Chu Thập

Sáng chúa nhựt vừa rồi,
trên đường đi lễ, ghé đổ xăng, tôi có được một niềm vui nhỏ. Sau khi
tính tiền, người đàn bà thu ngân nhoẻn miệng cười thật tươi và chúc
“một ngày vui” (Have a nice day!).
Trong một xă hội
văn minh như Úc đại lợi, những cử chỉ máy móc và những công thức
chào hỏi sáo ngữ nhiều đến độ khiến người ta dửng dưng. Nhưng cứ
tưởng tượng một ngày nào đó, quan hệ giữa người với người không c̣n
được tô điểm bằng những cử chỉ và công thức ấy th́ cuộc sống sẽ nặng
nề biết chừng nào.
Người Việt nam
thường bị ám ảnh bởi những kiêng kỵ. Sáng sớm ra ngơ gặp đàn bà bị
xem là xui. Vậy mà chúa nhựt vừa qua, cử chỉ thân thiện của người
người phụ nữ ở trạm xăng đă thực sự mang lại cho tôi một ngày thật
vui và đương nhiên là không hề xui. Ở tiệm bán trái cây “Fresco” ở
Hornsby, trong lúc đứng sắp hàng để trả tiền, tôi theo dơi những
người đang lựa trái cây chưng đầy ở phía bên kia lối đi, vốn cũng
thuộc về cửa hàng này. Người đi qua kẻ đi lại nườm nượp. Vậy mà cửa
hàng không cần phải cắt cử một nhân viên nào để theo dơi, bởi v́
người ta tin tưởng chẳng có khách hàng nào muốn “chôm chĩa” cả. Ở
nhà quê như chỗ tôi ở chẳng hạn, thỉnh thoảng đi dọc đường tôi cũng
thấy những người nông dân bày một cái sạp nhỏ trước cổng nhà để bán
lẻ các nông sản như trái cây, trứng gà, mật ong. Tuyệt nhiên chẳng
thấy có ai đứng bán hay trông chừng hàng. Nhưng nh́n kỹ, người mua
hàng sẽ thấy có một cái hộp nhỏ gọi là “honesty box” được đặt ngay
trên sạp. Người mua hàng nào cũng hiểu rằng ḿnh cứ tự động lấy hàng
và bỏ tiền vào trong cái hộp đó theo giá được ghi trên mỗi món hàng.
Tiền giấy, tiền cắc nằm trong cái lọ nhỏ, nếu cần “thối” th́ khách
hàng cũng tự mà làm. Ngoài con mắt lương tâm của chính ḿnh đang
theo dơi, chẳng ai biết ḿnh có trả tiền và muốn sống lương thiện
hay không.
Nh́n cảnh tượng
mua bán “tự biên tự diễn” kiểu đó, tôi cảm thấy vui. Vui v́ không
những ḿnh được sống trong một đất nước “may mắn” như Úc đại lợi, mà
c̣n cảm nhận được sự tử tế, lương thiện và tin tưởng của con người
đối với nhau.
Vui ở xứ người,
nhưng cũng cảm thấy buồn mỗi khi nghĩ về quê hương. Chuyện lường gạt,
dối trá th́ đầy dẫy trên các trang báo hàng ngày trong nước. Chuyện
khách du lịch ngoại quốc đến Việt nam một lần rồi tuyên bố sẽ không
bao giờ trở lại v́ bị trấn lột cũng không phải là chuyện bịa đặt của
những “thế lực thù địch”. Dạo tháng 9 năm vừa qua, về thăm lại quê
hương trong tinh thần luôn “đề cao cảnh giác”, vậy mà tôi cũng không
tránh khỏi không biết bao nhiêu “sự cố”. Không nói đến chuyện mua hớ
trong hàng chợ, không kể đến chuyện “treo đầu dê bán thịt chó”...,
mỗi sáng đi vào chợ lỡ trả giá hay chỉ đứng xớ rớ mà không mua mở
hàng th́ cũng lănh đủ những câu nói, cử chỉ khiếm nhă khiến phải bị
ám ảnh suốt cả ngày. Tôi không trách những người đồng bào ruột thịt
của tôi. Sống trong một xă hội mà sự chụp giựt, dối trá, lừa đảo,
“móc ngoặc”...đă hầu như trở thành luật sống, th́ lội ngược ḍng đời
không phải là điều dễ làm. Họ cũng chỉ là nạn nhân của một chế độ
xây dựng trên dối trá mà thôi.
