Kết quả cuộc bầu cử
trong Hội đồng dân cử của Đảng Lao Động hôm thứ hai 27 tháng 2 vừa
qua là một đ̣n quá nặng dành cho ông Kevin Rudd. Trong 102 dân biểu
và nghị sĩ Liên bang, chỉ có 31 người ủng hộ ông trong cuộc thách
thức quyền lực với thủ tướng Gillard. Rơ ràng là ông Rudd được ḷng
dân, nhưng lại mất ḷng Đảng. Trước đám đông, ông có một sức thu hút
đặc biệt. Nhưng trong nội bộ Đảng và chính phủ, cựu thủ tướng Rudd
lại có lối làm việc độc đoán, phản ánh cá tính dễ cáu giận, thiếu
uyển chuyển và khôn ngoan trong quan hệ với các cộng tác viên của
ḿnh. Nhân cách quả là một yếu tố quan trọng trong chính trị. Đây là
tư tưởng chúng tôi muốn chia sẻ trong câu chuyện thời sự tuần này.
Giận quá mất khôn
Một
tuần lễ trước khi ông Rudd tuyên bố từ chức ngoại trưởng và thách
thức quyền lực của bà Gillard, một cuốn băng Video rất bất lợi cho
ông không rơ do xuất xứ từ đâu đă được tung lên YouTube. Trong băng
h́nh, người ta thấy cựu thủ tướng Rudd nghiến răng, la hét, đập bàn
và văng tục nhiều lần (ngôn từ đầu đường xó chợ mà ông Rudd xài
tương đương với hai tiếng Đ.M. của Việt nam). Sự việc đă xảy ra khi
thủ tướng Rudd đang chuẩn bị một bài diễn văn bằng tiếng Trung Hoa
để chúc mừng nhân dân Trung quốc nhân dịp Hoa lục mừng Tết Nguyên
Đán. Ông Rudd đă văng tục, chửi thề tùm lum v́ thông dịch viên của
ṭa đại sứ Úc ở Bắc Kinh đă không chịu viết cho ông những câu bằng
tiếng Trung Hoa một cách đơn giản.
Với một thường dân
th́ văng tục chẳng phải là chuyện động trời. Trong một cuộc phỏng
vấn trên đài truyền h́nh Sky News của Anh quốc, ông Rudd nh́n nhận
rằng cũng như mọi người, thỉnh thoảng ông cũng văng tục chửi thề.
Khổ nỗi, với người dân thường, th́ chuyện văng tục chẳng có ǵ để
nói. Đàng này, v́ ông là một nhà lănh đạo quốc gia, cho nên nhất cử
nhất động của ông đều được mọi người theo dơi và được xem như “mô
phạm” đối với dân chúng.
Chưa có cuộc điều
tra nào được tiến hành để biết ai là người đă đánh cắp và tung ra
băng h́nh này. Nhưng chắc chắn người đó chỉ có thể là người ủng hộ
bà Gillard, bởi lẽ nó được tung ra vào giữa lúc đang có tin đồn về
một cuộc thách thức quyền lănh đạo giữa bà Gillard và ông Rudd.
Không cần phải là
người Á đông, những người thuộc phe bà Gillard đều ngầm thuộc câu
“giận quá mất khôn”. Nhưng dụng ư của những người tung ra băng h́nh
không chỉ dừng lại ở một khuyết điểm nhỏ trong nhân cách của ông
Rudd, mà muốn lôi kéo sự chú ư của dân chúng về một thiếu sót trầm
trọng hơn trong cung cách điều hành và đối xử của ông.
