Chuyến đi thăm Người Việt tỵ nạn

tại trại tạm giam PORT AUGUSTA - NAM ÚC

________________________________________________________________________________________________ 

Bảo  Kim



 
Khi biết tôi dự định đi Adelaide để làm phóng sự cho VNTV về người Việt tỵ nạn trong trại tạm giam di dân Port Augusta - South Australia, ca sĩ Thụy Kim đă liên lạc với anh Nguyễn Xuân Thủy - Phó Chủ Tịch CĐNVTD tại Nam Úc để thu xếp chuyến viếng thăm các em trong trại giam, đồng thời cô đă mời một số bạn bè cùng tham gia chuyến đi này,

Anh Thủy đă gửi đơn xin phép thăm viếng vài ngày trước đó, nhưng cho đến khi phái đoàn chúng tôi gồm 7 người từ Melbourne đến Adelaide vào trưa ngày thứ ba 27/12, anh Thủy vẫn chưa nhận được sự đồng ư cho vào thăm từ phía ban quản lư trại giam. Anh Thủy đă cố gắng liên lạc với họ nhiều lần trong buổi sáng hôm đó, nhưng họ chỉ nói rằng sẽ có người liên lạc lại sau, cho đến khi anh đón chúng tôi ở Adelaide Airport th́ vẫn không có tin tức ǵ từ phía họ. Anh Thủy đề nghị tôi gọi vào trại giam với hy vọng rằng họ sẽ dễ dăi hơn khi nghe giọng phụ nữ! Thế là tôi hắng giọng và bấm số phone, bằng một giọng nói ôn tồn tôi hỏi xem họ có nhận được đơn xin vào thăm của chúng tôi hay chưa. Giọng nói từ bên kia đầu dây cũng ôn tồn không kém, nhưng vẫn cùng một câu trả lời: khoảng 30 phút nữa chúng tôi sẽ liên lạc với cô v́ hiện giờ ông giám đốc trại giam c̣n đang họp! Gần một giờ sau, vẫn không có ai liên lạc với chúng tôi, tôi lại phải gọi vào trại một lần nữa. Lần này th́ tôi được một nhân viên khác tử tế trả lời rằng họ không hề nhận được đơn xin thăm viếng của chúng tôi, và chúng tôi cũng không thể đến thăm các em vào sáng hôm sau - thứ tư, v́ cần phải có 24 tiếng để xét duyệt đơn theo quy định của các trại tạm giam di dân! Thế là chúng tôi vội vàng chạy đến Ṭa Soạn Nam Úc Tuần Báo để fax lại đơn xin thăm viếng và quyết định là sẽ thay đổi chuyến bay về Melbourne để có thể đến thăm các em vào sáng thứ năm. Sau khi gửi đơn đi rồi, tôi lại gọi vào trại để hỏi xem họ đă nhận được chưa. Cũng là nhân viên đó, anh ta nói rằng đă nhận được rồi nhưng họ không chấp nhận đơn với lư do là chúng tôi đă làm sai quy định, anh ta yêu cầu mỗi người chúng tôi phải kư riêng một tờ đơn. Tôi nhỏ nhẹ nêu thắc mắc rằng tại sao lần thăm viếng trước của Cộng Đồng Nam Úc lại được chấp nhận với chỉ 1 tờ đơn chung kèm theo danh sách những người trong đoàn, nhưng anh ta một mực nói rằng đây là quy định và anh ta không thể làm khác được. Tôi bèn năn nỉ anh ta cho chúng tôi nửa tiếng để làm đầy đủ thủ tục theo yêu cầu, và như vậy có nghĩa là ban quản lư trại giam sẽ có được hơn 36 tiếng để xét duyệt cho chúng tôi vào trại sáng thứ năm 29/12. Nhưng chúng tôi thật sự bất măn khi anh ta tuyên bố rằng cho dù chúng tôi có gửi đầy đủ đơn cho anh ta ngay lúc đó th́ anh ta cũng chỉ có thể xét cho chúng tôi đến thăm vào ngày thứ sáu (trong khi anh ta biết chúng tôi phải bay về Melbourne vào ngày thứ năm), và anh ta cũng không trả lời vào câu hỏi khi tôi ‘vặn vẹo’ về cái quy định 24 tiếng mà chỉ nói rằng anh ta rất tiếc không thể làm ǵ hơn được cho chúng tôi.