Thế giới có lư để
lo sợ và đề pḥng trước sự bành trướng của Trung Quốc. Trong khi lo
sợ trước sức mạnh kinh tế và quân sự ngày càng lớn của Trung cộng,
thế giới cũng cảm thấy bị đe dọa trước làn sóng những lề thói hạ cấp
và cách hành xử “vô đạo” của người dân và xă hội mà “nhân lễ nghĩa
trí tín” luôn từng được dùng như thước đo phẩm giá.
Mới đây, đài
Truyền H́nh Al Jazeera, ấn bản Anh ngữ, đă thực hiện một thiên phóng
sự về điều được gọi là sự đụng độ về “văn hóa” giữa Trung hoa lục
địa và Hong Kong. Cũng cùng một ḍng máu và một ngôn ngữ, nhưng rơ
ràng là Trung Hoa cộng sản và Hong Kong hiện có hai nền văn hóa khác
biệt và xung đột nhau. Cuộc đụng độ giữa hai bên lên đến đỉnh điểm
sau khi những người xử dụng mạng lưới Internet tại Hong Kong đă
quyên góp trên 100 ngàn Dollard Hong Kong chỉ trong một tuần lễ để
tài trợ cho một bảng quảng cáo gọi là “chống nạn châu chấu”. Bảng
quảng cáo được đăng trên báo “Apple Daily” vẽ h́nh của vô số châu
chấu đang xâm lấn Hong Kong. Nếu “châu chấu” là biểu tượng của nạn
dịch phá hoại mùa màng, th́ hiện nay người Hong Kong cũng so sánh
người Trung Hoa lục địa với một thứ nạn châu chấu. Họ tràn ngập cựu
nhượng địa Anh quốc này và làm xói ṃn những giá trị mà Hong Kong đă
bồi đắp được trong suốt 150 năm sống dưới quyền cai trị của người
Anh. Ngoài những quyền cơ bản như tự do tư tưởng, tự do ngôn luận,
tự do phát biểu, tự do hiệp hội...và những giá trị dân chủ, Hong
Kong c̣n giữ được những giá trị truyền thống của Khổng Giáo mà cuộc
cách mạng văn hóa của Mao Trạch Đông đă quét sạch ở Lục địa.
Theo thống kê, mỗi
năm có đến 15 triệu người Trung hoa lục địa viếng thăm và t́m cách ở
lại Hong Kong, đặc biệt các phụ nữ trong thời kỳ thai nghén, để
hưởng những quyền lợi về y tế, xă hội tại Hong Kong. Đây là điều mà
người dân Hong Kong c̣n có thể chấp nhận được. Nhưng có những điều
mà họ cho là người Trung Hoa lục địa đă vượt quá làn ranh. Một cách
cụ thể, người dân Hong Kong không c̣n chịu đựng nổi trước cảnh tượng
của vô số người Trung Hoa lục địa đến đất nước của họ mà vẫn “vô tư”
sống như ở nhà ḿnh. Chuyện leo lên Taxi đi cho đă mà vẫn tỉnh bơ
không chịu trả tiền là chuyện mà chỉ có người dân Trung Hoa lục địa
dám làm ở Hong Kong. Các máy thu h́nh ở các nơi công cộng ở Hong
Kong cũng quay được cảnh những thiếu phụ “vô tư” cho con tiểu tiện
bên lề đường. Cách hành xử này cũng chỉ có ở Trung Hoa Lục địa mà
thôi. Dân cư Hong Kong cũng cảm thấy khó chịu không ít khi phải
chứng kiến cảnh người ta tỉnh bơ ngồi ăn uống trong xe điện ngầm.