Giọt nước tràn ly
Theo phân tách của
kư giả Peter Hartcher của báo The Sydney Morning Herald, giây phút
định mệnh dẫn đến sự sụp đổ của ông Rudd chính là lúc ông quyết định
cho hoăn lại chương tŕnh bán khí thải. Đây là thời điểm sự ủng hộ
của dân chúng Úc dành cho chính phủ Lao động xuống thấp nhất. Ông
Rudd đă từng vận động cho chính sách thay đổi thời tiết của ông. Ông
đă không ngừng lập đi lập lại rằng thời tiết thay đổi là “vấn đề
kinh tế và đạo đức lớn nhất của thời đại chúng ta”. Vậy mà đùng một
cái, ông lại cho hoăn chương tŕnh ông đă đề ra. Dĩ nhiên, theo ông
John Stirton, một chuyên gia thăm ḍ dư luận của Hăng thăm ḍ
Nielsen, có nhiều yếu tố khiến cho uy tín của ông Rudd sút giảm,
nhưng việc ông cho đ́nh hoăn lại chương tŕnh bán khí thải là giọt
nước tràn ly. Ông Stirton cho rằng cử tri Úc muốn thủ tướng Rudd
tiếp tục chiến đấu và thua cuộc hơn là nh́n thấy ông bỏ cuộc. Phải
chăng do rút được bài học ấy mà trong cuộc thách thức quyền lực hôm
thứ hai vừa qua, dù biết chắc ḿnh thua, ông Rudd vẫn lao đầu tới.
Cũng theo kư giả
Hartcher, yếu tố khiến ông Rudd thua cuộc không phải là vấn đề tổ
chức, điều hành và quan hệ nội bộ, mà chính là thiếu xác tín chính
trị. Hôm thứ sáu tuần trước, khi tuyên bố ư định ra thách thức quyền
lực của bà Gillard, ông Rudd tiết lộ rằng chính phó thủ tướng
Gillard và tổng trưởng kinh tế Swan đă làm áp lực buộc ông phải từ
bỏ chương tŕnh bán khí thải.
Theo nhận xét của
giáo sư James Walter, một chuyên gia tâm lư chính trị thuộc trường
đại học Monash, ông Rudd là người có
“khuynh hướng tuyên bố mạnh, nhưng sau đó lại nhút nhát, không dám
đi cho tới cùng. Đây là một mẫu người đầy do dự”.
Giáo sư Jim
Bright, một chuyên gia tâm lư của trường đại học Công giáo Notre
Dame cũng nh́n nhận rằng ông Rudd vốn được đào tạo như một nhà ngoại
giao, nghĩa là có khuynh hướng nhút nhát.
Có lẽ nắm bắt được
yếu điểm này của ông Rudd mà khi cho tổ chức cuộc bỏ phiếu của Hội
đồng dân cử của Đảng Lao Động, thủ tướng Gillard đă vỗ ngực tự xưng
là một người “can đảm, cương quyết” và kêu gọi các vị dân cử Lao
động ủng hộ bà. Về phần ḿnh, ông Rudd cũng cam kết nếu lấy lại được
quyền lănh đạo, ông sẽ thực hiện một số thay đổi lớn như chia sẻ
quyền lực và tham khảo ư kiến nhiều hơn, để cho Hội đồng dân cử bầu
chọn các bộ trưởng. Nhưng những hứa hẹn này đă không đủ sức thuyết
phục các dân cử Lao động cho nên đại đa số đă không c̣n tín nhiệm
ông. Trong kư ức họ vẫn chưa xóa nḥa h́nh ảnh của một thủ tướng độc
đoán, cáu giận, thiếu tự chủ đến độ có thể văng tục bất cứ lúc nào
đối với các cộng tác viên của ḿnh. Có những vết thương vẫn không
thể hàn gắn được.
Nhân cách vẫn là
cốt lơi của vấn đề
Người
ta có lẽ sẽ không bao giờ quên được mối thù mà ông Rudd đă gây ra là
thượng nghị sĩ thuộc đơn vị Victoria, ông David Feeney. Ông này đă
cầm đầu một nhóm dân biểu đến xin ông Rudd ủng hộ cho một dự luật
nhằm cắt giảm phụ cấp dành cho các chính trị gia. Ông Rudd đă nói
nặng lời như thể yêu cầu ông Feeney “xéo” ngay tức khắc và trước mặt
các dân biểu khác đă gọi ông là một tên “ f..ker” (xin miễn dịch
sang tiếng Việt, nhưng cứ nối liền với hai chữ Đ.M. th́ hiểu ngay).
Vết thương này nặng đến độ đă khiến ông Feeney gia nhập hàng ngũ
những kẻ “giấu mặt” để tổ chức cuộc đảo chính lật đổ ông Rudd và đưa
bà Gillard lên.
Theo ghi nhận của
kư giả David Marr của báo The Sydney Morning Herald, bên dưới bộ mặt
ngoại giao của ông Rudd là một chính trị gia mà sự cáu giận lúc nào
cũng sẵn sàng bùng nổ.