Chúng tôi bỏ ư định fax các tờ đơn vào trại và bàn với nhau một cách thức táo bạo là sáng hôm sau tức là thứ tư 28/12 chúng tôi cứ lái xe đến đó, nếu họ nhất định không cho vào th́ chúng tôi cũng sẽ nhất định đứng bên ngoài cổng sắt để thăm hỏi các em qua khoảng cách hai lớp hàng rào. Trong khi đó th́ các em trong trại giam nôn nóng liên lạc liên tục ra ngoài để hỏi khi nào th́ chúng tôi sẽ đến. Khi biết được chúng tôi không được xét cho vào trại, các em đă cùng nhau làm đơn lên ban quản lư trại giam nói rằng sự thăm viếng của chúng tôi là vô cùng quan trọng đối với các em, và nêu lên rằng việc họ không cho chúng tôi vào thăm đă khiến cho tinh thần các em bị suy sụp.

Khá lâu sau đó th́ các em trong trại thông báo với chúng tôi rằng ban quản lư trại đă hứa với các em sẽ cho chúng tôi đến thăm vào sáng thứ năm, nếu chúng tôi fax đầy đủ giấy tờ quy định và kịp thời, tuy nhiên chúng tôi vẫn không tin chắc lắm v́ họ không liên lạc trực tiếp với chúng tôi. Lúc đó đă gần 2 giờ sáng, anh Thủy phải chạy đi download đơn xin thăm viếng để in ra nhiều bản và gọi phone thông báo cho mọi người trong nhóm là anh sẽ đến đón mọi người vào sáng sớm, để chúng tôi có đủ thời gian điền đơn và fax vào trại trước 9 giờ sáng th́ mới đủ 24 tiếng để xét duyệt đơn theo quy định. Cuối cùng th́ chúng tôi đă làm xong thủ tục vào thăm các em, sau cả một ngày căng thẳng dằn co với ban quản lư trại giam và không thể hiểu được tại sao họ lại làm khó dễ như vậy. Đến tối thứ tư th́ chúng tôi nghe được rằng ban quản lư trại thông báo là 10 em sẽ bị chuyển đi Darwin vào sáng sớm hôm sau. Lúc đó th́ chúng tôi mới hiểu ra rằng ban quản lư trại giam không thể cho chúng tôi vào trong khi họ đang chuẩn bị thủ tục di chuyển 10 em đi Darwin, và họ đợi các em đó rời khỏi trại rồi mới cho phép chúng tôi vào thăm các em c̣n lại.




Sáng sớm thứ năm, anh Thủy lái xe đi một ṿng để đón mọi người và chúng tôi rời thành phố Adelaide vào lúc 6.30 sáng để lên đường đi Port Augusta. Tuy rằng ai cũng khá mệt mỏi v́ thiếu ngủ nhưng mọi người đều cảm thấy rất vui và háo hức v́ các em trong trại nôn nóng gọi ra liên tục để tin chắc là chúng tôi đang trên đường tới trại, và ông Chủ Tịch CĐNVTD Nam Úc - Đoàn Công Chánh Phú Lộc cũng thường xuyên gọi cho anh Thủy để hỏi xem chúng tôi đă đi đến đâu và để biết chắc rằng chúng tôi sẽ được vào trại.

Trại tạm giam Port Augusta nằm cách thành phố Adelaide khoảng 320 km, hiện dành cho thuyền nhân Việt Nam nhỏ tuổi được đưa đến đây từ trại giam Christmas Island. Sau khi 10 em bị chuyển đi Darwin th́ trại c̣n lại 29 em, trong đó có hai em chỉ mới 6 tuổi. Trên đường đi, chúng tôi được nhân viên trại liên lạc cho biết là họ cho phép chúng tôi vào thăm lúc 11 giờ. Chúng tôi đến nơi chỉ mới 10 giờ, tôi bấm chuông cổng và cho họ biết là chúng tôi đă đến với hy vọng họ sẽ cho vào sớm, nhưng chúng tôi vẫn phải đợi bên ngoài cổng v́ ban quản lư trại c̣n đang họp với các em. Trong khi chờ đợi, chúng tôi bắt đầu chuyển từ trong xe các thùng cherry, bánh kẹo mà chúng tôi chỉ kịp ghé mua trên đường đi và anh Thủy có đem một số tờ Nam Úc Tuần Báo cho các em đọc. Chúng tôi kiên nhẫn đứng chờ bên ngoài cổng rào dưới ánh nắng gay gắt và cái nóng ran của vùng gió cát sa mạc. Bên trong các em đă bắt đầu tuôn ra vẫy tay mừng rỡ và rối rít chào chúng tôi. Một cảm xúc thật là khó tả dâng trong ḷng tôi, bên kia hai lớp cổng sắt là những gương mặt xa lạ đang nôn nóng trông đợi sự thăm viếng của những người không quen biết đang đứng bên ngoài!