Nếu bị bắt gặp đang khạc nhổ, hút thuốc lá, tiểu tiện, xả rác nơi
công cộng th́ một trăm phần trăm người đó chỉ có thể là người dân
cộng ḥa nhân dân Trung quốc.
Sự khác biệt trong
cách sống và cư xử của người dân Hong Kong và Trung Hoa lục địa dĩ
nhiên chỉ có thể xuất phát từ hai cách cai trị khác nhau: một bên là
tự do dân chủ, một bên là độc tài ư thức hệ. Khác biệt cuối cùng vẫn
là khác biệt trong ư thức về đạo đức. Ư thức về đạo đức, về nhân
cách, về cách hành xử nhân bản khác nhau một trời một vực giữa hai
xă hội.
Khác nhau về sự
phát triển kinh tế, nhưng người dân của hai nước cộng sản anh em
“Cộng ḥa nhân dân Trung Quốc” và “cộng ḥa xă hội chủ nghĩa Việt
nam” đều chia sẻ một mẫu số chung là: cứ “vô tư” sống mà không màng
đến những chuẩn mực đạo đức nền tảng nhứt mà xă hội nào cũng cần
phải có để tồn tại. Nói chung, một chế độ được xây dựng trên dối trá
không thể nào tạo được một xă hội có đạo đức, trừ phi là “đạo đức
cách mạng”, tức thứ “đạo đức” giả hiệu đề cao sự dối trá, lươn lẹo.
Chuyện Hồ Chí Minh có lối sống dối trá và luơn lẹo như thế nào th́
ngày càng sáng tỏ. Có tốn bao nhiêu bút mực cũng không diễn tả hết
những hành động lừa đảo, ngang ngược, trơ trẽn và vô liêm sỉ của
những người cộng sản Việt nam. Xét cho cùng, cộng sản cũng đồng
nghĩa với “vô đạo”.
Thước đo sức khỏe
của một xă hội không phải là sự phát triển kinh tế, lại càng không
phải là quân sự, mà thiết yếu là những giá trị đạo đức. Công ích
không chỉ là văn minh kỹ thuật hay an sinh xă hội, mà c̣n bao hàm cả
những giá trị đạo đức. Cho dẫu có mức sống thấp, nhưng nhờ những giá
trị đạo đức mà người dân biết sống lương thiện và đối xử tử tế tới
nhau, một xă hội như thế mới thực sự có có công ích cao.
Dĩ nhiên, những kẻ
“vô đạo”, đầu trộm đuôi cướp, sống mà không màng đến những chuẩn mực
đạo đức thông thường th́ xă hội nào cũng có. Nhưng ít ra, trong một
chế độ có tự do, người dân c̣n biết phân biệt được thiện ác và nhứt
là c̣n có quyền phê phán cách hành xử vô đạo của nhà cầm quyền.
Trong các xă hội tự do, công ích luôn bao gồm cả những giá trị đạo
đức. Một chính trị gia, dù có tài ba đến đâu, nhưng hành xử mà không
màng đến những giá trị đạo đức, th́ khó có thể đứng vững trên quyền
lực của ḿnh. Xă hội Mỹ là một điển h́nh. Các giá trị đạo đức thường
vẫn nằm trong chiến dịch vận động bầu của các ứng cử viên, dù ở địa
phương, tiểu bang hay liên bang. Trong khi tranh cử mà lỡ “léng
phéng” hay “lem nhem” về tiền bạc hay t́nh ái th́ đừng mong ra làm
“đầy tớ nhân dân” theo đúng nghĩa (civil servant). Trong khi tại
chức mà lỡ “đèo bồng” và nhứt là dối trá hay bội thề, th́ số phận
lại càng long đong. Một tổng thống tài ba như Bill Clinton đă liểng
xiểng và suưt bị Quốc hội băi nhiệm v́ hành động “bội thề”, tức
quanh co dối trá.