Chính bà Gillard,
với kinh nghiệm làm phó thủ tướng của ông Rudd, cũng đă khẳng định
rằng ông là một thủ tướng có cung cách làm việc rất khó khăn và hỗn
loạn. Bà nói: “Dưới cái nh́n của tôi, Kevin Rudd là một nhà vận
động tuyệt vời và ông đă vận động thành công hồi năm 2007”.
Nhưng theo bà, cầm quyền đ̣i hỏi những kỹ năng khác như tính nhất
quán, phương pháp, kỹ luật, khả năng biết tham khảo, bởi v́ nó đ̣i
hỏi phải lănh đạo một nhóm lớn.
Ông James Button,
người đă từng làm việc trong chính phủ Rudd hơn một năm, từ năm 2009
đến đầu năm 2010, kể cả 7 tháng chuyên soạn diễn văn cho ông, giải
thích rằng sở dĩ ông đă thất bại là bởi v́ không thể làm việc chung
với bất kỳ ai.
Ông Button nh́n
nhận rằng thủ tướng Rudd đă đạt được nhiều thành tựu như giữ cho Úc
đại lợi đứng vững được trước cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu;
ông đă gia tăng ngoại viện và tranh đấu cho việc chữa trị bệnh ung
thư. Đáng ghi nhớ nhất trong những thành tựu của ông là đă đứng ra
công khai xin lỗi người thổ dân. Cho dẫu bị buộc phải đ́nh hoăn
chương tŕnh bán khí thải, ông vẫn tiếp tục họat động để đạt được
một kết quả khả quan tại cuộc họp thượng đỉnh về thay đổi thời tiết
tại Copenhagen.
Nhưng ông đă thất
bại và thất bại là bởi cung cách hành xử của ông. Ông thường xuyên
đối xử với các cộng sự viên, dân chính và các dân biểu ghế sau một
cách thô lỗ và khinh bỉ. Ông nhỏ mọn đến độ chỉ v́ một chút va chạm
trong quá khứ mà không chịu bổ nhiệm người vào một chức vụ nào đó.
Ông đ̣i hỏi các cộng sự viên của ḿnh cũng phải làm việc bất kể giờ
giấc như ông. Có khi họ phải thức suốt đêm để làm cho xong công việc
ông giao phó mà chẳng nhận được một tiếng cám ơn và thường th́ kết
quả của công việc cũng chẳng được sử dụng vào đâu. Ai dám đứng lên
chất vấn sẽ bị ông cho “ngâm tôm” và sẽ không được ông tham khảo hay
hỏi han trong nhiều tháng trời. Mặc cho các cộng sự viên có trung
thành đến đâu, họ chẳng bao giờ được khen thưởng. Ông có tính đa
nghi đến độ nghĩ rằng ai cũng muốn “hạ bệ” ông. Trong các buổi họp,
ông có thể giận giữ nói lớn tiếng bất cứ lúc nào.
Ông Button viết
trên báo The Sydney Morning Herald trong số ra cuối tuần qua rằng
ông Rudd làm việc không có kỷ luật và phương pháp. Nhiều giấy tờ
quan trọng chất đống mà không được kư. Các nhân viên Văn pḥng thủ
tướng cứ phải chạy theo ông ra tận phi trường. Các quyết định quan
trọng thường phải chờ đợi lâu dài và đ̣i hỏi phải có nhiều thông
tin, nhưng cuối cùng lại bị đ́nh hoăn. Theo ông Button,
“số phận của cả một chính phủ xem ra tùy thuộc vào
t́nh trạng tâm lư của chỉ một người”.
Với 20 năm làm
báo, ông Button luôn biết cân nhắc để đánh giá về một người nào đó.
Ông đă cố gắng bênh vực cho ông Rudd để bảo rằng tuy là một người
hay nóng giận, nhưng ông Rudd tự bản chất là một người tốt. Hoặc mặc
dù ông làm việc thiếu phương pháp và kỷ luật, nhưng kết quả công
việc vẫn tốt.