Sau khi làm xong các thủ tục, chúng tôi được mời vào bên trong gặp gở các em tại khu thăm viếng, dưới sự kiểm soát của các nhân viên di trú. Lẽ ra các em đă rất vui khi được chúng tôi đến thăm, nhưng v́ các em vừa chia tay với các bạn cùng trại bị chuyển đi Darwin lúc sáng sớm, mắt đứa nào cũng c̣n đỏ hoe. Ca sĩ Thụy Kim đă chuẩn bị trước những bài hát tặng cho các em, ngược lại các em cũng đă tập với nhau những tiết mục văn nghệ, nhưng v́ sự chia tay đột ngột với các bạn ḿnh nên các em không được vui trọn vẹn do đó không ai nhắc đến tiết mục văn nghệ cả. Vả lại, chúng tôi cũng chỉ có được một giờ với các em v́ c̣n phải trở về Adelaide airport cho kịp chuyến bay. Chúng tôi chia ra nói chuyện, hỏi han các em trong lúc chuẩn bị BBQ do các em mời. Tại đây các em sống với nhau như một gia đ́nh lớn, các em lớn chăm sóc cho các bạn nhỏ hơn và tất cả các em trong trại đều dồn t́nh thương vào hai em bé 6 tuổi. Tôi hỏi một em về cuộc sống trong trại, em nói rằng các em được chăm sóc rất chu đáo, nhưng các em rất buồn, rất hoang mang cho số phận của ḿnh và rất mong được những người bên ngoài đến thăm viếng để nâng đở tinh thần của các em.

Một giờ trôi qua rất nhanh, và rồi giờ chia tay đă đến. Các em tặng cho chúng tôi những con thiên nga, bông hoa, và rất nhiều những ngôi sao bằng giấy do các em đă xếp ngày này qua ngày kia để giết thời gian trong trại giam và để gửi gấm nỗi ḷng của các em ra cộng đồng bên ngoài. Các em bắt đầu khóc khi chúng tôi đứng lên ra về, làm cho mấy anh chị trong nhóm cũng khóc theo. Có người phải đi thật nhanh ra cổng với đôi mắt đỏ hoe v́ không chịu nổi khi nh́n thấy các em bịn rịn tiễn chúng tôi ra cổng trại và phải dừng lại bên trong hàng rào sắt vẫy tay chào chúng tôi với nước mắt ràn rụa. Hai lần chia tay trong một ngày có lẽ quá sức đối với các em. Tôi tự thấy ḿnh tàn nhẫn khi quay lưng bước đi mà không dám nh́n lại phía sau, v́ tôi sợ phải nh́n thấy gương mặt của các em lúc đó!

Trên đường về, không ai nói với ai một lời nào, chỉ có tiếng khóc thút thít của các chị và sự trầm ngâm của các anh. Tôi không thể nhớ hết tên của các em, nhưng tôi biết tôi sẽ không bao giờ quên được những gương mặt rạng rỡ của các em khi chúng tôi vào thăm và những giọt nước mắt cùng với bao điều ẩn chứa trong ánh mắt của các em khi tiễn chúng tôi ra về.

Cám ơn anh Nguyễn Xuân Thủy đă vất vả suốt 3 ngày với chúng tôi để hoàn tất chuyến đi này - một chuyến đi đầy t́nh người. Nếu quư độc giả nào có dự định sẽ đi Adelaide chơi hoặc thăm viếng gia đ́nh bạn bè và có thể dành một ngày để thăm viếng các em trong trại tỵ nạn Port Augusta, xin hăy liên lạc với anh Thủy qua số 0412 596 347 để được hướng dẫn.

Xin mời quư vị độc giả theo dơi chi tiết phóng sự Người Việt Tỵ Nạn 2011 tại Úc Châu do VNTV thực hiện, sẽ được phát h́nh nay mai trên băng tần C31 tại Melbourne.
VNTV phát h́nh hàng tuần vào các ngày giờ như sau:
Chủ Nhật: 3.30pm - 4pm
Thứ Hai: 6pm - 6.30pm


Melbourne, một ngày đầu năm 2012
Bảo Kim
VNTV - Melbourne C31
 

 

Home