Cuộc khủng hoảng
về quyền lực chính trị tại Úc đại lợi hiện nay, xét cho cùng, cũng
là một cuộc khủng hoảng về đạo đức. Mới đây, trong một cuộc thăm ḍ
trên mạng Internet, khi được hỏi nếu chỉ dùng một tiếng để mô tả thủ
tướng Julia Gillard và ngoại trưởng Kevin Rudd, trong nhiều “đặc
tính” được gán cho bà Gillard, người ta thấy nổi cộm nhứt là những
tĩnh từ “Dối Trá” (Liar) và “Không lương thiện” (Dishonest). Về phần
ông Rudd, th́ nổi bật nhứt là hai tiếng “Ích kỷ” (Egoistical). Tất
cả những danh xưng trên đây đều nằm trong phạm trù “đạo đức”.
Nếu chỉ xét riêng
bà Gillard, có lẽ cái tính “dối trá” và “không lương thiện” của bà
đă khiến cho uy tín của bà tụt dốc thê thảm trong các cuộc thăm ḍ
dư luận. Kể từ nay cho đến cuộc bầu cử liên bang vào năm 2013 tới,
dù bà có đạt được bao nhiêu thành tựu về chính trị và kinh tế đến
đâu đi nữa, bản thân bà và cùng với bà, Lao động khó có thể lấy lại
uy tín. Dù có thờ ơ với chính trị đến đâu, có lẽ đa số người dân Úc
vẫn không chấp nhận một nhà lănh đạo nói đó rồi lại chối đó, hứa hẹn
đó rồi lại phủi tay đó, cam kết đó rồi lại phản bội đó để bằng mọi
giá yên vị trên chiếc ghế quyền lực của ḿnh.
Tôi vui v́ thấy
người dân Úc vẫn c̣n trọng chữ tín và trân quư những giá trị đạo đức
trong chính trị. Muốn hay không, trong một thể chế tự do, người dân
không chấp nhận chính trị phi đạo đức.
Là một tín hữu
Kitô, tôi đang cố gắng sống tinh thần Mùa Chay như Giáo hội của tôi
dạy bảo. Trong thánh lễ Chúa Nhựt thứ nhứt Mùa Chay, tôi nghe linh
mục chủ tế khuyên nên làm một cuộc “thay đổi”: thay đổi từ ác sang
thiện, từ hận thù sang yêu thương, từ ích kỷ sang vị tha và dĩ nhiên
từ dối trá sang sự thật...Chay tịnh th́ luật Giáo hội bảo rằng tôi
đă quá tuổi ăn chay. C̣n kiêng khem th́ tôi lại kiêng khem theo cách
thế của tôi. Tôi thích ăn cá hơn thịt. Dĩ nhiên cá do tôi câu. Do đó,
trong mỗi ngày thứ sáu của Mùa Chay, thay v́ kiêng thịt như Giáo hội
khuyên, tôi lại ăn thịt như một “hy sinh”. Tôi thấy có nhiều thứ để
tôi hy sinh hơn là thịt hay cá. Mà hy sinh và chiến đấu là chuyện cả
đời chớ không chỉ có 40 ngày Mùa Chay. Nghĩ cho cùng, về chuyện chay
tịnh, tôi thấy lời khuyên của ông bà ḿnh thật chí lư:
“Thà ăn mặn nói ngay c̣n hơn ăn chay nói dối”.
Sống Đạo cốt lơi
là sống với người khác và v́ người khác. T́nh cảm giữa người với
người nhiều khi nảy sinh từ những chuyện rất nhỏ. Tôi thấy yêu xă
hội và con người ở Úc hơn không hẳn v́ những ân huệ to lớn đă nhận
từ xứ sở này mà có lẽ chỉ v́ cái cách bán hàng “tự biên tự diễn”
trên các con đường quê. Cũng vậy, về thăm lại quê hương, tôi ray rứt
buồn bực v́ biết bao chuyện nhỏ. Cùng là chuyện nhỏ nhưng chúng phản
ánh sự “quan tâm” đến người khác hay không. Cùng là chuyện nhỏ nhưng
lại chứa đựng vấn nạn lớn: Đạo và Vô Đạo. Phải chăng yêu thương dẫn
đến Đạo và Đạo cũng chỉ qui về một mối Yêu Thương?