Tuy nhiên, ông
Button cho rằng ngoại trừ một nhóm nhỏ ca ngợi trí thông minh của
ông cũng như những nỗ lực của ông nhằm khắc phục cuộc khủng hoảng
kinh tế, đa số các cộng tác viên vẫn không chịu đựng nổi lề lối làm
việc thiếu phương pháp và kỷ luật cũng như cung cách đối xử thiếu
tôn trọng của ông. Một số người cho rằng trong chính trị điều quan
trọng không phải là tư cách hay sự tử tế mà là khả năng làm việc.
Nhưng ông Button cho rằng chính trị không bao giờ có thể loại bỏ yếu
tố nhân bản. Trong 6 tháng đầu của năm 2010, nhân cách của ông Rudd
và các chính sách do ông đề ra đă “xung đột” nhau đến độ dẫn đến một
tai họa.
Dân chúng Úc đă có
thể chứng kiến được điều đó. Bốn tháng trước khi ông Rudd bị lật đổ,
những nguồn tin từ trong chính phủ cho biết ông sẽ đề ra một số
chương tŕnh quan trọng như cải tổ y tế, duyệt lại thuế khóa, giảm
khí thải và ngân sách liên bang. Cả ba luật cải tổ đầu đều đă bị
Thượng viện bác bỏ. Nhiều người đă can gián ông không nên đề ra một
lúc những cải tổ quan trọng như thế. Nhưng ông đă không hề lắng
nghe. Kết quả là: v́ không được chuẩn bị và thảo luận kỹ càng, cả
bốn chương tŕnh của ông đều thất bại. Riêng chương tŕnh giảm khí
thải của ông đă tạo ra phẫn nộ nơi các công ty khai thác hầm mỏ và
uy tín của chính phủ đă bắt đầu sút giảm trong các cuộc thăm ḍ dư
luận. Đây chính là lúc bà Gillard đă lợi dụng thời cơ để âm mưu lật
đổ ông Rudd.
Ông Button ca ngợi
bà Gillard. Ông nói rằng qua những cảm nhận riêng và tiếp xúc với
những người đă từng biết hay trực tiếp làm việc với bà, bà là một
người rất niềm nở, biết lắng nghe người khác và tôn trọng họ. Theo
ông, bà là người luôn đứng sau lưng ông Rudd. Trong những tháng đầy
khó khăn của năm 2010, bà luôn sát cánh bên cạnh ông và cố vấn cho
ông. Ông Button nói rằng cho đến khi ông rời bỏ Canberra, ông nghe
rất nhiều người than phiền về ông Rudd, nhưng bà Gillard th́ không
bao giờ tham gia vào chuyện ấy.
Dĩ nhiên, theo ông
Button, bà Gillard không phải là một con người không có tham vọng.
Nhưng phải chờ cho đến khi mức ủng hộ dành cho chính phủ Lao động
sút giảm đến mức thấp nhất, lúc bấy giờ bà Gillard mới ra tay.
Trong hai lần
thách thức quyền lănh đạo, bà Gillard đều đă thành công. Có thể bà
có một số đức tính khả dĩ giúp bà có thể thuyết phục được các đồng
nghiệp của bà. Bà vẫn được ca ngợi là một người có tài thương thuyết
hay đúng hơn thỏa hiệp. Nhưng nói đến nhân cách, người ta không chỉ
hiểu là tài khéo léo để thương thuyết hay lèo lái, mà c̣n đ̣i hỏi
một số đức tính khác làm nên con người, trong đó chữ Tín là điều
quan trọng hơn cả, ngay cả và nhất là trong sinh hoạt chính trị.
Thủ tướng Gillard
đă đánh bại ông Rudd trong việc liên kết các đồng nghiệp Lao động.
Nhưng sở dĩ kết quả các cuộc thăm ḍ gần đây cứ cho thấy uy tín của
bà ngày càng đi xuống, không phải chỉ v́ bà đă hạ bệ ông Rudd là
người mà dân chúng luôn đề cao, mà bởi v́ bà là người không tôn
trọng chữ Tín. Với dân chúng Úc, dù cho bà Gillard có đạt được thành
tựu huy hoàng nào đi nữa, bà vẫn là một kẻ “Dối Trá” và như vậy
không đáng tin tưởng. Chiến thắng trong ḷng Đảng vừa qua của bà vẫn
không bảo đảm được sự tin tưởng nơi dân chúng.
Xét cho cùng,
trong lănh đạo chính trị, nhân cách vẫn là cốt lơi và quan trọng hơn
cả tài cán.