă lấy tất cả các bảng điểm từ Ban Giám Khảo. Khoảng gần 1 tiếng sau, BTC đă xuất hiện và tuyên bố 22 thí sinh được chọn vào ṿng chung kết, trong đó có cá nhân chúng tôi. Xin nhắc rơ là BTC chỉ đọc tên 22 thí sinh được chọn, ngoài ra không hề cho biết số điểm của từng người.

Đến chiều Chúa Nhật 17/10, cũng là đêm chung kết của cuộc thi Vietnamese Idol và 10 người Top Ten. Chúng tôi đă được hẹn ra Banktown Town Hall vào lúc 3 giờ chiều để được tập dợt với Ban Nhạc nhạc phẩm mà tất cả các thí sinh sẽ tŕnh diễn đêm hôm đó. Cũng như lần trước, v́ có đến 22 thí sinh mỗi người chỉ được dợt sơ qua với Ban Nhạc 1 lần và mỗi người chỉ được khoảng 5 hoặc 10 phút. Thật là khó cho Ban Nhạc cũng như thí sinh, v́ thời gian eo hẹp, nên phần tập dợt rất hạn chế.

Cũng như đêm trước, Ban Giám Khảo không hề được phép thông báo số điểm của mỗi thí sinh ngay sau khi tŕnh diễn, nhưng chỉ cho ư kiến nhận xét mà thôi. Sau khi 22 thí sinh hát xong, th́ ông Cao Thông lại thu hết các bảng điểm của Ban Giám Khảo đem vào trong pḥng 1 ḿnh tính điểm.

Trong khi chờ đợi MC Tú Phương đă phỏng vấn ông Dũng, người mang danh là đạo diễn. Trong lời phát biểu, ông Dũng đă nói là chính ông đă rất cực nhọc dạy cho chúng tôi nhạc lư, cách tŕnh diễn và các kỹ thuật trên sân khấu. Đây là những lời mạo nhận v́ ông không hề dạy ǵ cho các thí sinh cả. Trong lúc ông đang phát biểu, tất cả các thí sinh đứng bên trong tỏ vẻ rất bất măn và có người đă nói “what a liar” tạm dịch là “con người dối trá”.

Sau đó, 2 cô MC đă xuống phỏng vấn các khán giả đi xem. Có nhiều người đă tỏ vẻ rất phẫn nộ về sự không công bằng trong cuộc thi cũng như về cách thức tổ chức.

Đến hơn 1 tiếng đồng hồ sau BTC đă đưa ra kết quả của 10 người ‘Top 10’, sau đó là người được khán giả bầu chọn, và cuối cùng là người được giải Idol, cô Hồng Thanh với số điểm cao nhất là 44.5 trên 50.

Sau khi bước ra khỏi hội trường có rất đông khán giả la ó và chửi bới BTC rất lớn tiếng, và cho rằng đây là một cuộc thi thiếu công bằng và tệ hại nhất từ trước tới nay.

Khi về đến Brisbane vào ngày 18/10, chúng tôi được nghe bài phỏng vấn của ông Cao Thông trên đài 2VNR qua trang mạng vnidol.com.au. Ông Cao Thông nói thể lệ dự thi Idol là mỗi thí sinh phải đóng $1000 giúp phần chi phí cho BTC. Ông c̣n nói là  trong 30 thí sinh chỉ có 10 thí sinh là có đủ khả năng đóng tiền c̣n 20 thí sinh khác th́ không có khả năng, v́ thế BTC sẽ ứng ra, khi nào thí sinh đó trúng giải th́ BTC sẽ trừ chi phí, c̣n nếu không trúng giải th́ coi như đó là một món quà BTC tặng cho thí sinh đó.

Điều này không thật. Ông Cao Thông đă tiếp xúc với chúng tôi nhiều lần nhưng chưa hề nhắc đến thể lệ và chi phí này. Ngoài ra, các bản bích chương được đăng trên SS Tuần Báo, cũng chưa hề nhắc tới thể lệ này. Chúng tôi có liên lạc với một số thí sinh khác và được biết là họ cũng không hề biết về chi phí $1000 này. Điều này cho thấy ông Cao Thông chỉ đặt vấn đề $1000 với những thí sinh mà ông cảm thấy dễ bị gạt. Có một thí sinh ở Sydney cho chúng tôi biết là ông Cao Thông đă nhiều lần liên lạc và hối thúc họ đóng số tiền trên.

Từ trước tới nay trên Australian Idol chúng tôi chưa hề thấy các thí sinh đi thi Idol phải đóng bất cứ ngân khoản nào để tham gia. Cá nhân chúng tôi đă từng đứng ra tổ chức giải “Giọng Ca Vàng”, với mục đích gây quỹ từ thiện, cũng chưa hề đưa ra những thể lệ nào về chi phí cho thí sinh.

Trong cuộc phỏng vấn nói trên, ông Cao Thông cũng cho biết một trong các tiêu chuẩn để tuyển lựa thí sinh là sau khi nghe CD của các thí sinh xong th́ BTC sẽ trực tiếp bay đến tiểu bang của các thí sinh đó để thử giọng live trước khi quyết định có nhận vào ṿng chung kết hay không. Như đă tŕnh bày, từ khi BTC nhận CD của chúng tôi cho đến khi gửi email thông báo đă chọn chúng tôi vào top 30, chỉ cách nhau có hơn 10 phút. Điều này chứng minh là ông Cao Thông đă cố t́nh thổi phồng chương tŕnh để lường gạt các  khán thính giả một cách lộ liễu.

Sau khi nói chuyện với một số thí sinh từ Brisbane và Sydney, cho đến ngày hôm nay, họ vẫn chưa nhận được tiền thưởng mà BTC đă hứa hẹn. Một thí sinh ở Sydney cho chúng tôi biết là ông Cao Thông đă cho biết cái huy chương (trophy) mà họ nhận được trong đêm công bố kết quả chính là $2000 hiện vật mà BTC đă quảng cáo rầm rộ. 

Ông Nguyễn Hữu Nam cho chúng tôi biết lư do mà ông rời khỏi Sydney gấp là v́ ông thấy được sự nhập nhằng về vấn đề tiền thưởng, và ông cũng cho biết là ông Cao Thông không có đủ sở hội để chuyển tiền thưởng đến cho các thí sinh đă trúng giải.

Chúng tôi viết bài tường tŕnh này là để đưa ra những sự thật sau bức màn sân khấu của chương tŕnh Vietnamese Idol 2010. Thật tiếc một chương tŕnh đáng lư mang nhiều ư nghĩa hay, khích lệ văn hoá Việt, cổ vơ tinh thần của những người yêu văn nghệ, nhưng sự thật đă hoàn toàn trái ngược.

Đáng tiếc hơn nữa, là danh tiếng và uy tín của những Ca Nhạc Sĩ lừng danh trong nền văn nghệ Việt Nam, cũng đă bị BTC lừa gạt, tạo nên một ấn tượng đối với những người đứng ṿng ngoài, là ban giám khảo chấm điểm không công bằng.

Là một thí sinh, mặc dù chúng tôi hoàn toàn mất niềm tin vào BTC về sự làm việc mờ ám, dối trá và bê bối, nhưng chúng tôi trân quư một t́nh bạn mà chúng tôi đă nhận được từ các thí sinh của chương tŕnh.

 Quang Phục - Thí Sinh mang số 3

 

Home